XtGem Forum catalog
Yêu Còn Khó Hơn Chết

Yêu Còn Khó Hơn Chết

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325694

Bình chọn: 9.5.00/10/569 lượt.

ớt sũng , Từ Y Khả lo lắng con gái tắm lâu bị cảm lạnh: “Loan

Loan, đừng chơi nữa để mẹ mặc quần áo vào cho con nhé.”

Loan Loan vẫn còn ham vui: “Mẹ, chơi tiếp đi mà.”

“Con ngoan chơi nữa sẽ bị cảm lạnh đấy , ngày mai mẹ lại chơi với con được không.”

Loan Loan ngẩng đầu nhìn ra cửa gọi: “Bố.”

Từ Y Khả quay đầu, quả nhiên, Trần Mặc Dương đang tựa trên cánh cửa nhìn

mẹ con họ, cũng không biết anh đã đứng đây từ khi nào. Nụ cười trên mặt

vẫn chưa tan.

Từ Y Khả bế Loan Loan ra khỏi bồn tắm, lấy khăn tắm lau khô, Trần Mặc

Dương đón lấy Loan Loan, một bàn tay vuốt tóc cô rồi lại trượt xuống bên má, nói: “Anh đưa Loan Loan đi mặc áo quần, tóc em đã ướt cả rồi em

cũng đi tắm đi, bác Trương đã làm xong bữa tối , lát nữa mọi người cùng

nhau ăn luôn.”

Lòng bàn tay anh rất ấm, đã lâu rồi cô không cảm nhận được độ ấm của cơ thể

anh, ánh mắt anh nhìn cô tràn ngập yêu thương. Cô ngẩn ra, cho dù đã

trải qua bao nhiêu ngăn trở, bao nhiêu thời gian chỉ cần đứng trước mặt

anh cô luôn lúng túng. Từ Y Khả cảm giác dường như đang trở lại thời

gian lần đầu tiên họ gặp nhau, đối mặt với anh trái tim cô lại rung lên.

Nhất là hiện tại anh đã trở thành một người đàn ông thành thục. Còn cô sau ba năm chẳng có gì thay đổi ngoại trừ tuổi tác.

Trần Mặc Dương mỉm cười, anh vỗ vỗ lên má cô: “Em tắm đi.”

Đi hai bước rồi đột nhiên anh lại quay đầu dặn dò: “Quần áo của em vẫn còn trong phòng ngủ của chúng ta đấy.”

“Bố, vừa này con tắm cùng mẹ đấy.”

“Vậy ư, vui không?”

“Vui lắm ạ, con muốn mỗi ngày đều được cùng mẹ vui đùa.”

Bóng dáng hai bố con đã khuất dạng, Từ Y Khả vẫn còn đứng đó ngẩn người, cô

nhận ra anh đã trở thành một người khác, một người đàn ông chân chính.

Cô tin rằng không chỉ mình Triệu Vịnh Oái còn có rất nhiều cô gái rất muốn kết hôn với anh, trong số đó không chỉ có người có địa vị, xinh đẹp,

tính cách dịu dàng, nhưng vì sao cô lại giống như đang ghen vậy?

Nếu bên cạnh anh đã có một người phụ nữ vì sao cô lại không vui thay anh?

Sao cô lại không hy vọng người phụ nữ này xuất hiện. Cô thậm chí còn ích kĩ hy vọng người phụ nữ này vĩnh viễn sẽ không xuất hiện.

Cô đứng đó mãi đến khi cảm giác ướt lạnh xuyên thấu qua tim cô mới sực tĩnh lại, đến phòng ngủ tìm quần áo.

Cách bày biện phòng ngủ vẫn y hệt trước kia, trên tủ đặt một khung ảnh của

cả gia đình ba người hồi Loan Loan vừa mới sinh ra. Còn có một cái là

ảnh của anh và Loan Loan, có lẽ là mới chụp, Loan Loan đang ăn kem còn

anh đứng bên cạnh, hai bố con tươi cười sáng lạn nhưng thiếu chút viên

mãn so với tấm ảnh gia đình. Cũng giống ngôi nhà này đây, tuy trang trí

xa hoa nhưng thiếu nữ chủ nhân tóm lại vẫn không có cảm giác gia đình.

