Polly po-cket
Yêu Còn Khó Hơn Chết

Yêu Còn Khó Hơn Chết

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325620

Bình chọn: 10.00/10/562 lượt.

iờ nhưng hai bố con kia còn mãi mê, Trần Mặc

Dương chọc Loan Loan đến cười khanh khách .

Cô nói nhỏ với Trần Mặc Dương: “Anh đừng đùa con bé nhiều qua bằng không tối nó lại nằm mơ .”

Cô không nỡ lén lút bỏ đi, nên thử dò hỏi Loan Loan: “Loan Loan, để bố kể chuyện cổ tích cho con, mẹ về trước nhé.”

Loan Loan phản ứng thực kịch liệt, lập tức nói: “Không cần đâu, con không cần…”

“Mẹ mai mẹ lại đến nhà trẻ đón Loan Loan.”

Loan Loan tức giận, ngồi bệt xuống đất đạp đỗ đống đồ chơi trên sàn là, la

hét: “Không cần, mẹ muốn ôm bạn khác thì cứ ôm đi, Loan Loan ghét bạn

kia, ghét cả chú kia nữa…”

Từ Y Khả ngạc nhiên, không ngờ con gái vẫn còn nhớ chuyện hồi chiều, chẳng lẽ đêm nay Loan Loan quấn quít lấy chính mình cô như vậy là vì sợ cô ôm Lâm Lâm sao?

Trần Mặc Dương nghe xong lời của Loan Loan ánh mắt trở nên thâm trầm, không

biết đó là chú nào? Chiều nay cô đã bế Loan Loan gặp người đàn ông nào?

Từ Y Khả dỗ dành: “Mẹ có ôm bạn khác đâu nào.”

Loan Loan nũng nịu tựa vào người bố: “Mẹ đừng đi mà.”

“Vậy mẹ ru Loan Loan ngủ nhé, ngày mai Loan Loan còn phải đi đến trường lấy

phiếu bé ngoan nữa mà.” Xem ra đêm nay nếu cô không dỗ Loan Loan ngủ thì cô không thể về được .

Cô bế Loan Loan vào phòng, Trần Mặc Dương cũng theo vào, đầu giường đặt

mấy quyển truyện cổ tích, Từ Y Khả rút một quyển, tìm câu chuyện quen

thuộc nhất rồi bắt đầu kể: “Ngày xửa ngày xưa…”

Vừa bắt đầu, Loan Loan vỗ vào vị trí bên cạnh: “Mẹ nằm xuống đây đi để bố kể…”

Cô chưa bao giờ ôm con gái ngủ cùng, lúc cô bé còn chưa được đầy tháng có

nằm trong vòng tay cô mấy ngày, sau đó cô tuyệt tình để bác Trương ngủ

cùng Loan Loan, cho đến bây giờ chuyện này vẫn luôn khiến cô day dứt.

Khoảng thời gian không có Loan Loan bên cạnh cô luôn hận chính bản thân

mình vì sao lại không biết thương xót con gái.

Từ Y Khả đưa sách cho Trần Mặc Dương, nằm xuống ôm Loan Loan vào lòng.

Loan Loan nghe giọng bố, mẹ thì nằm bên cạnh rất nhanh đã chìm vào giấc

ngủ.

Từ Y Khả cũng muốn nhắm mắt lại ôm con ngủ đến bình minh, nhưng lý trí nói cho cô rằng cô không thể cùng người đàn ông này ở một nơi, đây là

chuyện rất nguy hiểm, cô không thể kiềm chế được tình cảm của mình.

Cô hôn lên trán Loan Loan đang ngủ say, sau đó xuống giường. Anh đã ra

khỏi phòng trước đó, lúc cô mở cửa phòng ra thì đụng phải một bờ ngực

rắn chắc.

Cô không dám nhìn thẳng vào mắt anh: “Đã khuya rồi em phải về đây.”

