i mấy năm về trước nên không nghi ngờ gì
câu chuyện của anh. Cô ngại ngùng kéo tay Giang Hạo Vũ và hỏi: “Evan, anh có
việc để làm, còn em thì sao? Mười mấy năm qua em làm việc gì?”.
“Em ở nhà chăm sóc anh.”
Lâm Mặc không có gì không hài lòng với câu trả lời đó, cười và gật đầu, giống
như đó là điều cô luôn hy vọng, toàn tâm toàn ý chăm sóc cho người mình yêu.
Bỗng nhiên cô nhìn lên chiếc đồng hồ trên đầu giường, trên đó có ghi ngày 10
tháng 12 năm 2010.
“Evan, hôm nay là sinh nhật của anh.”
Giang Hạo Vũ gật đầu, mỉm cười.
“Nhưng em chưa kịp chuẩn bị quà tặng anh.” Lâm Mặc hơi buồn, cô không biết mười
mấy năm qua mình đã chuẩn bị sinh nhật cho Giang Hạo Vũ như thế nào, nhưng bắt đầu từ bây giờ, cô không muốn bỏ lỡ.
Giang Hạo Vũ nhẹ nhàng ôm lấy cô: “Em tỉnh lại là món quà tuyệt vời nhất dành
cho anh rồi”. Anh nói với giọng rất xúc động, tất cả mọi điều trên thế giới này
đều không so sánh được với việc Lâm Mặc đã thực sự tỉnh táo trở lại. Điều đáng tiếc là phần ký ức mười mấy năm
đang bị đóng kín như một quả bom, không biết sẽ nổ bất kỳ lúc nào.
“Evan, không phải là anh luôn ở bên em sao? Lời anh nói rất lạ.” Lâm Mặc hơi
nghi ngờ nhưng không suy xét nhiều hơn vì muốn đi làm bánh ga tô cho Giang Hạo
Vũ. Anh không muốn làm cô mất vui, đành vào bếp giấu chiêc bánh mình đã làm.
Khi Lâm Mặc vào bếp, anh đã mang tất cả nguyên liệu ra đặt lên bàn.
Lâm Mặc làm bếp rất điêu luyện, không vội vàng lóng ngóng như anh, anh muốn
giúp cô nhưng bị cô đẩy ra phòng khách. Lâm Mặc nói, việc bếp núc là việc của
phụ nữ nên không cần anh giúp.
Anh đứng trong phòng khách nhìn Lâm Mặc đang bận rộn, không biết quyết định của
mình là đúng hay sai. Bỗng nhiên anh nhớ ra điều gì đó, hoang mang chạy vào
phòng. Anh giấu tất cả mọi thứ có thể làm lộ bí mật để Lâm Mặc không
phát hiện ra.
Rất nhanh, bánh ga tô đã được làm xong, Lâm Mặc cẩn thận đặt trước mặt Giang
Hạo Vũ, giục anh mau ước nguyện.
Giang Hạo Vũ hy vọng Lâm Mặc sẽ mãi mãi vui vẻ, không phải chịu đau khổ và hạnh
phúc bên anh suốt cuộc đời. Lâm Mặc ngại ngùng hôn lên má anh, chúc mừng sinh
nhật anh.
Đó là ngày vui nhất của Giang Hạo Vũ suốt nhiều năm nay. Tạm thời anh quên
hết mọi buồn phiền, giống như được quay lại mười mấy năm về trước, yêu Chung
Nhã Tuệ với một tình yêu sâu sắc và vui vẻ. Anh muốn mãi mãi được sống trong
quãng thời gian của thời thanh xuân tươi đẹp.
Bỗng nhiên anh cảm thấy rất ngưỡng mộ Lâm Mặc.
...
Anh và cô, cùng nhau đau khố, cùng nhau tuyệt vọng, liệu có thể cùng nhau hạnh
phúc?
Sau khi Lâm Mặc tỉnh táo lại, Giang Hạo Vũ còn cảm
thấy mệt mỏi hơn. Anh luôn luôn lo lắng Lâm Mặc sẽ phát hiện ra điều gì đó nên
để ý đến tất cả mọi hành động của cô.
Lâm Mặc không hài lòng khi suốt ngày thấy anh ở nhà, cô bảo đảm mình đã khỏe
rồi, không cần anh phải chăm sóc nữa. Cô đẩy anh ra khỏi cửa đi làm, giúp anh
chuẩn bị mọi thứ giống hệt như một người vợ hiền thục.
Giang Hạo Vũ không yên tâm, mặc dù anh nghe lời cô ra khỏi nhà, nhưng đợi đến
khi cô không để ý lại quay về nấp ở một góc khuất trong vườn, để ý đến nhất cử
nhất động của cô.
“Vì sao lại lừa dối em? Em hận anh, em hận anh!”
Lâm Mặc đẩy anh ra rồi chạy vào phòng, khóa cửa lại. Đến khi Giang Hạo Vũ đuổi
kịp, anh chỉ có thể đứng ngoài lo lắng gõ cửa.
Trong phòng có tiếng đồ đạc bị hất đổ xuống đất và tiếng khóc không thể kìm nén
của Lâm Mặc. Cô vừa khóc vừa nói: “Anh nói anh trai em ở Mỹ, anh nói anh trai
em bận công việc, anh không cho em gọi điện thoại, không cho em biết tin của
anh trai. Vì sao anh lại lừa dối em như thế? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Vì
sao anh trai em lại chết? Vì sao?”.
Giang Hạo Vũ run rẩy, đập cửa mạnh hơn và nói lớn: “Ai nói cho em biết? Tuệ
Nhi, em đừng nghe người ta nói bừa”.
“Em tận mắt nhìn thấy, bên cạnh mộ của bố mẹ là
mộ của anh trai em, lẽ nào không đủ rõ ràng sao? Trên mộ của anh em còn có ghi
ngày tháng, anh ấy đã mất hơn mười năm rồi, trước khi em mất đi trí nhớ. Rốt
cuộc đã xảy ra chuyện gì? Vì sao anh em lại mất? Vì sao em không nhớ gì cả? Vì
sao?” Cô cố gắng đập lên đầu mình, hy vọng có thể lấy lại ký ức của mười mấy
năm qua. Cô muốn biết chuyện gì đã xảy ra, muốn biết vì sao anh trai cô rời bỏ
cô. Cô không còn người thân nữa, cô chỉ còn một mình, cô không muốn như vậy.
Ở bên ngoài Giang Hạo Vũ rất lo lắng, sợ cô có thể làm
mình bị thương. Ý nghĩ đó vừa hiện lên trong đầu, anh nghe thấy có tiếng động như thể một vật nặng rơi xuống
đất, tiếp theo là sự yên lặng.
Giang Hạo Vũ lao người vào đẩy cánh cửa, cánh cửa bật tung ra. Anh lao vào
phòng, thấy Lâm Mặc đã bị ngất ngã xuống đất, trên người có rất nhiều mảnh thủy
tinh vỡ, đâm lên da cô chảy máu.
Anh ôm lấy Lâm Mặc, gọi hai tiếng không thấy cô phản ứng gì, anh vội vàng đưa
cô đến bệnh viện.
Sau khi kiểm tra, bác sỹ nói cô chỉ bị thương ngoài da, không có gì đáng lo, cô
bị ngất vì quá đau khổ và sẽ nhanh chóng tỉnh lại.
Giang Hạo Vũ không biết phải đối mặt với cô như thế nào khi cô tỉnh lại, nghĩ
mãi không ra cách gì, anh đành gọi đ