Old school Swatch Watches
12 Chòm Sao Xuyên Không

12 Chòm Sao Xuyên Không

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 326260

Bình chọn: 7.00/10/626 lượt.

là chị Xà thì đứng hình, nhìn THIÊN YẾT nghiến răng :

- Ngươi…ngươi…ngươi làm thế nào mà phá nát đao của ta được ?

- Thanh đao của ngươi rất linh hoạt, nhưng vì để cho nó linh hoạt nên chỗ nối các khớp rất lỏng, ta chỉ cần cho một phát vào cái khoen sắt đó là đứt ngay. Còn việc đao ngươi vỡ là do nó dỏm đấy chứ.

THIÊN YẾT liếc nhìn Xà nương tử chế giễu. Các bạn sao nghĩ thầm :

“Dỏm gì chứ, ngươi cố tình cho một cú thật mạnh để phá nát đao của người ta còn gì”

Riêng MA KẾT thì nghĩ : “Thằng này, cứ thấy thanh đao nào tốt hơn của mình là phá nát. Haizz… Xà nương tử, coi như bà xui xẻo gặp phải nó”

Xà nương tử tức điên, dỏm gì chứ ? Đao của mụ là lá sắt nguyên chất, bẻ còn không gãy được, chỉ rơi xuống đất làm sao mà gãy. Mụ chợt rÙng mình nhìn đôi song đao của THIÊN YẾT, màu đen lấp loáng ánh bạc : “Phải chăng đó là huyền thiếc ? Loại sắt thép quý hiếm có thể chém đứt một khối sắt như cắt thịt, sao tên này lại có huyền thiếc ?”

Vâng, đao của THIÊN YẾT chính là làm từ huyền thiếc như mụ ta đã nghĩ, nhưng huyền thiếc này đã qua xử lý, tình năng cao hơn thời cổ đại vạn phần. Chém nát khối sắt chỉ có thể so sánh với cắt bánh bông lan thôi.

- Còn ai muốn thử sức nữa không ? – “Boss” nãy giờ im lặng quan sát thế cục rốt cuộc đã lên tiếng, đại sảnh vắng lặng, ai ai cũng hiểu, nhưng kẻ đứng ở đây là cực mạnh. Thử sức với chúng chẳng khác nào tự bôi tro trét trấu vào mặt. “Boss” thấy mọi người im lặng, cười lớn :

- Hahahaha…..được lắm, các ngươi đã qua ải rồi, từ nay các ngươi là người của Hắc Phong sơn. Chúng ta tuy là ăn cướp nhưng là cướp của người giàu cho người nghéo, tuyệt đối không làm hại đến thường dân. Ta tên là Trương Viễn, cứ gọi ta là lão đại.

“Chém, rõ ràng là chém. Nếu có nghĩa khí như vậy, lý nào lại bắt XỬ NỮ với CỰ GIẢI chứ. Rõ ràng là nói dối”

Sáu bạn nam nghĩ thầm, trong đầu tiếp tục tính kế tiếp phải làm gì để cứu XỬ với GIẢI. Bỗng nhiên, tên Trương lão đại nói :

- Mừng hôm nay có những nhân tài mới, chúng ta tổ chức tiệc nào.

- Hay lắm, tổ chức tiệc

Các bạn nam không thể từ chối (tiệc cho mình mà còn từ chối), đành cùng bọn sơn tặc tham gia buổi tiệc mà không biết, mình đang tham gia vào một phen biến loạn.

Lúc này, đại sảnh đã được kê bàn ghế ngay ngắn, đồ ăn được dọn lên, Nhìn thấy đố ăn, các bạn sao chợt nhớ ra sáng giờ chưa ăn gì. KIM NGƯU ăn khí thế, gấp 2 lần người thường. BẠCH DƯƠNG, SƯ TỬ, SONG TỬ cũng không kiên nể gì. Chỉ có THIÊN YẾT, MA KẾT đang lo cho “tình nương” nên không có tâm trạng để ăn thôi. Bỗng nhiên, tên “quản lý” lúc nãy gặp ở cửa bước ra nói :

- Hôm nay, Mã Sinh này có quà muốn tặng cho lão đại

“Mã Sinh ? Sao ngươi không thêm chữ Giám vào giữa chứ” – SONG TỬ vừa nghĩ vừa cười một mình (tự kỷ)

- Mã huynh đệ là quà gì ?

“Bốp, bốp” hai tiếng vỗ tay vang lên, từ bên trong là sáu nữ nhân bị trói được dắt ra. Các bạn sao ngơ ngác, KIM NGƯU cũng quên cả ăn uống. Đó là XỬ NỮ, CỰ GIẢI và đám người THIÊN BÌNH, NHÂN MÃ, BẢO BÌNH, SONG NGƯ vừa mới vào. Các sao nữ nhìn thấy “tình lang” thì đơ ra, trên mặt vô thức vẽ nên nụ cười. Trương lão đại thấy vậy nói :

- Mã Sinh, chuyện này là sao ? Tại sao những cô nương đó lại bị trói ở đây ?

- Trương lão đại, chúng ta là sơn tặc, ông còn hỏi tôi trói cô nương làm gì sao ?

- Chúng ta không hại đến bá tánh không có võ công, Mã Sinh trong mắt ngươi còn có lão đại không hả ? – một vị hán tử trung niên đứng dậy, chỉ tay vào mặt Mã Sinh nói.

SONG TỬ thấy tình hình có vẻ khác lạ thì thầm :

- Hình như tên này mới là chủ mưu bắt hai người đó, chúng ta nghi oan cho Trương Viễn rồi.

- Theo tình hình thì là vậy, mà hình như sắp có đánh nhau nữa – BẠCH DƯƠNG

- Nếu họ đánh chúng ta giúp ai đây ? – KIM NGƯU

- Tớ nghĩ chúng nên giúp Trương Viễn – SƯ TỬ

- Không giúp ai hết, cứu người rồi chuồn – MA KẾT

- Làm vậy hình như hơi vô tình – SONG TỬ

- Cậu có ý kiến à – THIÊN YẾT

- Không, nhưng….

- Không thì im – THIÊN YẾT nói, trong giọng nói là một cỗ sát khí bức người. SONG TỬ biết còn cãi tiếp sẽ tiêu đời nên ngậm miệng lại, ngồi im xem diễn biến.

- Trương lão đại, ngươi cứ giữ suy nghĩ cổ hủ đó cho tới bao giờ. Chúng ta cướp được là do công sức chúng ta, cần gì phải chia cho bọn dân thường chứ. Ngươi ra luật lệ hà khắc, lại không cho anh em vui vẻ, ngươi nghĩ còn ai xem ngươi là lão đại nữa.

- Mã Sinh, ta coi ngươi là huynh đệ bao lâu nay, việc của sơn trại cũng tin tưởng giao hết cho ngươi, vậy mà ngươi lại phản ta.

- Ông tin tưởng tôi chính là cái ngu của ông, là ông không biết nhìn người.

- Mã Sinh, ngươi thật quá đáng – Xà nương tử đứng phắt dậy – Nếu không phải đao của ta đã vỡ, ngươi đã bay đầu rồi.

- Hahahaha…Xà nương tử, bà tưởng tôi không có chuẩn bị gì sao, lão đại của bà đi chu du cả năm trời, trong một năm, tôi đã thu phục anh