Anh hỏi: “Lỡ như nửa đêm Loan Loan tỉnh lại thì làm sao bây giờ?”

Anh rất bình tĩnh, thoạt nhìn không giống như là thật sự sợ hãi Loan Loan nửa đêm sẽ khóc nháo tìm cô.

Từ Y Khả nói: “Không phải đã có bác Trương dỗ rồi sao, dù sao trước kia không có em…”

Nhắc đến trước kia, cô lại nhớ đến chuyện lúc chiều gặp phải Triệu Vịnh Oái

liền hỏi: “Trước kia… Có phải anh đã giao Loan Loan một mình cho Triệu

Vịnh Oái?”

“Ý em là gì?” Sao lại liên quan đến Triệu Vịnh Oái?

Cô tường thuật lại chuyện hồi chiều: “Lúc em đến đón Loan Loan ở trường

thì gặp Triệu Vịnh Oái, cô ta cũng đến đón Loan Loan, nhưng Loan Loan

dường như rất sợ cô ta, Loan Loan nói với em rằng cô ta đã đánh con bé.”

Nghĩ đến việc anh, Loan Loan và Triệu Vịnh Oái tựa như cả nhà ba người đi đi về về, cô thật sự rất ganh tỵ, chỉ cần tưởng tượng đến cảnh đó lòng cô

lại chua xót, cô thật sự rất ghét Triệu Vịnh Oái, người phụ nữ kia quả

thật là âm hồn không tiêu tan.

Trần Mặc Dương nhíu lại mày nhớ lại, thời gian cô bỏ đi, Triệu Vịnh Oái quả

thật có tìm đủ mọi lý do đến đây, nhưng đều bị anh từ chối.

Loan Loan là con gái rượu của anh, ngay cả khi đi công tác anh cũng đưa con

theo, chỉ có đôi khi quá bận anh mới giao con cho bảo mẫu. Anh không nhớ rõ đã từng để Loan Loan ở lại một mình với Triệu Vịnh Oái hay chưa,

nhưng sao lại có thể để con bé bị ngược đãi được chứ !

Từ Y Khả thấy anh không lên tiếng, lại nói: “Không phải là em trách anh,

em cũng biết một mình anh nuôi con rất vất vả, em cũng biết bên cạnh anh sớm muộn gì cũng sẽ xuất hiện một người phụ nữ, đây là điều bình

thường, nhưng em không hy vọng người đó là Triệu Vịnh Oái, dù sao thì

phụ nữ tốt nhiều như vậy, Triệu Vịnh Oái cô ấy… cô ấy không thể trở

thành một người vợ tốt…”

Giọng Từ Y Khả ngày càng nhỏ, bởi vì anh ngày càng áp sát vào cô, sau lưng cô là cánh cửa, lùi cũng không thể lùi được, chóp mũi anh dường như sắp

chạm vào chóp mũi cô, anh không mở miệng, chỉ nhìn chằm cô. Hơi thở của

anh làm cho trái tim cô nhảy loạn lên.

Anh ôm cô vào lòng, thủ thỉ bên tai: “Em đang ghen ư.”

Hơi thở ấm áp thổi bay phất phới sợi tóc bên tai.

Cô hơi bối rối, kiên quyết phủ nhận: “Em không có.”

Anh nở nụ cười, ôm chặt cô. Cô luống cuống giãy dụa: “Đừng, anh buông em ra”

“Không đấy!” Anh sẽ không bao giờ buông tay cô nữa!

Anh ép sát cô vào cửa, làn môi mỏng nhẹ nhàng hôn lên cổ, lên tai cô.

“Trần Mặc Dương, anh làm gì đấy.” Cô sợ bácTrương dưới lầu nghe thấy nên nhỏ giọng nói.

Anh hôn lướt qua vành tai, phả lên hơi thở dịu dàng.

Cô suýt chút nữa thì rên lên thành tiếng, cô cắn chặt môi, cố gắng đẩy anh ra.

Lâu sau, anh thỏa mãn thở dài t