yêu đương vụng trộm, tìm đủ loại lý do để nói dối mẹ cô, anh dã chịu đựng đủ rồi, ngay cả việc gặp nhau mỗi ngày đều phải lén lút. Tránh đêm dài lắm mộng, anh phải tốc chiến tốc
thắng, anh biết cô nhát gan, nếu anh không cứng rắn quyết định nhanh một chút, cô sẽ dần rời khỏi anh.
Cô nói: “Em biết, nhưng mà, em xin anh, hãy cho em chút thời gian, em sẽ
tự nói với mẹ, anh đừng để sự việc trở nên phức tạp thêm, anh không biết mẹ em hận anh như thế nào đâu, ngay cả em lúc trước cũng đã đấu tranh
suy nghĩ rất nhiều, huống gì là mẹ, em không muốn sẽ có thêm phiền
phức.”
Anh nghiêng người, vươn tay đặt lên hai má cô: “ Cha thương yêu em như vậy, ông cũng sẽ tha thứ cho anh, tha thứ cho em, anh chờ em, nhưng em không thể để anh chờ quá lâu đâu đấy.”
“Em biết, anh phải đáp ứng em, đừng tự đi tìm mẹ em.”
Nhìn bộ dáng nơm nớp lo sợ cuả cô, anh không nhẫn tâm dồn ép cô nữa, anh biết bị kẹp giữa mẹ và anh cô cũng rất khó chịu.
Có đôi khi anh cảm thấy mình thật xấu xa, vừa mới hôn cô cảm giác trong lòng anh đã sôi lên sùng sục.
Anh đè cô xuống ghế, dịu dàng nói: “ Đêm nay qua bên anh, anh nhớ em lắm, Loan Loan cũng rất nhớ em.”
Cô nghịch mái tóc anh: “Đêm nay em về nhà, đã liên tục mấy ngày em không
về nhà, mẹ sẽ nghi nghờ, ngày mai em sẽ đi thăm Loan Loan.
Anh bất mãn cắn mạnh vào môi cô, cô đau liền chỉ vào lưng anh: “Nhẹ một chút.”
Anh cười dời môi xuống hôn xương quai xanh của cô, từ từ cởi cúc áo cô, vuốt ve đôi gò bổng cao ngất ngưỡng.
Anh âu yếm dịu dàng vuốt vet theo thân hình quyến rũ của cô, đang vừa muốn
trượt vào bên trong, cô cảnh giác giữ lấy tay anh, cầu xin nói: “Đừng…”
Anh mạnh mẽ kéo khóa quần cô xuống. Cô hoảng sợ mở to mắt, đáng thương nhìn anh: “Mặc Dương…” Cô ghé vào tai anh thấp giọng nói: “Em… Em đêm mai đi qua.” Dù sao nơi này không phải là nơi người bảo thủ như cô có thể chấp nhận, nếu thật sự ở trên xe e là cô xấu hổ mà chết mất.
Cô cắn môi, đôi mắt ngấn nước, dường như đang chịu nhiều uất ức, anh buông lỏng cánh tay, trầm giọng nói: “ Anh chờ không được.”
Nhìn anh cố gắng kìm nén, mồ hồi trên trán ướt đẩm cô cảm thấy rất đau lòng, cô hôn lên má anh, ngại ngùng nói: “Anh nhịn một chút, đợi đến tối
mai…” Nói xong càng cảm thấy xấu hổ, khuôn mặt đỏ ửng, loại chuyện này
từ trước đến giờ cô giống như thiếu nữ giống nhau, đều xấu hổ.
Anh vẫn im lặng nằm trên người cô cô, ngón tay cô mơn trớn vuốt ve khuôn mặt anh, vòng tay qua ôm chặt anh an ủi.
Một hồi lâu anh mới đứng dậy, giúp cô chỉnh lại quần áo rồi nói: “Được rồi ,em lên đi.”
