chỗ cô giáo để chào một tiếng.
Cô giáo đã vài nhìn thấy cô đến cùng Trần Mặc Dương đón Loan Loan nên nghe Từ Y Khả nói đến đón con bé, cô cũng yên tâm gật đầu.
Triệu Vịnh Oái nhanh chóng đi đến , chỉ vào cô giáo trẻ tuổi, lạnh lùng nói:
“Cô như vậy sao có thể trở làm việc ở đây , tùy tiện để người lạ đón trẻ đi, nếu như xảy ra chuyện gì cô có thể chịu trách nhiệm được sao?”
Cô giáo trẻ không hiểu chuyện gì đang xảy ra: “Xin lỗi, đây là mẹ của bé,vậy xin hỏi cô là phụ huynh của học sinh nào ?”
Cô giáo trẻ có hơi nghi ngờ, bởi vì cô chưa bao giờ nhìn thấy Triệu Vịnh
Oái đến đây bao giờ, nhưng những gì Triệu Vịnh Oái nói cũng rất có lý .
Triệu Vịnh Oái nói xong thì đưa tay qua muốn giật Loan Loan từ Từ Y Khả.
Từ Y Khả không thể nhịn được nữa, ôm chặt Loan Loan lùi về sau: “Triệu Vịnh Oái, cô đừng khinh người quá đáng!”
Các cô giáo bắt đầu tụ tập lại đông hơn, thường ngày họ cũng hay đọc mấy tờ tạp chí lá cải nên nhìn thấy Triệu Vịnh Oái quen quen, giờ lại nghe Từ Y Khả gọi tên, bọn họ như bừng tỉnh, thì ra đây là người mẫu Triệu Vịnh
Oái.
Loan Loan đập vào tay Triệu Vịnh Oái: “Cô người mẫu xấu xa, cô không được bắt nạt mẹ cháu, cháu chỉ muốn cùng mẹ về thôi.”
Triệu Vịnh Oái nổi điên , đồ con nhóc chết tiệt!
Từ Y Khả nghe thấy Loan Loan nói thế rất cảm động, hôn lên má con gái:
“Uhm, để mẹ đưa con về nhé.” Cô gật đầu với các cô giáo, rồi bế Loan
Loan ra ngoài.
Mọi người nhận ra Triệu Vịnh Oái liền bắt đầu nhỏ to xì xào, Triệu Vịnh Oái cũng mặc tiếp tục làm loạn. Cô tức đến run người, đến lúc cô đi ra thì
mẹ con Từ Y Khả đã lên taxi về .
Triệu Vịnh Oái giận dữ vứt bộ đồ vừa mới mua cho Loan Loan xuống đất , Từ Y Khả, một ngày nào đó tôi sẽ giết chết cô!
Trên xe, Loan Loan dựa vào lòng Từ Y Khả nũng nịu nói: “Mẹ, cô người mẫu kia hung dữ lắm, con sợ “
“Đừng sợ Loan Loan, có mẹ ở đây rồi.”
“Cô người mẫu kia con đánh người nữa.”
Từ Y Khả nhíu mày: “Cô ta đã đánh con rồi u?”
“Dạ” cô bé gật mạnh đầu.
“Cô ta đánh con như thế nào?”
Loan Loan nghiêng đầu suy nghĩ một hồi lâu rồi chỉ lên cánh tay mình: “Nơi này nè.”
Từ Y Khả kéo tay áo con gái lên xem, nhưng không thấy gì cả.
Loan Loan lắc đầu: “Đã hết rồi.”
Từ Y Khả đau lòng xoa cánh tay con gái: “Có phải Loan Loan rất đau không.”
“Dạ, đau lắm.”
“Mẹ sẽ không bao giờ để người khác bắt nạt Loan Loan nữa .”
