được, anh bế Loan Loan lên đi.”
Anh chần chừ một lát rồi đành nói: “Vậy em đi đường cẩn thận nhé.”
Anh giúp con thay váy ngủ, nhẹ nhàng đặt xuống giường.
Anh nhìn khuôn mặt bình thản của con gái đang chìm vào giấc ngủ, cúi đầu
hôn nhẹ lên trán cô bé, thì thầm: “Con gái ngủ ngon, đừng lo, mẹ sắp trở lại rồi, bố sẽ không để mẹ đi nữa đâu.”
Sáng hôm sau, lúc Trần Mặc Dương vừa mới rửa mặt xong, cửa phòng ngủ khép hờ bị đẩy ra, Loan Loan trong chiếc váy trắng dài đùng đùng chạy đến ôm
chân anh, mặt mày hớn hở nói: “Bố, bố, con muốn đến trường.”
Trần Mặc Dương kinh ngạc nhíu mày, bình thường vào giờ này con bé còn đang ở trên giường không muốn dậy, hôm nay sao giờ này đã dậy lại con um sùm
đòi đến trường?
Loan Loan thúc giục: ” Bố , nhanh lên, làm tóc cho con.”
Trần Mặc Dương thấy kẹp tóc trên tay con gái không khỏi bật cười, thì ra muốn đến nhà trẻ là để khoe.
Đầu tiên anh chọn váy cho cô bé, sau đó lại kẹp tóc lên cho cô: “Xong rồi, Loan Loan của bố đẹp quá đi.”
Khuôn mặt tươi cười tràn đầy mong chờ nhìn vào gương, ngay lập tức bị xị
xuống, hai cái chân lũng lẳng trèo lên giường bày tỏ sự bất mãn của
mình: “Không phải thế này, không phải như thế này…”
Trần Mặc Dương nhìn phải nhìn trái: “Như vậy đã rất đẹp rồi mà, Loan Loan con xem lại đi.”
Loan Loan giận dỗi: “Không phải, không phải mà…” Vừa nói nước mắt vừa chảy không ngừng
“Đừng khóc nữa, Loan Loan muốn như thế nào để bố giúp con buộc nhé.”
Trần Mặc Dương buộc hết tóc Loan Loan lên: “Như vậy được chưa, có phải rất đẹp không.”
Loan Loan càng khóc to hơn, mũi đỏ lừng , vừa khóc vừa nói: “Thật là xấu xí… con muốn mẹ buộc lại cho con.”
Bị ghét bỏ Trần Mặc Dương cũng không biết làm thế nào, mặc kệ anh có dỗ
dành thế nào cũng không ngăn được những giọt nước mắt không ngừng của cô bé, Anh thở dai, sao mà tính tình hai mẹ con lại giống nhau thế không
biết, làm cho người ta cũng hết cách.
Trước kia tuy Loan Loan không hài lòng kiểu tóc anh làm cho lắm, nhưng cùng
lắm cũng chỉ bĩu môi tức giận cũng sẽ không quấy rối như vậy.
Anh đột nhiên nảy ra một ý tưởng: “Loan Loan, con muốn mẹ làm tóc cho con phải không?”
Loan Loan liếc mắt nhìn qua ra sức gật đầu.
Anh bắt đầu hướng dẫn từng bước: “Nhưng bố cũng không biết làm sao bây giờ?”
Loan Loan rất thông minh, liền hiểu ra: “Để con bảo mẹ đến, mẹ đang ở đâu rồi, có phải lại đi chơi rồi không ?”
Trần Mặc Dương lau nước mắt cho con gái: “Bố gọi điện thoại cho mẹ giúp con, nhưng con tự mình nói chuyện được không.”
“Vâng ạ, bố gọi ngay đi.”
Anh lấy điện thoại gọi qua số hôm qua vừa lưu lại, nghe được máy kết nối
liền đặt điện thoại bên tai con bé nói: “Loan Loan, con biết nói như thế nào với mẹ không?”
“Biết ạ, con bảo mẹ về làm tóc cho con.”
Trần Mặc Dương vuốt đầu con gái: “Giỏi, Loan Loan thông minh lắm.”
Từ Y Khả nhìn vào dãy số trên màn hình điện thoại đang lấp lóe, cô chạy ra cửa thấy mẹ vẫn đang ở trong phòng bếp làm bữa sáng.
Từ Y Khả đóng cửa phòng ngủ lại, nhận điện thoại, giọng nhẹ nhàng của con gái truyền đến, lòng cô bỗng ấm áp lên.
“Mẹ.”Giọng Loan Loan còn mang theo vài phần đáng thương nghẹn ngào.
Từ Y Khả hoảng hốt hỏi: “Loan Loan, sao con lại khóc?”
“Mẹ, mẹ đang ở đâu, mẹ đến làm tóc cho con đi.”
“Làm tóc?”
“Bố không biết làm, mẹ đến đây đi, hu… hu …”
“Loan Loan, con chuyển máy cho bố được không.”
Điện thoại đưa đến tay Trần Mặc Dương.
Cô hỏi: “Loan Loan làm sao vậy? Sao con bé lại khóc như thế, làm tóc là làm tóc gì?”
Trần Mặc Dương nói: “Con bé chê anh làm tóc cho nó không đẹp bằng em làm nên giờ đang ở khóc nhè.” Anh dừng lại một lát rồi hỏi: “Em có thể đến đây không?”
Anh thấy cô không lên tiếng, lại nói: “Sáng nay lúc dậy con bé còn rất phấn khởi , nói muốn chuẩn bị tóc đẹp để đi đến trường, có lẽ là nó muốn
khoe với bạn bè…”
Từ Y Khả nghe xong vừa buồn cười vừa chua xót, cô chỉ mới buột cho Loan
Loan một kiểu tóc, con bé đã muốn đi khoe với bạn bè, cô rất áy náy cảm
thấy mình nợ con thật nhiều.
Cô không hề do dự nói: “Đợi một lát, em qua liền.”
Cô vội vàng mặc quần áo, ngay cả bữa sáng cũng chưa kịp ăn, lấy cớ công ty có việc gấp rồi bắt xe qua đấy.
Bác Trương mở cửa ra cũng bị giật mình, Từ Y Khả không nghĩ rằng bác Trương vẫn còn làm ở đây.
Bác Trương còn đang sững sờ, Loan Loan đã từ bên trong chạy ra , Trần Mặc Dương cũng đi theo sau.
Từ Y Khả ôm lấy Loan Loan, nhìn đôi mắt đỏ ong của con gái cô xót xa: “Mẹ đến buột tóc lên cho con đây.”
Thật ra kiểu tóc đo rất đơn giản, chỉ buộc hết tóc lên cho cô bé mà thôi,
quan niệm thẩm mỹ của con bé không hiểu sao hơi kỳ quái.
Quả nhiên, Loan Loan lấy gương nhìn nhìn, vui vẻ nở nụ cười, còn trợn mắt
trong gương nữa. Từ Y Khả lắc đầu, con còn nhỏ mà đã biết làm điệu, chắc hẳn là do bố làm hư rồi , cô nhớ rõ trước đây mình đâu có như vậy .
“Mẹ buột như vậy đẹp chưa, Loan Loan.”
“Đẹp ạ.” Cô bé gật mạnh đầu, chạy đến sô pha đeo ba lô vào, còn lấy thêm mấy cái kẹp bỏ vào túi, nói: “Đi đến trường thôi mẹ.”
Trần Mặc Dương nói: “Không được, con vẫn chưa có ăn sáng.”
“Không cần ăn.”
Từ Y Kh