à cô
lại không muốn từ bỏ ánh hào quang của sân khấu, cho nên mối tình đã kết thúc tại đây.
Giới truyền thông còn đoán già đoán non người đàn anh mà Triệu Vịnh Oái nhắc đến trong buổi phỏng vấn lần trước đó chính là Trần Mặc Dương.
Hiện tại Triệu Vịnh Oái là người đại diện phát ngôn cho nhãn hiệu “Yi Jia”
lài càng làm cho quần chúng giấy lên làn sóng cao trào.
Nhưng điều khiến cánh nhà báo thất vọng chính là nhân vật chính Trần Mặc Dương không xuất hiện.
Triệu Vịnh Oái cười đã đến mỏi miệng , mắt cô thỉnh thoảng liếc nhìn xung
quanh nhưng cho đến khi buổi quảng bá kết thúc cô vẫn không nhìn thấy
người muốn gặp.
Hoạt động chấm dứt, dưới sự trợ giúp của vệ sĩ cô lên xe rời đi.
Trên xe cô càng nghĩ càng bực bội: “Dừng xe.”
Người đại diện của cô lại đau đầu: “Lại làm sao vậy?”
“Tôi muốn đến công ty của anh ta.”
“Đại tiểu thư à, cô cũng đừng có cố chấp thế chứ, xe của đám phóng viên ầm ầm sau kìa.”
“Tôi mặc kệ, anh tự xử lý đi, bây giờ tôi phải gặp Trần Mặc Dương.”
Người quản lý kia cũng biết tính tình cô ngang ngạnh không biết phân biệt
phải trái, nếu thật sự cô làm loạn mà để phóng viên bắt gặp được đến
cuối cùng cũng chính anh phải tự mình đi thu dọn tàn cuộc.
Anh nói: “Vậy thì ít nhất cũng phải cắt xe bọn phóng viên kia đi đã.” anh gọi người lái xe: “Tiểu Trương…”
Chiếc xe nhanh chóng lượn như bay, đến một góc lại dừng lại để Triệu Vịnh Oái xuống xe nấp vào trong một ngõ nhỏ, xe lại nhanh chóng chạy tiếp, trước sau chưa đến năm giây.
Triệu Vịnh Oái vừa rồi ngồi trên xe đã thay áo khoác, mái tóc được buột lên, đội mũ đeo kính râm. Quả thật không dễ nhận ra.
Nhưng thư ký Trần Mặc Dương nhìn thấy đã nhân ra ngay là Triệu Vịnh Oái ,
thấy Triệu Vịnh Oái tự nhiên đi vào văn phòng Trần Mặc Dương, cô thư ký
liền ngăn lại: “Triệu tiểu thư, Trần tổng không ở công ty.”
Triệu Vịnh Oái đâu thèm để ý đến lời nói của cô thư ký kia, đẩy cửa văn phòng Trần Mặc Dương ra, nhưng thật sự anh không có trong này.
Triệu Vịnh Oái ngồi xuống sô pha: “Cho tôi một ly cà phê, tôi sẽ ngồi đây đợi Trần tổng các cô.”
Thư ký cố nhịn, đi ra rót cho cô một ly cà phê.
Triệu Vịnh Oái không chỉ một lần làm cho các cô đau đầu. Không phải bởi vì
lời đồn đãi giữa ông chủ bọn họ và Triệu Vịnh Oái, mà là vì Triệu Vịnh
Oái quá mặt dày . Có đôi khi tâm trạng Trần Mặc Dương không tốt trước
mặt mọi người còn đuổi cô ta, vậy mà cô ta cũng chỉ làm ngơ, kiểu như
nghe không hiểu, hoàn toàn làm theo ý mình. Có đôi khi họ hoài nghi có
phải cô ta có vấn đề không, nếu như đi gọi bảo vệ đuổi cô ta ra thì hơi
quá đáng , nếu lỡ như xảy ra chuyện gì không hay ho thì các cô phải chịu trách nhiệm . Cho nên mỗi lần Triệu Vịnh Oái đến, các cô thư ký đều
không ngừng chảy mồ hôi lạnh.
Trần Mặc Dương đến công ty, cô thư ký đã nhanh chóng báo cáo rằng Triệu Vịnh Oái đang chờ bên trong.
Trần Mặc Dương vào văn phòng liếc nhìn qua Triệu Vịnh Oái rồi đi thẳng đến ghế của mình ngồi xuống: “Tìm tôi có chuyện gì?”
Triệu Vịnh Oái đi đến trước trước mặt anh: “Vì sao không chịu gặp em?”
Trần Mặc Dương có khi cũng cảm thấy nghi hoặc, không biết sự tự tin của
Triệu Vịnh Oái là từ đâu ra. Anh cũng không ít lần nói thẳng mặt cô ta
nhưng vừa đảo mắt cô ta liền quên. Có đôi khi anh nhịn không được muốn
bổ đôi đầu cô ta ra xem bên trong não cô được làm bằng thứ gì, có phải
là não người hay không, anh cảm thấy đầu óc cô ta hoàn toàn không bình
thường.
Trần Mặc Dương tựa lưng xuống ghế tựa, tay xoay xoay chiếc bút máy, ánh mắt
sắc bén không cảm xúc nhìn chằm Triệu Vịnh Oái. Nghe nói người phụ nữ
này được cánh đàn ông bình chọn là nữ thần, khuôn mặt đúng là đủ xinh
đẹp, dáng người quả thật là đáng để bao nhiêu người phụ nữ ganh tỵ,
nhưng xin lỗi, anh không có hứng thú! Người phụ nữ của anh còn đáng yêu
hơn cô ta nhiều.
Triệu Vịnh Oái theo ánh mắt Trần Mặc Dương nhìn lại chính mình, vừa rồi vì né tránh phóng viên nên cô phải mặc áo quần đơn giản, nhưng cô vẫn rất tự
tin rằng với bộ dáng này cũng đã đủ có rất nhiều người đàn ông quỳ gối
trước chân cô, cô chưa bao giờ nghi ngờ về sắc đẹp của mình.
Chiếc áo khoác đã được cởi ra, bây giờ cô chỉ mặc một chiếc áo voan cổ rộng
cùng với chiếc váy ngắn củn lộ đôi chân trắng thon dài , trông rất gợi
cảm.
Trần Mặc Dương thờ ơ nói: “Rốt cuộc là có chuyện gì, nếu không có gì thì hãy đi ra ngoài đi.”
Cô nói: “Chúng ta đã lâu không gặp rồi đêm nay hãy đi ra ngoài ăn cơm đi.”
Anh không nghĩ cô ta lại điên đến mức độ này: “Không rảnh.” Hôm nay tâm
trạng tốt còn tặng cho cô thêm một lý do: “Đêm nay tôi phải đi ăn cùng
Loan Loan.”
Cô vẫn chưa từ bỏ ý định: “Vậy hay là đưa Loan Loan đi cùng, cả nhà chúng
ta ba người cùng đi, thuận tiện em cũng muốn bồi dưỡng tình cảm cùng với Loan Loan để thân thiết hơn.”
Đây không phải là lần đầu tiên anh nghe cô ta nói vậy, cho nên anh mới cảm
thấy cô ta không bình thường. Cô ta tựa như đang sống trong ảo tưởng của mình, không thèm để lời nói của người khác vào tai.
Bởi vì Từ Y Khả rời đi, Trần Mặc Dương cũng chẳng có tâm trạng gì, cho nên
có đôi khi thấy Triệu Vị