bố mẹ cậu nhé. Tiểu Song. Tự
nhiên, cậu biến mất khỏi bệnh viện, làm ai cũng lo lắng.”
“Không được gọi.”
“Du kia, bị làm sao vậy, từ nãy đến giờ đâu có nói
chuyện với ngươi đâu. Xen vào làm chi… Mà sao, Tiểu Song lại ở nhà của câu? Biết
thế, tớ đến đây chơi thường xuyên, xem chừng đã kiếm được cậu ấy lâu rồi.”
“Hỏi nhiều thế? Chúng tớ sắp đám cưới, nên gọi cậu đến
chung vui thôi. Nhiều chuyện.”
“Ặc… Đám cưới cái nỗi gì. Tiểu Song mà chịu lấy cậu
á. Với lại đã nói gì cho bố mẹ cậu ấy đâu.”
“Này, tớ có thắc mắc đấy, cậu hơn Tiểu Song mấy tuổi
mà xưng hô gì kì vậy?”
“Thì, quen rồi. Từ lúc gặp mặt đã như thế. Bây giờ đổi
không được nữa.”
…
Sau khi nghe Du nói rõ mọi chuyện, Khánh Mộc mới hiểu
ra tất cả. Cậu cũng không biết có nên nói với bố mẹ Tiểu Song về việc này
không.
“Tiểu Song, bây giờ cho cậu quyết định, nếu cậu đồng
ý, thì tớ sẽ liên hệ với hai bác. Nếu không,… thì thôi. Nhưng mà, hai bác rất
lo cho cậu, họ buồn lắm.”
Cô nhìn anh, như muốn cầu cứu một lời khuyên. Anh
không nói gì. Chỉ nhìn cô.
“Em không biết.”
“Thôi. Vậy thì cậu cứ suy nghĩ kĩ đi, chừng ba ngày
nữa nói lại cho tớ nghe, are you ok?”
“Ừm. Cảm ơn cậu nhé.”
“Này, xong rồi, cậu về nhà đi chứ, sao lại ở lì
đây.”
“Nghĩ sao mà tớ về, bạn bè người ta đã lâu không gặp
lại, làm sao có thể về được chứ. Hơn nữa, tớ làm sao mà để cậu ấy lại cho cậu được.”
“Này, này… nói thế nghĩa là gì? Bình thường thì Tiểu
Song vẫn ở đây, có làm sao đâu, tớ mới là người không yên tâm khi cho cậu ở lại
đấy.”
“Thôi thôi, chúng tớ là tri kỉ chứ có phải là gì đâu
mà cậu lo.”
“Tiểu Song, cho tớ ở lại đi.”
“Không biết. Đây là nhà của Du mà, anh ấy làm sao
thì mặc kệ.”
“Nhớ đấy, nhớ đấy. Dám mê trai bỏ bạn.”
“Ăn nói, ăn nói thế đó hả?”- Du lấy tay mình cốc vào
đầu Khánh Mộc.
“Hai đứa… ta hận.. thôi… ta về… khỏi cần giữ lại.”
“Cảm ơn nhá. Ta chẳng muốn làm việc ấy đâu. Ha há…”
Sau khi Khánh Mộc ra về. Anh lặng lẽ ngồi xuống cạnh
cô.
“Em muốn làm gì thì tuỳ em, đừng để ý đến anh. Khi
nào gặp bố mẹ em, anh sẽ thưa chuyện với họ.”
“Có chuyện gì mà phải thưa chứ.”
“Thì chuyện, anh sẽ đem em về làm vợ chứ chuyện gì.”
“Ai thèm lấy anh chứ.”
“Không đùa với em nữa. Suy nghĩ kĩ đi rồi cho anh biết.”
“Em muốn gặp lại bố mẹ em,.. chỉ là em sợ anh buồn
thôi.”
“Suy nghĩ kiểu gì thế nhóc. Làm sao mà anh buồn khi
em gặp được bố mẹ chứ. Được rồi, bây giờ về phòng ngủ đi. Đừng suy nghĩ gì nữa
nhé. Ngày mai anh gọi cho thằng Khánh Mộc, bảo nó gọi về cho bố mẹ em. Hay… là
anh gọi luôn, khỏi cần nhờ đến nó. Hi hi… Ngủ ngon nhé.”
