Old school Easter eggs.
Yêu Kiều Đùa Lang Quân

Yêu Kiều Đùa Lang Quân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323943

Bình chọn: 9.00/10/394 lượt.

g chỉ cắt tóc làm ni, xin Ngũ hoàng tử đừng cản trở, để tránh chọc giận hoàng thượng.”

“Nàng dùng thánh chỉ bức ta?”

“Dân nữ không dám. Chẳng qua là dân nữ không muốn sai giờ, cãi lời thánh chỉ.”

“Nàng chỉ nghĩ như thế?”

“Thánh chỉ khó phạm.”

“Chẳng lẽ nàng thật sự muốn chạy trốn ta, thậm chí không tiếc xuất gia làm ni?” Hắn không thể tin được nàng lại còn kiên trì muốn xuất gia, mới vừa rồi chẳng lẽ không phải vì nhìn thấy hắn mới khóc sao?

Tô Ngữ Nhu cúi đầu nhẹ giọng nói: “Phải, dân nữ không tiếc xuất gia làm ni, chính là vì không muốn gặp lại Ngũ hoàng tử.”

“Nhìn đôi mắt của ta lớn tiếng lặp lại lần nữa!”

Nàng ngửa mặt nhìn hắn, kiên trì lập trường của mình, “Dân nữ không tiếc xuất gia làm ni, chính là vì không muốn gặp lại Ngũ hoàng tử.”

Bốn phía yên tĩnh, không tiếng động.

“Cho dù ta đối với nàng tình thâm tựa như biển, nàng cũng không nguyện quay đầu lại sao?”

“Ngũ hoàng tử thân phận tôn quý, không phải là người dân nữ có thể xứng đôi .”

“Nếu ta cố ý muốn nàng?”

“Dân nữ có thánh chỉ hộ thân.”

Hắn uy hiếp ép nàng, “Nàng cho là thánh chỉ ngăn cản được ta sao? Chẳng lẽ nàng quên đạo kia thánh chỉ kia là do ta cầu xin? Phù Vân —— không, ta cũng gọi nàng là Tô Ngữ Nhu, Tô Ngữ Nhu, nàng cho là ta sẽ dễ dàng thả nàng đi sao?”

Hắn uy hiếp làm sắc mặt nàng tái nhợt, “Tại sao ngươi còn không chịu bỏ qua cho ta?”

” Mọi chuyện giữa ta và nàng không rõ ràng, nàng đừng mơ tưởng trốn vào Phật môn.”

” Rốt cuộc ngươi muốn thế nào?”

Hắn nhẹ giọng nói bên tai nàng: “Dù sao thì nàng cũng phải đi theo ta, sự khác biệt chỉ ở chỗ là nàng muốn ép ta cãi lời thánh chỉ dẫn nàng rời đi, hoặc là nàng cam tâm tình nguyện đi theo ta, tự ta sẽ nghĩ cách giải quyết chuyện thánh chỉ. Ta hi vọng rằng nàng sẽ dùng đầu óc thông minh suy nghĩ một chút, nếu nàng không cam tâm tình nguyện theo ta rời đi, sẽ có ai đó bởi vì kháng chỉ mà liên lụy đấy.”

“Ý ngươi là gì?” Đối mặt với sự thay đổi của hắn, nàng bỡ ngỡ.

“Suy nghĩ một chút về cha mẹ già cùng huynh trưởng của nàng.” Nghe những lời này, mặt của nàng bàng hoàng trắng bệch, hắn lãnh khốc vô tình nói tiếp: “Muốn ta công khai kháng chỉ sao?”

Nàng vừa tức lại sợ, “Ngươi dám cả gan làm loạn như thế?”

Hắn lạnh lùng cười một tiếng, “Chỉ cần nói ra đáp án của nàng, đi theo ta hoặc là ta dẫn nàng đi?”

