nh Oái như thế này anh cũng có chút đồng tình.
Nhưng anh không phải là một người dễ mềm lòng như vậy, anh nói: “Loan Loan
giống mẹ nó, rất ghét cô, cô đừng xuất hiện trước mặt nó làm phá hỏng
tâm trạng của con bé.”
Khuôn mặt Triệu Vịnh Oái chuyển sắc, Trần Mặc Dương nói rất đúng. Cô nhóc kia không hiểu sao như có thâm thù đại hận gì với cô, trước đây lúc chưa
biết nói thì nhìn thấy mặt cô liền khóc, chứ đừng nói chuyện cô ta đến
ôm con bé. Lúc lớn hơn một chút biết nói rồi, Triệu Vịnh Oái có mua mấy
món đồ chơi cho con bé, cô bé không những không cảm ơn còn nói là rất
ghét. Lúc ấy cô tức không thôi, thừa dịp cô bảo mẫu xuống bếp đã đánh
vào cánh tay mập mạp của nó. Cô nhóc kia khóc đến thở không nổi. Cô bảo
mẫu chạy đến nhìn thấy trên tay cô bé ửng đỏ, ánh mắt hoài nghi nhìn
Triệu Vịnh Oái. Cô ta sửa sang lại quần áo rồi nói: “Nhìn cái gì mà
nhìn, là con bé tự ngã xuống, nếu cô lắm điều trước mặt người khác, tôi
sẽ không tha cho cả nhà cô!”
Cô bảo mẫu kia bị cô ta dọa sợ khiếp, không dám kể cho Trần Mặc Dương.
Nhưng từ đó về sau Loan Loan nhìn thấy cô ta đều nói: “Cô người mẫu đáng ghét đáng ghét.”
Bây giờ nhớ lại cô vẫn còn tức, không phải chỉ là một con nhóc thôi sao,
đúng là do con tiện nhân sinh ra có khác . Sau này cô có thể sinh ra cho anh một đống.
Triệu Vịnh Oái nhịn nhẫn nói: “Con nít đều như vậy, Loan Loan nghĩ rằng em
muốn dành bố của nó, cho nên mới có ác cảm với em, vậy nên em càng phải ở bên cạnh con bé để làm thân.”
“Được rồi, Triệu Vịnh Oái, cô cũng thấy cánh cửa sau lưng cô rồi đấy, cô có
thể đi rồi đấy, đừng có đứng đây luyên tha luyên thuyên nữa.”
Cô không tin anh là Liễu Hạ Huệ, ai chẳng biết Trần Mặc Dương ngày xưa
từng phóng đãng như thế nào, cô đi qua ngồi xuống trên đùi anh: “Anh sao không chịu đến bên em, đời này em sinh ra chính là dành cho anh mà.
Trời sinh chúng ta ra là để ở cùng nhau, trước đây anh đã từng rất thích em sao bây giờ là đối với em như vậy. Anh xem đi em có chỗ nào không
tốt.” Cô vừa nói vừa cởi cúc áo lộ ra khuôn ngực gợi cảm, tay kia trườn
xuống quần anh vuốt ve, Trần Mặc Dương chụp lấy cánh ta đang sắp đụng
vào chỗ kia của mình: “Tôi không thích người phụ nữ khác sàm sỡ mình!”
Nói xong anh kéo cô ra cửa, nhặt chiếc áo lên nhét vào người cô, rồi
tống ra: “Thư ký Từng, giúp tôi tiễn Triệu tiểu thư xuống.” Cửa phòng
đóng sầm lại.
Triệu Vịnh Oái đập đập cửa: “Trần Mặc Dương, anh như thế là có ý gì.”
Thư ký Từng ho lên: “Triệu tiểu thư, tôi tiễn cô .”