Một buổi sáng nữa lại trôi qua, buổi sáng hôm nay
trông đẹp hơn, ấm áp hơn, trong hơn… và hơn hết đó là buổi sáng đáng nhớ nhất,
buổi sáng mà cô gặp lại bố mẹ sau hai năm xa cách.
“Lát nữa, bố mẹ em sẽ đến đây, có cả Khánh Mộc nữa.”
“Ừ… cảm ơn anh.”
….
Reng….
Reng…. Reng..
“Để anh mở cửa cho.”
…
“Chào hai bác, mời hai bác vào nhà ạ.”
…
“Cảm ơn cậu nhé. Tôi đã nghe Khánh Mộc kể lại rồi. Vậy
con gái tôi đâu?”
“Bác đợi tí, để con đi gọi, cô ấy mới ở đây.”
Anh vào phòng cô. Anh biết cô có một chút gì đó ngại
ngùng, và… cô sẽ chẳng biết nói chuyện gì với bố mẹ mình bây giờ hết. Cô đâu có
nhớ gì.
“Bố mẹ đang đợi em đấy. Em ra ngoài đi, anh thu gom
hành lí cho em nhé.”
“Em… em…”
“Không sao đâu. Ra đi. Anh sẽ ở cạnh em.”
…
Cô bước ra, nhưng chẳng dám nói gì. Cô không biết bắt
đầu mọi sự từ đâu. Vừa trông thấy cô, bố mẹ cô đã chạy tới, ôm chặt lấy cô, đứa
con gái bé bỏng của họ nay đã tìm thấy, hơn nữa lại đang rất hạnh phúc. Họ cảm
ơn Chúa Trời đã làm nên những điều kì diệu thế này.
“Cảm ơn cậu nhé. Chúng tôi không biết nói gì để cảm
ơn nữa.”
“Đừng khách sáo với nó, nó muốn làm con rể của hai
bác nên thế thôi.”
Nghe xong câu nói của Khánh Mộc, mọi người liền nhìn
nhau cười.
Một tuần trôi qua, buổi triển lãm tranh cũng trôi
qua. Tất cả tranh đều được người yêu tranh mua về, ai nấy đều khen ngợi một
cách sôi nổi. Và… đều tiếc nuối, hai bức tranh không được bán. Một trong số đó
là bức tranh cô và anh cùng vẽ. Giờ đây, cô cũng tốt nghiệp. Trước kia cô đã
làm xong bài luận văn cuối cùng. Nhưng vì cô hôn mê, nên bố mẹ cô đã bảo lưu kết
quả. Cô tốt nghiệp loại ưu. Thế nhưng… cô lại chẳng theo cái ngành mà cô chọn lựa.
Cô quyết định làm một hoạ sĩ. Rồi làm thêm bác sĩ tâm lí. Mọi chuyện đều bắt đầu
trở nên tốt đẹp.
“Đám cưới của hai đứa bay chuẩn bị tới đâu rồi, xem
ra thằng này nôn nóng lắm rồi nè.”
“Ừ đấy, nôn nóng thì sao, có đứa thèm lấy vợ nhưng
mà lại chẳng có cô nào theo để lấy mới khổ chứ.”
“Ai nói, chẳng phải tớ đây đang hẹn hò sao, cậu cũng
quen cô ấy đấy.”
“Ai cơ?”
“Mạn Mạn đó.”
“Hả!!! Cẩn thận nhé.”
“Dám nói xấu cô ấy ư? Có thích chết không? Cậu quên
rằng bạn của cậu là bác sĩ tâm lí Khánh Mộc nổi tiếng. Tớ đây, có thể đoán được
mọi sự.”
“Ừ… cảnh báo rồi đấy, có gì thì đừng đến làm phiền vợ
chồng nhà tớ nhé.”
“Câu cuối cùng là câu này chứ gì. Biết rồi. Biết
ngay mấy đứa này lấy nhau nó sẽ bỏ thằng bạn như mình mà.”
“Bỏ đâu, chúng tớ nào dám bỏ mặc cậu