nhỏ đứng ở trước mặt cô. Trở về? Trở về nơi nào đây? Giờ khắc này, Nhược Tuyết phát hiện thật ra bình tĩnh mấy năm qua đều là giả, sau khi nhìn thấy đứa bé đó lí trí của cô đã mất hết.
Cô không cách nào lừa gạt mình nữa rồi, thì ra nhớ nhung đứa bé đã ba năm rồi chưa từng nhìn thấy chưa từng ôm một lần nào.
Thì ra là người ta nói máu mủ tình thân là thật. Xóa không mất, thế nào cũng không mất. Dù hận người kia thế nào cô vẫn muốn có đứa bé của cô.
Ban đầu cô thật sự không có cách nào tiếp nhận đứa nhỏ, không cách nào đối mặt với người đàn ông kia! Cho nên cô ích kỉ độc ác từ bỏ nó.
Nếu như không có nhìn thấy, có lẽ đời này cô sẽ vượt qua cơn nhớ nhung, thói quen cũng không có cái gì! Nhưng tại sao ông trời để cho cô nhìn thấy?
**
Chậm chạp ngồi vào phía trước xe, Uông Điềm Điềm lo lắng liếc nhìn Lương Úy Lâm ở phía sau.
Tiểu oa nhi trong ngực đã ngủ rồi, gò má mềm mại bởi vì ngủ say mà dâng lên đỏ ửng, cái miệng nhỏ khẽ mở, động lòng người vô cùng.
Nhưng anh ta càng bình tĩnh cô càng lo lắng, hít thở nhiều lần cuối cùng có thể mở miệng: “Lương Úy Lâm…”
“Câm miệng….” Khóe mắt nhàn nhạt liếc cô một cái, lại thành công làm Uông Điềm Điềm không dám hỏi nữa.
“Chúng tôi xuống xe ở đầu đường là được rồi!” Uông Điềm Điềm thật sự là không cách nào cùng người như vậy chung đụng, cái khí thế đó thật sự là làm cho người ta toàn thân khó chịu! Không trách được Nhược Tuyết năm đó như thế sợ anh, cô hiện tại cũng sợ!
Vẫn không có trả lời, tài xế lái xe dừng xe lại. Mang theo hai người bạn nhỏ xuống xe, đứng ngay ngắn còn chưa kịp nói gặp lại, xe đã chạy mất rồi.
"Chủ nhân . . . . ." Lái xe là Bill, mới vừa rồi ở McDonald’s xảy ra loạn nhỏ không gạt được ánh mắt của hắn, hắn không nghĩ lại gặp phải tiểu thư, nhưng chủ nhân giống như đang tức giận! Hắn không nhìn lầm chứ?
"Đi. . . . . ." Lương Úy Lâm cúi đầu nhìn tiểu nữ oa trong ngực ngủ say sưa, nhỏ giọng nói địa chỉ, xe ngừng một chút, rất nhanh sau đó quay đầu.
Trong ngực tiểu nữ oa ngủ nghe mùi hương vội dịch chuyển cái đầu, vùi mặt trong ngực ba mình.
Ôm chặt vật nhỏ mềm mại trong ngực, Lương Úy Lâm nhắm mắt lại, gương mặt khóc đến bất lực lại xuất hiện lần nữa trong đầu!
Khóc cái gì đây?
Ban đầu nghĩ rời khỏi anh, ngay cả con mình cũng bỏ qua, có thể thấy được quyết tâm rời đi! Lương Úy Lâm anh cũng muốn làm chuyện tốt, vậy thì đi đi! Nhưng khi cô trong phòng sinh mà anh đứng bên ngoài, lo âu khẩn trương muốn giết người, anh chưa bao giờ trải qua.
Rất nhiều, rất nhiều cảm giác, đều là Lăng Nhược Tuyết mang đến cho anh, làm một người phụ nữ mất khống chế, anh để xuống tự ái thừa nhận anh yêu cô, vì tiếng hô đau của cô trong phòng sinh, một khắc kia anh phát hiện mình rất sợ hãi nhưng không dám vào nhìn cô.
Mãi cho đến khi tiếng khóc của đứa trẻ truyền đến anh mới phát hiện, anh cứ như vậy đứng ở đó hơn mười giờ không động không thể suy tư…Anh đang sợ, một người đàn ông trải qua gió tanh mưa máu lại sợ hãi, anh sợ thân thể cô chịu không nổi thì làm sao đây? Ngộ nhỡ cô chết đi thì làm sao? Vô số ngộ nhỡ thoáng qua trong đầu anh nhưng anh cái gì cũng không thể làm!
Chiếc điện thoại di động đắt giá bị anh dùng sức đến biến dạng…
Cho nên khi y tá ôm đứa bé được rửa sạch sẽ đang ngủ say đến trước mặt anh, thì anh đã có quyết định. Đem con gái nhỏ cho mẹ sau đó anh đi vào phòng bệnh, hướng về bộ mặt người phụ nữ không biết là nước mắt hay mồ hôi kia, kiên định nói: “Em đã tự do.”
Đi đi, hai người vốn không nên dây dưa nữa, cuối cùng không thể ở bên nhau. Chưa bắt đầu đã sớm có kết thúc!
Nhưng ai có thể nghĩ tới, bọn họ lại gặp nhau lần nữa?
Gặp nhau như vậy không nên, không nên có! Anh nói đã buông tay thì sẽ buông!
Người đã vô tình ta nên dứt khoát! editor Cát
Mấy ngày nay, Nhược Tuyết thật không tốt, vô cùng không tốt!
Lúc ăn cơm không thể nào nuốt trôi được, lúc ngủ thì trằn trọc, không cách nào ngủ ngon, cho dù mệt mỏi nhưng trong giấc mơ luôn mang theo hình ảnh khuôn mặt nhỏ bé đầy nước mắt. Chuyện nhà cửa cô cứ như vậy bỏ qua, cô không thể làm gì, không ăn không ngủ cũng không thể đi, nằm trên giường cả một tuần.
Nếu như chưa từng thấy có lẽ đời này cô chỉ len lén nhớ nhung trong lòng, dù mệt mỏi khổ sở cô cũng có thể chịu được nhưng khi gặp nhau loại tình cảm máu mủ này ẩn sâu trong lòng lại như núi lửa bộc phát, không ngăn cản được.
Cô nhớ con gái mình điên cuồng, gương mặt non nớt mang theo lên, đôi mắt mơ hồ nhìn cô mở to.
Trong nháy mắt là nhớ nhung là tâm rách đau đớn, đó là con gái cô! Là người duy nhất trên đời này có máu mủ với cô! Cô sao không đau cho được?
Cô bị tình cảm nồng nàn đó ép tới không thở nổi, rốt cuộc tự mình nhủ thầm miễn cưỡng chính mình cố ăn uống, sau đó thuê xe đến nơi từng là ác mộng của cô, bên ngoài đều được giám sát có thể nhìn thấy đứa bé không.
Nhưng không được, một chút cũng không. Đừng bảo là gặp đứa bé, mấy ngày liên tục, cô phát hiện cả biệt thự không có ai ra vào.
Bọn họ căn bản cũng không ở nơi này, vậy anh đưa đứa bé đi nơi nào đây?
Cảm giác này ép cô điên rồi, có phải không cho một cơ hội gặp