Hắn trước mắt đối với nàng mà nói là xa lạ , xem ra nàng thật sự chọc giận hắn. Cho dù nàng không muốn để ý tới hắn, cũng không thể bởi vì vấn đề của mình mà gây họa cho mọi người.

Nàng thản nhiên nói: “Ta đi với ngươi.”

Lý Duy Hiếu nghe vậy lập tức ôm nàng cất bước đi ra ngoài, bị công công và thị vệ mang thánh chỉ tới ngăn lại. Công công vừa thấy hắn cũng biết ngay chuyện này

không dễ dàng giải quyết, vội vàng cười ha hả nói : “Ngũ hoàng tử, hôm nay rãnh rỗi đến xem thê tử trước đây của mình cắt tóc làm ni sao?”

Một câu thê tử trước kia của Công công khiến cho thân thể Tô Ngữ Nhu cứng ngắc, cũng khiến cho Lý Duy Hiếu hận không thể đá bay vị công công không thức thời này, hắn thật vất vả mới khiến cho giai nhân trong ngực quên ân ân oán oán, lại bị một câu nói của tên khốn kiếp này làm cho ‘’kiếm củi ba năm thiêu một giờ’’! (Di: nghĩa là phí công sức)

Hắn lạnh lùng nói : “Cút ngay!”

Công công nhìn thấy Ngũ hoàng tử muốn đem hắn xử ngay tại chỗ, thiếu chút nữa bị dọa cho sợ muốn chết; rất may là hắn còn là chịu đựng được, bởi vì hắn nhất định phải hoàn thành thánh chỉ, nếu không bị ánh mắt Ngũ hoàng tử giết chết, cũng sẽ bị hoàng thượng đẩy ra Ngọ môn chém đầu thị chúng.

“Ngũ hoàng tử nên hiểu hôm nay tiểu nhân phụng thánh chỉ tới đây ——”

“Ta biết ngươi phụng lệnh tên khốn kia tới, nếu không cút ngay cẩn thận ta sẽ cho ngươi rơi đầu xuống đất lập tức!” Lý Duy Hiếu nghĩ tới cái thánh chỉ thiếu chút nữa phá hư hạnh phúc cả đời của hắn, tức giận tới mức muốn giết người. Công công đứng trước mắt càng xem càng không vừa mắt, hắn không ngại làm thịt hắn để hạ hỏa.

“Nhưng. . . . . . Vị cô nương Ngũ hoàng tử ôm phải lập tức cắt tóc làm ni. . . . . .” Công công nhắc nhở hắn. Ai, nói thế nào đi nữa Ngũ hoàng tử cũng không nên ôm thân mật một cô nương sắp quy theo phật môn như vậy, huống chi. . . . . . Rõ ràng là Ngũ hoàng tử mình muốn nàng làm bạn với phật đèn, vì sao vào lúc này lại không bỏ được giai nhân? Thật là làm khó hắn!

Lý Duy Hiếu hừ lạnh một tiếng, “Hôm nay nhất định phải có người cắt tóc, có phải hay không?”

“Phải!” Công công lên tiếng.

“Người đâu! Đem công công cắt tóc cho ta!”

Công công nghe lệnh này, bị dọa cho sợ đứng cũng không vững, hắn đã chọc phải người nào chứ? Tận trung trên cương vị công tác không đúng sao?

Khẩu dụ của Lý Duy Hiếu vừa ra, ngay sau đó ôm Tô Ngữ Nhu nhảy lên bạch mã chạy đi.

Không có một người nào, không có một thị vệ nào dám lên tiếng, chứ nói là đuổi theo —— bọn họ cũng không muốn rơi vào hoàn cảnh giống công công

***************

Tô Ngữ Nhu vốn muốn thay vị công công tận trung cương vị công tác đó nói câu công đạo, nhưng nhìn thấy mặt hắn âm trầm, nàng không dám lên tiếng bênh vực lẽ phải.

Dọc theo đường đi, hai người vẫn trầ