Yêu Còn Khó Hơn Chết

Yêu Còn Khó Hơn Chết

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325835

Bình chọn: 9.00/10/583 lượt.

gủ yên, làm bàn đạp để cô có thể tiếp tục giươm buồm xuất phát, nhưng nếu như

bến cảng của cô trở thành chướng ngại, như thế cô chỉ có thể lựa chọn

mãi không cập bờ.

Mà Hàn Việt lại hy vọng vợ mình dành nhiều thời gian để chăm sóc con cái,

hy vọng cô có thể ý thức được mình đã làm vợ đã là một người mẹ, anh

không thể chịu đựng nổi tham vọng của cô.

Sự bế tắc của hai người đã không thể nào thỏa hiệp, cuối cùng chỉ có thể mỗi người một ngã.

Sau khi gặp lại, Hàn Việt từng nói với Từ Y, trước khi cưới nhau không phải anh không biết hai người họ không hợp, cũng không phải là anh yêu mù

quáng, mà là lý trí của anh không đi mạnh mẽ để ngăn cản mình yêu Giang

Thuyền.

Từ Y Khả cũng có thể hiểu đuọc, lúc trước cô cũng đã biết được khoảng cách giữa hai người lớn nhường nào, cũng vô số lần cảnh cáo chính mình,

nhưng cuối cùng rồi cũng sa vào lưới tình đến hôm nãy vẫn không thể giãy dụa được.

Từ Y Khả thở dài, cô và Hàn Việt có cùng chung số phận.

Trong khi người lớn nói chuyện thì hai đứa bé ăn không ngừng.

Hàn Việt nói: “Loan Loan cháu học ở đâu?.”

“Trường mẫu giáo quốc tế Cao Tân.”

Hàn Việt nói: “Ô, vậy là cùng trường mẫu giáo với Lâm Lâm.”

Từ Y Khả nói: “Thật không, sao em chưa bao giờ gặp anh đi đón Lâm Lâm.”

“Con bé mấy tuần nay không chịu đến trường, vừa muốn chở đi đã khóc ầm lên,

mẹ anh sợ con bé khóc thành bệnh nên đành để nó ở nhà.”

Từ Y Khả buồn cười, trẻ con đều giống nhau, Loan Loan cũng là bởi vì cô đã hẹn tối nay đón nó nên nó mới chịu đi.

Từ Y Khả chăm sóc cho Loan Loan vô cùng chu đáo, lấy khăn lau miệng cho

con gái, hay là lúc Loan Loan ăn quá nhiều liền lấy nước đưa bé uống.

Điều này khiến cho cô bé Lâm Lâm từ nhỏ đã thiếu tình thương của mẹ vô

cùng ghen tị.

Lâm Lâm bĩu môi: “Cô, cháu cũng muốn được lau.”

Từ Y Khả rút tờ giấy lau miệng cho Lâm Lâm lát sau lại nghe con bé gọi: “Cô, cháu cũng muốn uống Côca.”

Thấy Loan Loan được làm gì, Lâm Lâm cũng nằng nặc đòi được như vậy.

Từ Y Khả cũng không để ý lắm, dù sao đứa bé nào cũng luôn khát vọng được sự yêu thương từ người lớn.

Loan Loan bên kia đã bắt đầu chu miệng, có đối khi những đứa nhỏ còn có tính sở hữu đáng sợ hơn cả đàn ông.

Từ Y Khả đang đút khoai tây cho Lâm Lâm, thì Loan Loan bắt đầu nổi giận: “Mẹ không chịu đút cho con , hic hic …”

Từ Y Khả liền xoay qua an ủi: “Mẹ biết rồi, mẹ cũng đút cho Loan Loan ăn nè.”

Lâm Lâm mặc kệ , dậm hai chân: “Cháu cũng muốn ăn, cháu cũng muốn…”

“Mẹ đừng đút cho người khác…”

Từ Y Khả cầm khoai rơi vào tình thế khó xử, Hàn Việt cũng trợn tròn mắt, nói: “Lâm Lâm, để bố đút con nhé.”

