ư không phải là một quảng thời gian quá dài, nhưng có lẽ mẹ cô cũng đã có thể đã bình tĩnh hơn . Buổi chiều lúc cô về nhà, đứng ở
cửa mãi nhưng vẫn không dám nâng tay ấn chuông. Đầu cô trống rỗng, vừa
rồi trên đường cô còn tập luyện vô số lần lời thoại…giờ đã quên sạch. Cô thậm chí còn không biết câu đầu tiên gặp nhau nên nói thế nào.
Đúng lúc cô đang luống cuống thì cửa mở ra, trong tay bà Từ đang cầm hai túi rác, nhìn thấy con gái trước mặt bà Từ sững người, nhất thời không có
phản ứng gì, chỉ lẳng lặng đối diện con gái.
Từ Y Khả cố gắng nở nụ cười, gượng gạo gọi: “Mẹ.”
Bà Từ ném hay túi rác ra ngoài rồi xoay người vào lại, đi được hai bước
đưa lưng về phía Từ Y Khả, nói vọng ra: “Vào đi, còn đứng đấy làm gì.”
Trong nhà không có gì thay đổi, trong phòng khách đặt di ảnh của bố, em trai
cô đang trông cửa tiệm, Từ Y Khả ngồi xuống sô pha. Bà Từ rót một cốc
nước đem đến đặt trước mặt Từ Y Khả: “Hai năm nay con đã đi đâu ?” Sau
này bà Từ mới biết được chuyện con mình tự sát từ Đinh Tĩnh, nhưng lúc
đến bệnh viện thì Y Khả đã rời đi.
Hơn hai năm nay không phải là bà không nhớ đứa con đang phiêu bạc bên ngoài của mình, chỉ là trong lòng bà vẫn còn rất day dứt. Những năm tháng qua bà đã suy nghĩ rất nhiều, lúc đấy trong nhà đột nhiên xảy ra nhiều
chuyện, chồng vừa qua đời, những oán hận trong lòng chỉ biết trút hết
lên người con gái. Nếu lúc ấy con gái bà có chuyện gì có lẽ bà cũng
không còn mặt mũi nào mà sống thêm, điều đó cũng chả khác gì chính bà đã tự tay bức con gái mình đến đường chết.
Từ Y Khả nói: “Con đi đến rất nhiều nơi nhưng cuối cùng vẫn cảm thấy Giang Nhạc là tốt nhất.” Cô nâng tay vuốt khóe mắt mẹ: “Mẹ, có phải là mẹ
không tự chăm sóc tốt không…”
Bà Từ nói: “Già rồi còn chăm sóc gì nữa.”
Từ Y Khả không kìm được những giọt nước mắt tuôn rơi, về đến nhà, bao nhiêu cảm xúc hỗn độn trong lòng dâng lên.
Mắt của bà Từ cũng đã ửng đỏ , nhưng miệng lại nói: “Khóc cái gì mà khóc,
chẳng tiến bộ hơn ngày xưa là mấy, lần này con về là định ở lại hay chỉ
về vài ngày rồi lại đi?”
Từ Y Khả nói: “Con không đi nữa , con đã tìm được một công việc trong công ty bạn con, sau này con sẽ ở lại Giang Nhạc.”
Bà Từ nói: “Trở về cũng tốt, phụ nữ một mình bên ngoài khổ lắm “
“Mẹ, con muốn chuyển về đây ở được chứ?”
Bà Từ nói: “Con không ở đây thì có thể ở đâu, phòng của con vẫn còn trống, con hãy tự đi thu dọn lại đi, mẹ đi nấu cơm đã, đêm nay con cứ ở lại
đây, Y Trạch sẽ về ngay thôi .”
Cô nhìn theo bóng lưng mẹ tuy rằng mẹ con đã thông cảm cho nhau, nhưng dù
sao vẫn còn có chút mất tự nhiên. Có một số việc thay đổi chính là đã
thay đổi, dù cho có bù đắp thế nào, vết vạn nứt giữa cô và mẹ vẫn còn
đó.
Đến tối Từ Y Trạch về nhà, nhìn thấy chị mình cậu xúc động đến chảy nước mắt , hai chị em ngồi ngoài ban công tâm sự cả đêm.
Từ Y Khả mới biết được cửa hàng sắt thép nhà cô cũng kinh doanh thêm không được bao lâu thì đã đóng cửa , hiện tại Từ Y Trạch đang làm việc trong
một công ty.
Khi nghe nói công ty đó là Chương Kinh Hoa, Từ Y Khả nhíu mày nói: “Sao lại làm cho Chương Kinh Hoa, Y Trạch em phải thật cẩn thận, ông ta là một
người rất nham hiểm.”
Từ Y Trạch nói: “Chị, chị yên tâm đi, thật ra cũng chẳng có liên quan gì
đến Chương Kinh Hoa cả, mọi công việc trong công ty bình thường đều do
chị Văn Kỳ phụ trách. Chị không biết đấy thôi, bây giờ chị Văn Kỳ đã trở thành một nữ doanh nhân, dù sao thì chị Văn Kỳ có lẽ cũng sẽ không đến
nổi gây hại cho em.”
Từ Y Khả buồn cười, mỗi người đều có cách sống của riêng mình, Văn Kỳ cũng đã đạt được những gì mình muốn.
Sau khi về nhà cuộc sống của cô dần trở nên đơn giản hơn, tan tầm về nhà
giúp mẹ nấy cơm, buổi tối đôi khi sẽ cùng mẹ nói chuyện một lát rồi xem
ti vi. Đinh Tĩnh cũng đã sắp lên chức mẹ , nghe nói thai nhi không ổn
lắm cô ây cứ bị nghén liên tục. Cho nên chồng cô ấy không dám để cô ấy
một mình ra ngoài dạo phố.
Hôm nay lúc đến trung tâm mua sắm mua cho mẹ vài bộ quần áo, thì tiện thể
mua luôn quà cho con gái Hàn Việt. Hôm trước cô vừa gặp con gái của Hàn
Việt. Cô bé kia nhỏ hơn con gái cô vài tháng mà ăn nói rất khôn ngoan.
Từ Y Khả đến bây giờ vẫn chưa thể tưởng tượng được bộ dáng của con gái
mình trông ra sao.
Cô cũng không biết nên mua quà gì, bây giờ trẻ con có lẽ cái gì cũng không thiếu, cuối cùng cô đi đến cửa hàng quần áo trẻ con, cô gái nhỏ đã biết yêu cái đẹp, nếu mua váy có lẽ cô bé sẽ rất thích.
Thời buổi này trang phục trẻ con đẹp không kém trang phục người lớn, Từ Y
Khả nhìn thích quá không muốn buông tay, cô chọn một loạt váy đầm, bỗng
nhiên cúi đầu xuống nhìn thấy một cô bé ước chừng khoảng hai ba tuổi cứ
đi theo cô. Cô còn tưởng là con gái của một người khách trong cửa hàng,
nhìn một vòng cũng chẳng thấy ai.
Cô bé cứ nhìn cô mỉm cười rất đáng yêu. Từ Y Khả nhịn không được véo má cô bé: “Cô bạn nhỏ, mẹ em đâu.”
Cô bé vẫn không nói gì chỉ nhìn chăm vào cô.
Từ Y Khả hỏi: “Có phải con thích chiếc váy nào không?”
Bỗng nhiên cô bé lại xoay người lại chạy ra ngoài, cái mông nhỏ lắc qua lắc lại, Từ Y Khả sợ