Cô mở cửa xe, lại nói: “Anh đi trước đi.”
Anh cưỡi vỗ vỗ mặt cô: “Anh muốn nhìn em lên.”
Bóng đêm tĩnh lặng, ánh trăng dịu dàng như nước soi xuống xuyên thấu qua cửa kính chiếu rọi vào anh, nhìn khuôn mặt tươi cười của anh cô lại càng
cảm thấy trong lòng đang sôi sục, hận không thể bỏ mọi sự bận tâm mà đi
theo anh.
Từ Y Khả cuối cùng kìm nén cảm xúc muốn theo anh rồi vẫy tay, đi lên nhà.
Cô vội vàng chạy lên phòng, ra vén rèm cửa sổ phòng khách đối diện công
viên vừa vặn thấy xe anh rời đi, mãi cho đến khi chiếc xe kia biến mắt
trong bóng đêm, mới lưu luyến khép lại rèm cửa sổ.
Mẹ còn chưa ngủ từ trong phòng đi ra: “Con đang nhìn cái gì?”
Từ Y Khả bỗng chột dạ nói: “Không có việc gì, con sợ tối nay trời mưa, xem cửa sổ có đóng kỹ chưa, mẹ, con đi ngủ.” Cô biết sơm muộn cũng phải
cùng mẹ ngả bài, nhưng cô không biết mở miệng như thế nào, cô sợ đến lúc đó mẹ cô sẽ phản ứng rất lớn. Cô thật sự không thể chịu được nếu một
lần nữa bị mẹ đuổi ra khỏi nhà.
Mẹ bưng một chén trà đi vào phòng, cô đổi áo ngủ xong thì trông thấy mẹ
vẫn ngồi trên giường cô, vẻ mặt bần thần, cô ngồi xuống bên cạnh mẹ hỏi: “Mẹ người có chuyện gì vậy?”
Bà Từ cuời nói: “Mẹ suy nghĩ, ba con trước kia mọi chuyện đều cần mẹ quyết định, nhưng khi ông đi rồi, căn nhà này trở nên trống trải không có hơi thở gia đình, mẹ giống như mất đi một nguời bạn tâm giao. Cô ôm lấy mẹ: “Mẹ, mẹ đừng khóc, còn có con, mẹ như vậy bố ở dưới đấy cũng không yên
tâm.” Từ mẹ vỗ nhẹ tay cô nói: “Bố là người thương con nhất, lúc con mới sinh ra rất thích khóc, cả buổi tối ông ấy đều ôm con trên tay dỗ đến
rạng sáng, sáng sớm còn phải đi làm, bây giờ nhớ lại, mẹ thật sự cảm
thấy rất hối hận, thật sự hổ thẹn với bố con, lúc còn trẻ chỉ biết thầm
oán cuộc sống khổ cực, thầm oán ông ấy không lo đại sự, trách ông ấy
không có bản lĩnh, suốt ngày cãi vã, không chăm sóc tốt cho ông ấy, cuộc đời bố con thật vất vả.”
Bà nắm chặt tay cô: “Con phải sống cho thật tốt, đừng để bố ở dưới kia phải lo lắng cho con.”
“Con biết mẹ, con phải sống tốt còn phải chăm sóc tốt cho Y Trạch.”
“Con bây giờ đang làm tại công ty Hàn Việt à? Công ty của cậu ấy làm gì?”
“ Dạ, công ty quảng cáo.”
“Hàn Việt có phải là cũng ly hôn rồi?”
“Dạ, anh ấy và vợ không hợp nhau.”
“Y Khả, con cùng Hàn Việt có khả năng hay không…Dù sao hai người cũng hiểu rõ nhau.”
Từ Y Khả lắc đầu: “ Mẹ, làm sao mẹ lại nghĩ như vậy, con và anh ấy chì là bạn học.”
“Quên chuyện xảy ra trước kia đi, rồi tim cho mình một người đàn ông , con
cò