Lâm Lâm bắt đầu gào lên: “Không cần, không cần, con muốn cô đút …”

Loan Loan cuốn quýt lắc tay Từ Y Khả, bắt mẹ bế.

Mặc dù có hơi ngại nhưng dù sao cô cũng rất thương xót con gái. Cho nên chỉ có thể có lỗi với Lâm Lâm.

Hàn Việt không nghĩ rằng con gái mình lại thích Từ Y Khả đến vậy, Lâm Lâm

từ nhỏ còn có chút xảo quyệt. Ngay cả với Giang Thuyền con bé cũng chẳng thân mấy chứ đừng nói đến với người khác. Giang Thuyền có lần còn trách cứ, lúc ấy Hàn Việt còn khích bác cô là vì cô gần con thì it mà xa thì

nhiều cho nên con gái mới không để ý đến cô.

Thế nhưng Lâm Lâm lại rất hợp với Từ Y Khả mặc dù họ chỉ gặp nhau qua vài lần, áo quần cũng chỉ chọn bộ mà Từ Y Khả tặng.

Vì không muốn hai đứa nhỏ lại ganh tỵ nhau, Từ Y Khả và Hàn Việt đành phải tạm biệt nhau mỗi người ôm một cô bé về nhà.

Kết quả là lúc đến cửa Lâm Lâm khóc gào đòi Từ Y Khả đi cùng, cứ ngồi bệt

dưới mặt đất không chịu đứng dậy, Hàn Việt đành bế cô bé lên nhét vào

xe, Lâm khóc đến não ruột: “Cô đừng đi, cô đừng đi mà, cô bế cháu đi.”

Hàn Việt xua tay: “Không có việc gì, về đến nhà anh dỗ một lát là xong ngay thôi, em đi đường cẩn thận.”

Lòng Từ Y Khả chua xót, đứa bé này thật sự rất đáng thương, nếu như không

thiếu tình thương của mẹ có lẽ con bé đã không phải tội nghiệp thế này.

Từ Y Khả đột nhiên hôn lên khắp mặt Loan Loan, không biết hai năm không có mình bên cạnh, Loan Loan có phải cũng giống Lâm Lâm vậy không.

Tuy xe đã chạy đi xa, nhưng Loan Loan vẫn sợ mẹ bị cướp đi, nắm chặt tay Từ Y Khả gấp gáp nói: “Mẹ, về nhà thôi, về nhà…”

Trần Mặc Dương đi đến trường mẫu giáo thì cô giáo bảo Loan Loan đã được mẹ đón đi rồi.

Trần Mặc Dương nhíu mày, đây đã không phải là lần đầu tiên , gần đây cô luôn đến sớm để đón con bé, sau đó đến tối thì gọi bảo cô Trương xuống dẫn

con bé lên, tất nhiên là có ý muốn tránh mặt anh.

Anh gọi điện thoại hỏi cô: “Em và Loan Loan đang ở đâu?”

Cô nói: “Em ở trên xe, sắp về đến nhà rồi đây .”

Anh nói: “Đừng về trước, đứng đó đợi anh, anh sẽ về ngay.”

Anh bắt đầu tăng tốc độ, lúc cô đang tắm rửa cho Loan Loan thì anh về đến nhà .

Tất cả các thiết bị trong phòng tắm đều được thiết kế đặc biệt dành cho

Loan Loan. Trước kia cô đã biết anh rất yêu thương con nhưng đến lúc tận mắt chứng kiến thì cô lại càng xúc động. Từ những thứ nhỏ nhặt nhất…

chỉ cần dùng tiền có thể mua được anh đều có thể mua về cho Loan Loan.

Loan Loan nằm trong bồn tắm thích thú vui đùa cùng mẹ, làm cho toàn thân Từ Y Khả ư


Old school Swatch Watches