m qua.
Gương mặt bà Lưu rạng rỡ nụ cười: “Ai da, đi làm mệt lắm, tìm một người đàn ông
tốt và lấy người ta mới thực tế. Sao, chuyện tối qua tôi nói với cô, cô thấy
thế nào?”
“Cảm ơn ý tốt của bác, chỉ là cháu thấy cháu thực sự không cần.” Nhan Nặc lịch
sự từ chối rồi nhìn ra ngoài, tại sao Tần Phóng còn chưa ra chứ?
Bà Lưu vẫn không bỏ cuộc: “Không phải tôi khen người nhà tôi đâu, nhưng em họ
tôi thực sự trăm người mới có một đó, có nhà có xe, công việc ổn định, quan tâm
đến phụ nữ, cô không cần ngại đâu, đi xem mặt một tí cũng có chết ai đâu.”
Em trai họ bà Lưu cũng không còn trẻ, đi xem mặt vài đám mà không ưng ai, toàn
là dưa già táo héo, khó khăn lắm mới thấy một cô gái xinh đẹp thế này, còn
không mau túm lấy chứ?
Nhan Nặc đang định nói gì thì bỗng nhiên có người khoác vai, ngước mắt nhìn hóa
ra là Tần Phóng, có điều sắc mặt anh không được tốt.
Anh tươi cười hỏi cô: “Đang nói gì mà vui thế, vợ yêu?” Anh cố ý nhấn mạnh từ
vợ yêu, cố tình tuyên bố chủ quyền với một số người.
Bà Lưu nếu không biết điều thì thật không ra sao cả, bà ngại ngùng nói hai ba
câu rồi vội vã rời đi.
Tần Phóng quay sang lạnh lùng nhìn Nhan Nặc: “Hứ, cô Tần, cô không có lời nào
nói với tôi sao? Thẳng thắn sẽ được khoan hồng, từ chối sẽ bị phạt nặng.”
Ánh mắt Nhan Nặc lấp lánh nụ cười, cô kéo tay anh nũng nịu: “Anh Tần, thực ra
anh có thể nghĩ từ góc độ khác mà, người ta cảm thấy vợ anh xinh đẹp, trẻ trung
nên mới nói thế mà.”
Chiều qua, lúc tập yoga, cô và bà Lưu cùng một nhóm, hai người nói chuyện mới
biết cả hai đều là người mới tới khu này, giống như vừa gặp đã thân quen, nói
được vài câu đã giới thiệu đối tượng cho cô. Cô nói kết hôn rồi nhưng bà không
tin, phụ nữ kết hôn rồi sao lại biết chăm sóc bản thân tốt thế chứ, rồi quay
sang khen em trai bà ấy xuất sắc thế này thế kia, vì thế ngay cả về nhà cũng
muộn.
Tần Phóng thấy cô nắm chặt tay mình anh liền nắm chặt hơn, cơn tức cũng nguôi
một nửa: “Lần sau gặp mấy loại người này em cứ nói thẳng với người ta, em - là
- gái - đã - có - chồng.”
Nhan Nặc lườm anh, cô quàng tay ôm cổ anh rồi cười: “Vậy có cần em mang giấy
đăng ký kết hôn bên mình không?” Thực ra bị người ta hiểu nhầm chưa có chồng
cũng đắc ý lắm chứ.
Tần Phóng chau mày: “Hứ, ý kiến này được đó.”
“Anh đi mà làm.”
Buổi tối Tần Phóng về nhà sớm, thấy Nhan Nặc đang bận rộn trong bếp, trong lòng
thấy ấm áp lạ.
Tắm xong, anh thấy Nhan Nặc vẫn đang đứng ngoài ban công gọi điện thoại, đột
nhiên nhớ tới chuyện Phương Lỗi nói với anh, trong lòng có cảm giác không vui.
Anh leo lên giường đọc tạp chí, khi cô trở vào, anh tò mò hỏi: “Là ai thế? Nói
lâu vậy?”
Nhan Nặc chui vào lòng anh: “Sao mà nghe giọng chua thế? Là Tư Thần đó, cô ấy
nói cuối tuần đi thử váy cưới với cô ấy.”
“Không phải anh sợ...” Tần Phóng nói được một nửa rồi không nói tiếp nữa, quay
mặt đi chỗ khác nói: “Được rồi, không nói nữa, không nói nữa, đi ngủ!”
“Chồng à...” Nhan Nặc hiếm khi gọi thế này lắm, cô cảm thấy ướt át quá, có điều
Tần Phóng lại rất thích.
Tần Phóng ôm cô vào lòng rồi hôn mạnh, cho đến khi cô không thở được nữa anh
mới buông ra rồi hạ giọng: “Hôm nay nghe Lỗi Tử nói, anh ta về nước rồi.”
Nhan Nặc sững lại, cô bất mãn cắn tay anh một phát: “Vì cái này à? Em đã nói
rồi, anh ấy về để dự đám cưới. Sao? Anh vẫn không có niềm tin vào anh, vào em?”
Lần này tới lượt cô quay mặt đi.
Tần Phóng nghịch mấy lọn tóc của cô, nói: “Không phải không có niềm tin, anh
cũng không biết là cảm giác thế nào nữa, chỉ là trong lòng hơi khó chịu.”
“Người kết hôn với em là anh chứ không phải anh ấy, anh ghen bóng gió gì chứ.
Còn nói mình không phải tên đại ngốc?” Nhan Nặc cười nhạo anh không chút khách
khí.
“Anh là tên đại ngốc, em là tên tiểu ngốc!” Nói xong, anh ôm cô rồi lại hỏi:
“Em nói xem, em cũng không phải vô cùng xinh đẹp, sao nhiều người thích thế
chứ? Thật là khó hiểu quá đi... Á, sao em lại cắn anh?”
Nhan Nặc chống nạnh tạo phản: “Cắn anh thì làm sao? Anh bảo anh nói em không
xinh đẹp? Hứ, ngày mai em đi xem mặt em trai họ bà Lưu.”
Tần Phóng nhảy chồm lên: “Được đó, em dám à? Xem anh giải quyết em thế nào!”
Trong căn phòng nhỏ, xuân ý đượm nồng, quấn quýt vô cùng.
Chớp mắt, Liễu Tư Thần đã
mang thai gần chín tháng, cái bụng to khiến cô trông thật nặng nề, cô mặc một
chiếc váy bầu dài rộng rãi, chậm chậm đi vào khoa sản.
Bác sĩ khám vẫn là vị bác sĩ già có đôi mắt hiền từ và rất có kinh nghiệm, bà
bảo Tư Thần ngồi xuống trước, sau khi xem bệnh án liền ngẩng lên hỏi: “Sao thế,
hôm nay chồng cô không đến à?”
Liễu Tư Thần mím môi, nói chuyện như một đứa trẻ: “Bác sĩ Hác, cháu đã nói cháu
chưa kết hôn mà...” Xem ra cô không ngại người khác nghĩ cô không chồng mà
chửa.
“Sắp làm mẹ đến nơi rồi còn tính khí trẻ con thế này, sao mà coi được chứ?” Bác
sĩ Hác đẩy đẩy gọng kính, cười và lắc đầu: “Y tá Lý, cô gọi chàng trai đứng
ngoài cửa vào đây, tôi có việc dặn cậu ấy.”
Liễu Tư Thần mím môi không nói gì, cô y tá nhìn cô rồi khẽ cười, đi ra ngoài
gọi: “Anh Lâm, bác sĩ Hác mời anh vào.”
Lâm