g đi
ra. Hiên Phi luôn lễ phép khi gặp Mạch phu nhân vì khi bé bám theo không khác mẹ
mình. Bà ấy cười hiền hậu…
- Cứ cho hai đứa nhỏ đi! Dù sao Hiên Phi có
kinh nghiệm rồi sẽ chỉ bảo Nhanh nhi nhà chúng ta!
- Con không thèm cần hắn chỉ bảo gì đâu mẹ! - Nàng
phát biểu ngay sau lời mẹ làm Hiên Phi cười khuẩy nói đáng ghét.
- Xìii… Ta mới không thèm chỉ đó, đừng hòng mơ
mộng nhé đầu heo diễm lệ!
- Đồ Thổ Phỉ thúi tha!
Bây giờ đến phiên
hai đứa nhỏ đánh lộn. Hai ông bố nhìn con mình sau đó hậm hực liếc nhau. Vị
khách kia hỏi lại…
- Vậy hai vị đồng ý chứ? Chuyến hàng quan trọng
của vương gia có nhiều kẻ gian ý định không tốt muốn cướp đi không thể đùa đâu!
- Ngài cứ yên tâm, Long Môn tiêu cục…
- Cửu Nhật tiêu cục…
Hai ông bố nhìn
nhau tuy thù tuy ghét nhưng cùng giơ ngón tay cái đồng thành một lòng vì hai biển
vàng treo cao ở hai bên…
- … tuyệt đối bảo tiêu không bao giờ thất bại!
Vị khách an tâm
vì danh tiếng hai tiêu cục này có thực. Chỉ là người trong nhà nhìn Hiên Phi và
Lệ Nhan cùng đi bảo tiêu thì hơi bị quá mức lo lắng. Chuyện có người cướp hàng
có là gì chứ chỉ là chuyện nhỏ, cái đáng sợ ở đây là hai đứa oan gia phải cùng
đi chung mới là chuyện lớn đó nha.
Thu Nguyệt nhìn đại
tỉ đang thu xếp tai nải để ngày mai xuất phát sớm. Hàng của vương gia ở bến
thuyền Phù Tương, dự tính đưa về đến Kinh thành cả đi và về trễ nhất mười ngày
thôi nên Lệ Nhan vẫn kịp về trước chuẩn bị làm tân nương của Vạn Sinh.
Ngoài vài bộ xiêm
y cùng đồ cần thiết, Lệ Nhan cười tà đạo giấu vài gói giấy nhỏ làm cho Thu Nguyệt
tò mò.
- Gói gì thế đại tỉ?
- Haha… bột tiêu chảy, trên đường có cơ hội bỏ
vào thức ăn của tên Thổ Phỉ thúi đó, ăn rồi lộn ruột luôn háhá…
Nàng thật bái phục
bản thân mình sáng dạ nha. Nghĩ đến cảnh hắn ôm bụng đi nhà xí không thể ra nổi
là nàng muốn cười như điên rồi. Thu Nguyệt hoảng sợ, vội giật lấy số thuốc “độc”
đó…
- Muội không cho tỉ hại Hiên Phi ca ca!?
- Nè! Hắn là đại tỉ của muội hay sao? Còn không
mau trả tỉ nữa!
- Không trả… Nếu muội cũng biết võ công để cùng
đi theo thì tốt biết mấy!?
Thu Nguyệt rất muốn
cùng đi với Hiên Phi. Lệ Nhan nhìn vậy cũng chán nản không đòi lại thuốc tiêu
chảy nữa. Coi như vì tiểu muội, nàng sẽ tha cho hắn một con đường chết khác bên
ngoài nhà xí. Thu Nguyệt lại nhìn nàng, sau đó rụt rè hỏi…
- Tỉ và huynh ấy đi chung có sinh ra chuyện gì
không? -
Thu Nguyệt hỏi mang nhiều ẩn ý nhưng nàng chỉ hiểu có một chiều, chau
mày trả lời ngay.
