hì thầm bên tai cô: “Em yên tâm đi, không có người phụ nữ nào có thể thay thế được vị trí của em cả, trước kia không có, sau này cũng sẽ không có.”
“Em không có ý đó, em cũng đã nói với anh không có tư cách để anh giữ lại vị trí kia đâu, không phải anh đã quên rồi chứ?”
“Vậy em đã quên sao?”
“Em…”
Không đợi cô trả lời, anh cúi xuống hôn lên đôi môi đỏ mọng kia, cảm giác
được hương thơm quen thuộc. Hương thơm của cô, thân thể cô tất cả thật
sự đã quay trở lại.
Anh ôm cô chặt đến nổi cô đau nhíu mày, cô cố gắng chống cự nhưng động tác
yếu ớt kia chỉ càng làm tắng thêm dục vọng trên người anh.
Cô nghe thấy anh nói: “Anh quên không được, Y Khả, anh quên không được,
anh khát vọng thân thể em, giọng nói em, nụ cười của em … em quên được
sao…”
Cô biết anh là người rất biết cách dụ dỗ người khác. Cô cố nhắc nhở bản
thân phải tỉnh táo, không thể chìm đắm trong cơn đê mê nhất thời được,
anh sẽ chỉ đưa cô vào con đường bế tắc khó khăn lựa chọn.
Cuộc sống của cô sau bao năm mới quay trở lại như cũ, mẹ khó khăn lắm mới
tha thứ được cho cô, lại có thể gặp được Loan Loan, cô thật không cần gì hơn , cô chỉ cần cuộc sống như hiện tại, cô không muốn anh lại quay lại xáo trộn cuộc sống vốn có của cô.
Cô sợ anh ép cô, anh đưa cô vào con đường sa đọa, làm cô mất đi lý trí mà theo bước của anh, cô sợ rơi vào mị lực của anh.
Trần Mặc Dương không để cô nhiều thời gian nghĩ như vậy, tay nhanh chóng cởi từng nút áo sơ mi trên người cô, cổ áo mở rộng lộ ra khuôn ngực đầy
đặn. Anh quyến luyến dời môi, ánh mắt rực lửa nhìn chằm xuống ngực cô,
giây tiếp theo đôi môi anh như phát cuồng uốn lượn xuống khe ngực cô.
Cô bị ép sát đến cửa, hai tay choàng qua cổ anh, nhỏ giọng nói: “Trần Mặc Dương, bác Trương… sẽ thấy … Loan Loan sẽ tỉnh lại…”
Nói xong cô mới cảm nhận được ngay cả bản thân cô cũng đang mơ màn, cô
không biết rốt cuộc là mình nói cái gì! Đáng nhẽ ra cô nên đẩy anh ra,
chứ không phải là lo sợ người khác nhìn thấy, đây còn không phải là cô
đã ngầm đồng ý anh sao!
Anh nói: “Vậy chúng ta về phòng đi…” Anh đã không thể chịu đựng nổi nữa, dục vọng dưới thân đang kêu gào muốn ôn lại ký ức xưa.
Vẫn chưa đến phòng ngủ, áo quần trên người đã cởi hết, toàn thân trần trụi, hơi thở ấm áp an ủi nhau cho những ngày lạnh băng trước đó.
Cô vuốt ve trên thân thể săn chắc của anh, tất cả những cơ vết thương trên người anh cô đều nhớ.
Lúc thân thể kết hợp chặt chẽ, toàn thân cô run lên, cô cắn môi, ngưỡng cổ
tạo thành một đường cong duyên dáng., những giọt mồ hôi trên người anh
rơi xuống thấm ướt thân thể cô.
Mười ngón đan nhau, cô chấp nhận động tác kịch liệt mà điên cuồng của anh, trái tim khô cạn kia dần dần mở ra.
Cô hôn lên mặt anh, khuôn mặt quen thuộc kia từng tổn thương cô sâu sắc
nhưng cũng làm cô say đắm đê mê. Anh là liều thuốc độc của cô nhưng cũng chỉ có anh mới có thể đem đến hạnh phúc cho cô.
Cả đời chỉ yêu một người, mặc kệ sau này thế nào, hiện tại người đàn ông
này là sinh mệnh của cô, không ai có thể thay đổi được điều đó ngay cả
thời gian cũng không.
Nước mắt chảy dọc xuống má, cô hạnh phúc gọi tên anh: “Mặc Dương… Mặc Dương…”
Anh nắm chặt tay cô, lại tiến sâu vào để cô có thể cảm nhận được sự tồn tại của anh, anh như lơ lửng trên mây, run run gầm nhẹ.
Đêm tình nồng trôi qua, anh vẫn dán sát vào người cô luyến tiếc rời đi. Anh nâng tay lau những giọt mồ hôi trên trán cô, thì thầm bên tai cô: ”Em
đừng đi, hãy ở lại bên anh, anh xin em đấy, anh và Loan Loan sẽ quỳ
xuống cầu xin bà ấy…”
Từ Y Khả biết “bà ấy” ở đây chính là mẹ cô.Sau khi cô trở về, mẹ không hề
nhắc gì đến đoạn thời gian trước đây, thậm chí còn không hỏi đến Loan
Loan.
Từ Y Khả biết mẹ vẫn chưa thể tha thứ cho Trần Mặc Dương, cô là con gái
của bà ấy mặc dù hận nhưng dù sao cũng là máu mủ tình thâm không thể nào đoạn tuyệt quan hệ. Nhưng là đối với Trần Mặc Dương, mẹ vẫn còn hận anh đến tận xương tủy. Không chỉ một lần cô nhìn thấy đêm dài tỉnh dậy mẹ
nhìn vào di ảnh của bố đến ngẩn người. Tuy hai người hồi trẻ vẫn hay cãi vả nhưng thật ra tình cảm của hai người rất mặn nồng.
Sau khi quay lại cô mới cảm thấy được, sự ra đi của bố đã đả kích đến mẹ
đến nhường nào. Một người phụ nữ mạnh mẽ nay lại thường xuyên hoảng hốt, không còn khôn khéo. Lúc rãnh rỗi cũng chỉ thích một mình trong phòng. Y Trạch nói với cô hai năm nay mẹ đều như thế, thậm chí có đôi khi nhớ bố đến nổi một mình trong phòng khóc nức nở.
Nếu lúc đó bố bị bệnh hay vì tai nạn mà qua đời thì có lẽ mẹ cũng đã không
hận đến như thế, nhưng đây bố là vì ẩu đả với đám lưu manh mà bị di
chứng mới qua đời, chính mắt mẹ lại còn chứng kiến cảnh đó cho nên cô
cũng hiểu được mẹ không cách nào có thể tha thứ cho Trần Mặc Dương.
Cô đẩy anh xuống, kéo chăn che lại tựa vào đầu giường: “Em hỏi anh, sao
lúc ấy anh lại ra lệnh Cổ Phong làm ra những chuyện như vậy? Em biết
công trình kia gây trở ngại cho anh , nhưng là anh vẫn còn nhiều cách
mà, vì sao lại dùng thủ đoạn đuổi tận giết tuyệt.”
Anh tựa vào người cô nói: “Đã đến lúc chúng ta nên nói rõ ràng chuyện này