. Đúng là..”
…
“Em sao thế? Có bị gì không?”
“Đau quá, đầu em đau… như muốn nổ tung ra vậy… Làm
sao đây..”
“Nhanh lên, anh trở em đi bệnh viện.”
…
“Bác sĩ, cô ấy bị sao thế?”
“Có phải trước đây, cô gái này từng bị trấn thương ở
trên đầu không?”
“Dạ, cô ấy đã phẫu thuật, bác sĩ điều trị có nói cô ấy
bị triệu chứng mất trí nhớ tạm thời. Có chuyển biến gì không ạ?”
“Có vẻ như có một cái gì đó, hoặc là ý chí của cô ấy
chưa muốn hồi phục lại. Thế nên, cậu phải càng cố gắng nhiều hơn thế nữa nhé.”
Nghe xong câu trả lời của bác sĩ, anh cảm thấy có một
chút gì đó làm mình sợ. Sợ rằng, cô chỉ là nhất thời, sợ rằng, cô sẽ tiếp tục
đau khổ, tự dày vò mình. Anh phải làm sao đây?
Anh thầm nhủ, mình không được khuất phục. Anh phải
kiên cường, có như thế, cô mới có thêm sức mạnh.
“Bác sĩ nói gì thế anh?”
“Không có gì đâu, chỉ là đang dần hồi phục thôi… mà…
em có muốn nhớ lại những điều trước đây không? Nếu… nếu không… thì… không cần
nhớ cũng được.”
“Thực ra, em không muốn nhớ lại. Nhưng nếu anh muốn,
em sẽ cố gắng.”
“Chỉ cần em muốn thôi, đừng để ý đến anh.”
“Em muốn mình nhớ lại những chuyện liên quan đến
anh.”
Nghe thật nhẹ nhõm. Ít ra cô còn muốn nhớ chuyện về
anh. Nếu như, anh để cho cô nhớ lại những tháng ngày đau khổ kia, những tháng
ngày cô sống trong sự dày vò vì bản thân mình bị les, thì anh sợ, bởi, anh
không biết tình yêu anh giành cho cô có đánh bại được cái tình cảm của cô giành
cho cô gái kia hay không. Đúng thật thì thế giới của những người đồng tính rất
phức tạp, và… họ là người đau khổ hơn bao giờ hết. Đó là nếu như họ thực sự phải
ở trong thế giới ấy. Còn đối với những người đua đòi, thì chắc là anh không cần
nghĩ ngợi thêm điều gì. Bởi, giới trẻ bây giờ, có khá nhiều cặp đồng tính chỉ
do bắt chước mà có. Họ không quan tâm đến cha mẹ, người thân, bất chấp tất cả để
thoả mãn thú vui của bản thân họ. Còn cô, cô là một con người đầy lòng trắc ẩn,
cô luôn suy nghĩ và quan tâm đến người khác. Thế nên, cô đã suy nghĩ rằng cha mẹ
cô sẽ xấu hổ khi có một đứa con như cô. Bạn bè sẽ ra sao nếu cô là một con người
như vậy. Cô không chấp nhận được những điều đó. Và cô ra đi, ra đi để cho mọi
chuyện trở về vị trí vốn có của nó.
Ôi, người thiếu
nữ ấy, trong sáng quá. Mái tóc xoá xuống bờ vai, hệt như bức tranh cô đã từng vẽ.
Cô cảm thấy trái tim mình trở nên thao thức, rộn rã… cô cứ muốn nhìn mãi, ngắm
mãi… cái vẻ đẹp ấy… rồi… cô chợt nhận ra… cô gái này sao giống Du lạ thường...
“Du à… Du…”
“Sao vậy, Tiểu Song, em làm sao thế?”
Anh hớt hải chạy vào phòng cô, nhìn thấy cô, mồ hôi
đổ ra thật nhiều, anh nghẹn ngào… nhẹ nhàng ôm cô vào lòng, như để tiếp thêm sức
mạnh cho cô. Có lẽ, cô đã trải qua một cơn ác mộng. Ước gì, những gì cô đang trải
lúc này, có thể chuyển qua cho anh. Tim anh quặn lại, rất đau…
“Nhắm mắt lại đi, Tiểu Song. Rồi từ từ…. ngủ tiếp
nhé.”
“Du à, em sợ lắm. Từ nãy, em có mơ một giấc mơ kì lạ,
về cô gái đó… nhưng… nhưng sao, cô ấy lại giống anh đến vậy. Em xin lỗi.”
“Chỉ là giấc mơ thôi. Không sao đâu. Anh sẽ giúp em
tìm lại kí ức, có như vậy thì em mới không bị ám ảnh những chuyện trước đây nữa.”
“Anh có tin em không?”
“Bất cứ điều gì… chỉ cần có em… anh tin tất cả, cho
dù… cho dù dẫu như em nhớ lại, em… sự chọn lựa em thế nào, thì anh cũng sẽ luôn
yêu em.”
“Cảm ơn anh, có anh, em không sợ gì nữa.”
Anh thực sự mơ hồ. Nếu như cô nhớ lại, nhớ lại tình
cảm trước đây của cô, giữa anh và cô gái đó, cô sẽ chọn ai. Nhưng, dù gì đi nữa
thì anh cũng sẽ giúp cô, anh không muốn trông thấy cô đau khổ thế này.
Ánh nắng nhạt nhoà bỗng làm ướt mặt đất… mọi sự
trong nhà gần trở nên trong suốt, để lộ rõ mọi sự. Không gian trở nên màu sắc,
bởi từ đâu, bỗng xuất hiện một hàng toàn là hoa ở phía đằng sau ghế sofa. Nào
là hồng, cẩm chướng, và đẹp hơn hết là hoa hướng dương, đang cố vươn lên nhận lấy
ánh nắng ban mai, giương cao mình để chạm vào sinh khí mãnh liệt của Mặt Trời.
“Hoa đẹp quá, anh trồng từ hồi nào thế?”
“Mới sáng nay thôi… Anh ra ngoài đường đi bộ, thấy
người ta trở nhiều hoa thế này lắm. Nghĩ rằng em sẽ thích nên anh mua đem về
nhà trồng.”
“Cảm ơn anh nhé, em thích lắm. Anh… anh làm nhiều
chuyện vì em…”
Trầm ngâm một hồi, cô nói tiếp:
“Hôm nay em sẽ nấu ăn cho anh nhé. Anh thích ăn món
gì?”
“Vậy sao? Em có nấu được không? Bụng của anh yếu lắm.
Ăn gì lạ là rất dễ bị đau bụng.”
“Được mà, em có cảm giác thế… hi hi”
Đi siêu thị về, cô bắt tay vào làm. Thật ra thì cô
không nhớ rằng mình biết nấu những thứ gì, nên cô chỉ mua những thứ đơn giản.
Cô mua rất nhiều mì. Cô làm mì Ý. Nhưng rồi cuối cùng,…
“Xin lỗi nhé, rốt cuộc cũng lại do anh làm cả.”
“Có sao đâu. Em tặng anh thứ khác đi.”
“Nói thử xem, em làm cái gì được nhỉ?”
“Anh rất thích tranh của em vẽ. Em vẽ tặng anh một bức
đi.”
“Trời ạ! Anh là hoạ sĩ mà. Em đâu vẽ được bằng anh.”
“Sao không, em vẽ rất đẹp. Vẽ đi… Có vẽ không?”
Vừa nói, anh lấy tay chọc vào bụng của cô…
“Thôi mà,… em không chịu nổi đâu, vẽ thì vẽ, vẽ xấu
thì đừng có chê đấy nha.”
“OK. Nếu đẹp thì a