Teya Salat
Ai Là Định Mệnh Của Ai

Ai Là Định Mệnh Của Ai

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 325980

Bình chọn: 8.5.00/10/598 lượt.

ư bắn súng liên thanh: “Đàn ông cao dưới một mét tám đều là loại
tàn phế cấp hai, Chu Nhất Minh anh ngay cả một mét bảy cũng không đạt, chẳng
qua chỉ là loài vi sinh vật mà thôi, nếu không dùng kính hiển vi thì chắc cũng
không nhìn thấy.”

Câu nói của tôi đã chọc đúng chỗ đau khiến mặt anh ta tối
sầm lại, anh ta chỉ vào tôi, gầm lên như thể bị Mã Cảnh Đào[4'> ám:
“Cứ cho là vi sinh vật thì cũng còn hơn chiều ngang vượt quá chiều dài.”

[4'> Diễn viên khá nổi tiếng người Đài Loan.

“Anh...” Tôi tức run người, chỉ vào anh ta chửi: “Đồ tàn phế
cấp hai, đồ Vi sinh vật!”

Anh ta cũng không chịu thua. “Đồ béo bự... đồ béo bự chiều
ngang to hơn chiều dài.”

“Đồ tàn phế cấp hai, đồ Vi sinh vật!”

“Đồ béo bự, chiều ngang to hơn chiều dài.”

“Đồ tàn phế cấp hai, đồ Vi sinh vật!”

Hôm đó tôi và anh ta cứ thế cãi nhau như hai cái máy, cãi
đến mức mặt đỏ tía tai. Cũng không biết có bao nhiêu học sinh khác vây quanh
chúng tôi xem trò náo nhiệt này, kín mít cả hai đầu hành lang. Cuối cùng trận
chiến ác liệt đó đã bị một thầy giáo đi qua trấn áp. Hai bên thế là hoà, bất
phân thắng bại.

Chỉ là trận khẩu chiến đó nhất thời sướng cái miệng nhưng
hậu quả để lại trong suốt ba năm học cấp ba, bất luận là tôi hay Chu Nhất Minh
đều không có mấy học sinh gọi đúng tên chúng tôi nữa.

Tên của tôi được thay thế bằng biệt danh “Bé bự”, còn Chu
Nhất Minh bị gọi là “Vi sinh vật”.



5.

Hẹn với Đới Thời Phi bảy giờ ba mươi gặp nhau ở rạp chiếu
phim, đúng bảy giờ tôi đã chuẩn bị xong xuôi và bắt đầu xuất phát.

Rạp chiếu phim cách nhà tôi không xa lắm, trước đây tôi cũng
thường vinh dự được mời, không phải mất tiền mua vé. Bởi vì Chu Nhất Minh có
một người bạn cùng lớp làm ở rạp nên hay được tặng vé. Gặp phải bộ phim nào ăn
khách khó mua vé, anh bạn đó lại trực tiếp ra đưa Chu Nhất Minh vào, thậm chí
chẳng cần vé. Nhờ có “cây cao bóng cả” như thế nên hai năm nay, tôi hay được đi
xem phim miễn phí với Chu Nhất Minh. Điền Tịnh cũng thường xuyên được xem ké.

Tôi đến cổng rạp là bảy giờ hai mươi lăm phút, vẫn còn sớm,
vậy mà Đới Thời Phi đã đứng đợi, anh ta còn đến sớm hơn tôi.

Tôi thích những người đúng giờ, anh ta còn đến sớm hơn cả
người đúng giờ, tôi càng thích. Tôi vui vẻ chạy đến, nói: “Xin lỗi đã để anh
phải đợi.”

“Không có gì, em có đến muộn đâu, là do anh đến sớm quá
thôi. Anh đã mua được vé rồi, định mua một ít đồ ăn nhẹ nhưng lại không biết em
thích ăn gì, bây giờ cùng đi mua nhé!”

Anh ta thật chu
đáo! Tôi khấp khởi cùng anh ta đi mua đồ ăn. Trước đây, mỗi lần đi xem phim tôi
thường thích gặm món cổ vịt, món này rất cay nhưng ăn thế mới thú vị. Đến lúc
cay gần chết mà được uống mấy ngụm nước ô mai vào bụng thì thật là sảng khoái!
Nước ô mai mát lạnh ở quán bán đồ ăn vặt trước cửa rạp cứ phải gọi là ngon
tuyệt, uống mãi không chán. Mua một cốc to mang vào trong rạp, nhiều khi uống
còn thiếu, uống hết tôi lại bắt Chu Nhất Minh ra mua tiếp. Anh ta thường mắng:
“Mẹ kiếp! Anh trai có lòng tốt đưa cô đi xem phim miễn phí, lại còn phải hầu
hạ, phục dịch đại tiểu thư nhà cô nữa!”

Tuy nhiên, hôm
nay đi xem phim cùng anh chàng tiến sĩ tốt nghiệp ở nước ngoài về, tôi không
thể mua mấy thứ đó mang vào rạp ăn được, không thể phồng má trợn mắt gặm cổ vịt
với hai bàn tay đầy dầu mỡ, như vậy thật khó coi, thật mất hình ảnh! Còn nước ô
mai mang hương vị quê hương cũng không thể sánh bằng nước Coca-Cola đậm chất
Tây mà Đới Thời Phi đã chọn cho tôi. Sau khi vào cửa hàng, anh ta cầm một bịch
bắp răng bơ và một lon Coca lên trưng cầu ý kiến: “Hai thứ này có được không?”

Anh ta đã chọn,
tất nhiên tôi cũng không phản đối: “Được ạ, em cũng rất thích ăn bắp rang bơ và
uống Coca khi xem phim.” Cổ vịt của tôi, nước ô mai của tôi ơi, không phải tôi
không yêu các bạn, mà vì Đới Thời Phi, tôi không thể không thay đổi sở thích
của mình, “yêu nhau yêu cả đường đi” mà! Từ bây giờ, bắp rang bơ và Coca-Cola
là sở thích mới của tôi.

Kể từ sau buổi
xem phim đó, tôi và Đới Thời Phi được coi là chính thức hẹn hò. Bình thường anh
ta lên thành phố làm việc, chỉ cuối tuần mới về nhà, chúng tôi thường hẹn hò
vào dịp cuối tuần.

Các buổi hẹn hò
đều là cùng nhau ăn cơm, uống trà, xem phim, đi dạo công viên... Hai người gặp
mặt quen biết nhau, trong giai đoạn đầu hẹn hò đều thường như vậy, sau đó tình
cảm mới tiến triển dần. Thời gian còn lại thì liên lạc với nhau qua điện thoại
và internet.p>

Sau khi hẹn hò
với Đới Thời Phi, tôi không còn thở ngắn than dài nữa, tâm trạng cũng tốt hơn,
hệt như một con chim én nhảy nhót trên cành dương liễu trong gió xuân. Nhìn hoa
hoa đẹp, ngắm trăng trăng tròn, nhìn dì Thạch trước đây không ưa cho lắm giờ
cũng thấy rất vừa mắt.

“Uống nước không
quên người đào giếng”, dẫu sao dì Thạch cũng là người giới thiệu, nếu không,
sao tôi có thể quen được người bạn trai vừa lòng toại ý như thế! Cho nên bây
giờ dù dì ấy không yêu quý tôi, tôi cũng không quan tâm