nhau, không cần lo lắng vì bị dối phương
lừa dối, chúng ta đều đã trải qua những mối tình nồng nhiệt, có lẽ sẽ
cảm thấy an toàn hơn khi có một cuộc hôn nhân an bình, sẽ lại càng thông cảm hơn cho người kia, em thấy có đúng không? Y Khả em hãy suy nghĩ lại những lời nói hôm nay của anh.”
Từ Y Khả nói: “Hàn Việt, em biết những gì anh nói đều rất có lý, nếu chúng ta kết hôn thì đúng sẽ giống như anh nói vậy mọi chuyện sẽ yên ổn, bình thản, cho dù không có tình yêu, nhưng vẫn có thể hoàn thuận ở cùng nhau thậm chí là sống đến đầu bạc răng long , đó có lẽ cũng là một loại hạnh phúc, nhưng Hàn Việt à em không nghĩ như vậy, em không thể chấp nhận
được một gia đình như vậy, cho dù một ngày nào đó Trần Mặc Dương sẽ kết
hôn, nhưng em vẫn còn có Loan Loan không phải sao, ít nhất đến hiện tại
em không muốn nghĩ đến chuyện này.”
Hàn Việt nói: “Em hãy suy nghĩ, có lẽ có một ngày nào đó em sẽ thay đổi suy nghĩ, nhưng em không cần phải có áp lực bởi vì chúng ta đã rất quen
thuộc cho nên anh mới không sợ xấu hổ mở miệng thẳng thắn nói vơi em
những điều này.”
Từ Y Khả nói: “Em biết, nhưng anh và Giang Thuyền thật sự không còn cơ hội sao, dù sao cô ta cũng là mẹ của Lam Lâm, anh vẫn còn yêu cô ấy.”
Hàn Việt lắc đầu: “Yêu không thể giải quyết được tất cả, thử qua một lần
rồi sẽ không nhất thiết phải thử lại, Giang Thuyền không phải là người
biết quay đầu là bờ, cuộc hôn nhân này đều làm chúng ta sợ hãi .”
“Vậy thì anh cũng không thể cứ thế mà cam chịu chứ.”
Hàn Việt cười: “Y Khả, em có chút tự tin, với em kết hôn chính là cam chịu sao?”
Từ Y Khả mỉm cười, Hàn Việt nói tiếp: “Vậy em về đi, hãy suy nghĩ những lời anh nói.”
Từ Y Khả mở cửa xe: “Vậy anh đi đường cẩn thận.”
Cô nhìn theo xe Hàn Việt rời đi, lời Hàn Việt nói không phải không có lý.
Tuy hai người không yêu nhau nhưng lại có một thân tình thân thuộc, như
vậy có thể cùng nhau vun đắp một gia đình ấm áp. Lời đề nghị này không
hẳn không làm cô cảm động, cho dù năm đó rời Giang Nhạc, cô cũng chưa
bao giờ nghĩ tới sẽ cùng với người đàn ông khác lập gia đình. Cô thở
dài, vừa mới xoay người đã bị cái bóng sau bồn hoa kia làm giật mình.
Anh đứng tựa lưng vào thân xe, bóng đêm che khuất đi một nửa khuôn mặt của
anh, điếu thuốc trên tay anh phát ra ánh sáng lấp lóe trong đêm tối.
Cô cũng không biết anh đã đứng ở nơi đó bao lâu, anh cứ lẳng lặng đứng vậy nhìn cô, thỉnh thoảng hít một hơi thuốc rồi chậm rãi thả ra một làn
khói.
Từ Y Khả theo bản năng nhìn một vòng xung quanh, thật may tối nay trong
khu chung cư không có quá nhiều người, nếu để cho mẹ trông thấy, không
chừng mẹ sẽ nổi điên.
Cô đi qua: “Sao anh lại đến đây?”
Anh ném điếu thuốc đi, nói: “Muốn gặp em” anh có thể ngửi thấy được mùi
rượu trên người cô, anh cảm thấy có chút không vui: “ Sao lại uống rượu
rồi?”
Từ Y Khả đáp: “Chính anh không phải mỗi ngày đều uống như uống nước ư.” Cô nói rất đúng hai lần trước anh đi dự tiệc khi trở về trên người toàn
bao phủ bởi mùi rượu và mùi nước hoa.
Gần đây anh đã rất ít sang Thiên Tinh, mọi việc hoàn toàn giao cho Chu Lạc
Khiết phụ trách, nhưng mà khi xã giao khó có thể tránh khỏi việc bị mời
rượu. Cô nhớ tới trước kia, anh không có tâm tư đi xã giao với người
khác, xem ra hai ba năm qua, anh đã thật sự trở thành một người đàn ông
thành công rồi.
Thấy anh cau mày, cô thấp giọng nói: “Đồng nghiệp công ty tổ chức liên hoan, em không từ chối được.”
Anh lại hỏi: “ Vừa rồi là Hàn Việt đưa em về à?”
“ Ừm.”
Nếu đổi lại là trước kia anh không nói hai lời sẽ bắt cô từ chức, bất quá
hiện tại anh đã bắt đầu suy nghĩ đến cảm xúc của cô. Dù trong lòng cảm
thấy khó chịu vì cô và Hàn Việt vẫn còn liên lạc nhưng anh cũng sẽ không làm ra hành vi quá khích.
Từ Y Khả xoa xoa lòng bàn tay của mình: “ Hơi lạnh, lên xe đi đã.”
Anh mở cửa xe, để cô ngồi vào bên trong. Cô nói: “ Đem xe chạy ra ngoài, đừng có ngừng xe ở trong này.”
Biểu hiện chột dạ của cô chọc giận anh, anh cất giọng mỉa mai: “Em sợ cái
gì? Dù sao không phải em cũng đang chờ đợi một ngày chúng ta công khai
đi chung sao?”
Thấy cô không nói gì, anh lái xe chạy đi ra ngoài, đỗ xe ngay phía bên ngoài công viên. Anh hạ cửa kính xe, vừa muốn định châm điếu thuốc đã bị cô
giật lại: “ Đừng hút nữa, anh đêm nay làm sao vậy?”
Anh nói: “Vừa rồi anh muốn đi lên gặp mẹ em.”
Từ Y Khả sợ đến mức tái mặt: “Anh điên rồi có phải không!”
Anh cười lạnh: “ Đâu phải việc anh nổi điên em còn chưa thấy qua!”
“Anh đừng ép em.”
“Anh không ép em. Mọi việc cứ giao cho anh giải quyết.”
“Anh muốn giải quyết như thế nào? Em cầu anh đó, đừng làm loạn lên được không, mẹ sẽ không chịu nổi đả kích.’
Cô không biết khi anh đã hạ quyết tâm sẽ có thể làm ra những chuyện gì
nữa, cô sợ anh gặp mẹ rồi nói ra lời không nên nói, như thế tất cả mọi
chuyện sẽ kết thúc.
Trần Mặc Dương nói: “Sớm hay muộn gì mẹ cũng sẽ biết, tất cả mọi chuyện rồi
cũng phải giải quyết, không thể cứ ngồi không chờ, em cũng biết anh
không có tình kiên nhẫn.” Rõ ràng, nam chưa cưới nữ chưa gã, mỗi lần cô ở lại chỗ anh qua đêm, cô cứ như đang