Toàn bộ quần áo của cô vẫn nguyên vẹn trong tủ, nhìn thấy những vật dụng

quen thuộc mắt cô bắt đầu nóng lên. Cô không dám nhìn tiếp nữa, lấy một

bộ bình thường rồi đi đến phòng tắm.

Lúc cô tắm rửa xong , anh và Loan Loan đã ngồi ở bàn cơm chờ .

Bác Trương dọn bát đũa lên: “Y Khả, cô nhanh ngồi xuống đi, tôi đã làm rất nhiều món cô thích ăn.”

Cô ngồi xuống: “Bác Trương bác cũng ngồi xuống ăn đi.” Nói xong cô liền

biết mình đã lỡ lời sao cô có thể coi như mình là nữ chủ nhân của ngôi

nhà này chứ, nói như đương nhiên vậy. Tai cô đỏ ửng lên, cũng may bác

Trương và Trần Mặc Dương không chú ý mấy.

Bác Trương nói: “Không sao đâu, tôi không đói bụng cả nhà ăn trước đi.”

Cô cầm đôi đũa ngẩng đầu lên thì thấy Trần Mặc Dương vẫn đang nhìn cô, cô

lén lút nhìn lại chính mình cũng không có gì là không ổn mà, áo sơ mi

cũng đã cài đến kín cổ.

Cô bị anh nhìn đến xẩu hổ, nhỏ giọng hỏi: “Anh sao thế?”

Anh mỉm cười lắc đầu: “Không sao cả, đã lâu lắm rồi chưa nhìn thấy bộ dáng của em sau khi tắm.”

Lời nói của anh rất bình thường, nhưng cô lại đỏ mặt tía tai khi nghe nó.

Loan Loan đưa thìa: “Mẹ, con muốn ăn cái kia.”

Từ Y Khả khẽ ho, cố gắng che giấu sự ngượng ngùng, nói với Trần Mặc Dương: “Loan Loan lúc chiều vừa mới ăn một cái hamberger uống một ly co ca,

hiện tại lại ăn cơm như vậy có bị sao không?”

Anh nói: “Không sao đâu, Loan Loan ăn rất nhiều cơm .”

Cô vẫn còn lo lắng nói với Loan Loan: “Loan Loan không ăn cơm ăn một ít rau thôi có được không.”

Loan Loan ngoan ngoãn gật đầu: “Được ạ.” Không phải là cô bé đói bụng mà chẳng qua là cô bé muốn mẹ đút cơm cho mình thôi.

Từ Y Khả phát hiện đêm nay con gái cứ quấn quýt lấy cô, ăn xong bữa tối

cũng không cho cô đi, cô cũng thương tiếc con gái khóc trong lòng không

nỡ rời đi.

Cô chơi xếp gỗ cùng Loan Loan, Trần Mặc Dương ở một bên xem. Có đôi khi

anh cảm thấy hận bản thân vì không thể giữ mãi thời khắc này. Anh không

ngừng nhắc nhở chính mình, không thể vội vàng xao động, tất cả hãy để từ từ, ít nhất cô cũng đã trở lại, anh đã có thể gặp cô hàng ngày, như vậy trời cao kia đã quá nhân từ với anh.

Loan Loan giơ thanh gỗ lên ngoắc Trần Mặc Dương: “Bố, bố giúp con đi.”

Trần Mặc Dương đi đến, vì thế trò chơi vốn của hai mẹ con đã trở thành một nhà ba người.

Nhìn khuôn mặt con gái tươi cười, thời gian trôi qua rất nhanh, cô nhìn đồng hồ, rõ ràng đã hơn mười g