Loan Loan nói muốn ăn hamburger, Từ Y Khả liền đưa con gái đến KFC gần đấy,
mua một phần dành cho trẻ con. Thời buổi hiện nay bố mẹ rất cưng chiều
con nhỏ, dù biết những thức ăn này không có dinh dưỡng nhưng chỉ cân con cái mở miệng, bố mẹ cũng vẫn đưa con đến. Cho nên lúc họ đến quán đông
kín người, ngay cả một bàn trống cũng không tìm thấy.
Từ Y Khả một tay nắm Loan Loan, một tay cầm khay, nhìn quanh tìm bàn.
“Y Khả, đây này!” Từ Y Khả nhìn theo hướng tiếng gọi, là Hàn Việt cùng con gái, bàn họ ngồi vừa vặn có bốn chỗ, Từ Y Khả nắm tay Loan Loan đi qua.
Con gái Hàn Việt mặt mày xinh xắn đáng yêu, trên người mặc chiếc váy hôm
trước Từ Y Khả tặng, cô bé lễ phép chào: “Con chào cô ạ.”
“Chào Lâm Lâm, cháu thích váy cô tặng không?”
“Thích ạ, cháu muốn ngồi bên cạnh cô.” Hàn Việt cười giúp con dịch ghế qua cạnh Từ Y Khả.
Hàn Việt nhìn Loan Loan hỏii: “Là con gái của em ư?”
Lúc Từ Y Khả mang thai, Hàn Việt đưa vợ đến khám thai có gặp qua một lần.
Hai năm nay đã xảy ra biết bao chuyện, anh đã kết thúc một cuộc hôn
nhân, còn cô thì phiêu bạc tha hương, cuộc sống đúng là không thể nói
trước được điều gì.
Từ Y Khả vuốt đầu Loan Loan: “Vâng, Loan Loan còn lớn hơn Lâm Lâm hai tháng cơ. Nhưng nhìn qua trông hai đứa cũng như nhau.”
Hàn Việt nói: “Con bé giống mẹ nó.”
Nhắc đến vợ trước, ánh mắt anh liền ảm đạm, từ sau khi ly hôn Giang Thuyền
càng ít khi ở trong thành phố, sự nghiệp cô ngày càng phất lên, cô cũng
không vào công ty bất động sản của bố giúp, mà làm ở một công ty khác
trong vòng hai năm cô đã được thăng chức thành phó tổng giám đốc. Tổng
giám đốc công ty của cô chính là Bạch Tĩnh Nam người mà lần trước đã
đánh nhau với Hàn Việt ở Thiên Tinh.
Sau đám cưới hai người không ngừng cãi vã, nguyên nhân chính khiến hai
người dẫn đến ly hôn chính là Bạch Tĩnh Nam, Hàn Việt không thích Giang
Thuyền cùng Bạch Tĩnh Nam quá gần gũi, nhưng là Giang Thuyền lại cho
rằng Hàn Việt nghi ngờ bệnh hoạn, ghen tuông quá đáng. Huống hồ Bạch
Tĩnh Nam là bạn học của cô đã mười mấy năm, làm sao có thể nói không
liên hệ là không liên hệ được chứ. Tuy rằng Giang Thuyền luôn khẳng định Bạch Tĩnh Nam chỉ là bạn tốt của cô, Bạch Tĩnh Nam thích một người phụ
nữ khác, nhưng Hàn Việt làm sao có thể dễ dàng tin điều này.
Hơn nữa cả bạn bè và bố mẹ Giang Thuyền đều khinh thường Hàn Việt, cho rằng Hàn Việt không xứng với Giang Thuyền, mâu thuẫn tích tụ ngày càng
nhiều.
Đầu tiên là cãi nhau, sau đó Giang Thuyền cảm thấy mệt mỏi dần dần không
muốn về nhà, vô tâm không để ý đến con gái. Giang Thuyền muốn một bầu
trời rộng lớn, cô không thích bị trói buộc, cho dù là sau khi kết hôn cô vẫn như thế. Cô cho rằng gia đình chỉ là bến cảng để cô có thể n