- Muội nghĩ có thể sinh ra chuyện gì ngoài án mạng
hả?
- Nhưng cũng là nam nữ đi chung…
- Ôi trời! Nam nữ gì chứ? Tỉ ngủ cũng đã cùng
ngủ với hắn, tắm cũng từng tắm chung có thấy gì đâu mà muội lo.
Thu Nguyệt mím
môi tạm yên lòng nhưng thật không biết tỉ tỉ nói chuyện tắm ngủ đó xảy ra cách
đây cũng hơn mười năm rồi. Lệ Nhan hoàn toàn không lo lắng gì. Đối với nàng
Hiên Phi là một tên thổ phỉ thúi ưa ức hiếp nàng không có gì hơn. Vả lại nàng
giờ chỉ muốn nghĩ đến sau khi bảo tiêu về sẽ làm vợ biểu ca… nghĩ đến biểu ca
là nàng cười trong bụng ngủ ngon lành rồi.
Hôm sau hai bên
nhà đều ra chuẩn bị. Để cho hai đứa con đi áp tiêu, hai ông cha cũng thắt từng
cọng tóc vì lo lắng cho thanh danh của mình. Mạch Kiểm giữ chặt vai tiểu nữ căn
dặn nghiêm túc…
- Hàng là quan trọng. Danh tiếng là sinh mệnh.
Con phải bỏ đi tự trọng lẫn hiềm khích để nghe lời Hiên Phi có biết không?
- Tại sao phải nghe lời hắn chứ cha? Hắn nhỏ
hơn con hai canh giờ lận đó!
- Hiên Phi bảo tiêu hai năm rồi hiểu biết hơn
con. Đừng làm hỏng thanh danh tiêu cục nhà mình nha con!
Lệ Nhan không phục
tí xíu nào nhưng vẫn miễn cưỡng gật đầu với cha. Cả hai tiêu chủ đều đặt biệt
cho gia nhân tinh thông võ nghệ nhất trong tiêu cục đi cùng hai đứa. Mỗi bên mười
người, thêm Lệ Nhan và Hiên Phi là có hai mươi hai người cùng đi áp tiêu.
Hiên Phi cũng
nghe cha dặn dò rồi xoay nhìn nàng. Hắn cười mang ra một cái bánh nướng thơm phức
mùi trứng và sữa. Mùi vừa tới mũi, Lệ Nhan đã nghe nước miếng sôi rào rạo rồi.
- Có muốn ăn không Lệ Nhan muội muội?
- Không thèm! Đây là việc nghiêm túc, ta sẽ
không thèm gây sự với ngươi! - Nàng khoanh tay trước ngực ngoảnh mặt làm ngơ
tỏ ra ý chí kiên cường trước cái bánh đó. Thấy vậy Hiên Phi càng phe phẩy bánh
nóng sốp, chút mật ong giữa bánh tươm ra lóng lánh vô cùng sinh động.
- Vậy àk? Bánh này bán ngay đầu thành… hình như
có ai đó rất thích… ưhm thơm chết đi được Lệ Nhan ơi!
Vẻ mặt tuyệt sắc
của hắn châm chọc thật là thô bỉ cùng bánh nướng hấp dẫn kia. Lệ Nhan nhịn nhịn
cuối cùng ý chí không thành, nàng nhảy qua không câu nệ tiểu tiết tham ăn há to
miệng mặt dày nói lớn…
- Cho ta một nửa!
- Tự mua đi!… NÈ!!! Ngươi dám cắn bánh của ta?
Nhà nàng và nhà hắn
ai náy đồng loạt lau mồ hôi lạnh lo lắng vô cùng. Thậm chí còn chưa xuất phát cả
hai đứa đã giành ăn đến mức không ra thể thống gì rồi. Mười ngày tiếp theo chẳng
rõ thanh danh của hai tiêu cục đệ nhất có còn trụ vững nổi hay không?
————————
Trước hết mọi người
cùng đến Phù Tương lấy hàng gồm có ba thùng gỗ