Triệu Vịnh Oái thấy cửa vẫn không mở, cô xoay đầu trừng mắt với cô thư ký:
“Tiễn cái gì mà tiễn, tôi tự mình đi xuống.” Muốn cười cô ư? Cô…Triệu
Vịnh Oái này một ngày nào đó không xa sẽ trở thành bà chủ của các người
đấy.
Triệu Vịnh Oái không cam lòng trở về như vậy, cô nhìn đồng hồ đã hơn bốn giờ, cũng gần đến giờ tan học của nhóc con kia rồi. Cô thay đổi chủ ý muốn
lấy lòng nhóc con đó.
Nếu con nhóc kia thích cô thì biết đâu được Trần Mặc Dương cũng có thể sẽ thay đổi suy nghĩ.
Cô gọi điện thoại cho lái xe đưa xe cô đến, sau đó tự mình chạy đến trường mẫu giáo. Lúc cô đến nơi, bọn trẻ vẫn chưa tan học, cô muốn dỗ ngọt con bé sau đó ba người sẽ cùng nhau đi ăn cơm.
Cô ôm một đống quà đi vào liền nhìn thấy Loan Loan đang chơi cầu trượt.
“Loan Loan…”
Triệu Vịnh Oái đang chuẩn bị mở miệng, thì nghe thấy một âm thanh quen thuộc, cô thấy Loan Loan ôm ba lô đứng lên, vui vẻ phấn chấn chạy đến ôm người phụ nữ kia.
Tay Triệu Vịnh Oái cuộn chặt thành nắm, là Từ Y Khả! Trách không được Trần
Mặc Dương không cần cô, thì ra con đàn bà Từ Y Khả không biết xấu hổ đã
quay lại!
Từ Y Khả hôm nay không có việc nên đến sớm đón Loan Loan, như vậy cũng có thể tránh đụng phải Trần Mặc Dương.
Cô hôn bên má Loan Loan: “Loan Loan có nhớ mẹ không?”
Loan Loan khoa tay múa chân: “Có, con nhớ mẹ lắm.”
Từ Y Khả nghe giọng con gái mỉm cười: “Mẹ cũng nhớ Loan Loan lắm, nào
chúng ta đi chào cô giáo thôi sau đó mẹ đưa Loan Loan đi ăn rồi đi dạo
phố được không.”
“Được ạ.”
Từ Y Khả bế Loan Loan, xoay người thì nhìn thấy Triệu Vịnh Oái đang đứng đằng sau.
Loan Loan dường như rất sợ Triệu Vịnh Oái, cô bé ngay lập tức ôm chặt lấy cổ mẹ.
Oan gia ngõ hẹp, nụ cười trên môi Từ Y Khả tắt limk, nhưng cô vẫn lễ phép chào hỏi: “Chào, đã lâu không gặp .”
Nhìn ánh mắt tràn đầy thù hận kia khiến Từ Y Khả nhớ lại ánh mắt Trương
Uyển: điên cuồng, giận dữ, không cam lòng. Nhưng là ý địch trên Triệu
Vịnh Oái hoàn toàn thể hiện ra không hề che giấu.
Triệu Vịnh Oái nói: “Từ Y Khả, cô còn xuất hiện để làm gì, vì sao lúc nào cũng muốn đối nghịch với tôi!”
Tuy hai năm nay Từ Y Khả không ở đây nhưng thỉnh thoảng vẫn loáng thoáng
biết được Triệu Vịnh Oái vẫn “say mê điên cuồng” Trần Mặc Dương .
Bởi vì chuyện của Trương Uyển lúc trước nên Từ Y Khả luôn có cảm giác sợ hãi đối với loại phụ nữ cố chấp như thế này.
Huống gì trong tay cô bây giờ đang bế Loan Loan, cô không muốn kích động đến
Triệu Vịnh Oái: “Triệu tiểu thư, chúng ta lần khác nói chuyện nhé, bây
giờ tôi có việc phải đưa Loan Loan đi.”
Từ Y Khả đi đến
