Ai Là Định Mệnh Của Ai

Ai Là Định Mệnh Của Ai

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 325993

Bình chọn: 7.00/10/599 lượt.

a hói vừa bụng bia không?”

Anh ta nói làm tôi điên tiết, chỉ muốn đá cho mấy cái vào
chân. Lẽ nào Yên Phiên Phi tôi lại không thể lọt vào mắt một người đàn ông như
thế? Chỉ là bây giờ tôi đang mặc một chiếc váy trông yểu điệu thục nữ, không
thể có hành động bất nhã được, đành phải dùng lời nói để đấu với anh ta: “Hừ!
Chu Nhất Minh chết tiệt, anh tiến sĩ tôi xem mặt không biết là cao to, khoẻ
mạnh, khôi ngô, tuấn tú cỡ nào, chỉ biết là khi anh nhìn thấy, anh không tự cảm
thấy xấu hổ mới là lạ.”

“Bé bự nói khoác vừa vừa thôi, cao to, khoẻ mạnh, khôi ngô,
tuấn tú mà lại thích em chắc? Nhưng cũng khó nói, dẫu sao em cũng có giá trị riêng
của mình. Thời buổi này, thịt lợn tăng giá vùn vụt mà.”

Câu đầu tiên nghe đã không mấy dễ chịu, câu thứ hai nghe
không lọt tai chút nào, câu cuối cùng mới khiến tôi phản ứng mạnh mẽ. Tên tiểu
tử chết giẫm này đã dùng những lời lẽ khiếm nhã làm tôi bị tổn thương ghê tớm.
Tức quá, không thục nữ gì nữa, tôi liền giơ chân đá cho anh ta một cái. “Đồ Vi
sinh vật chết tiệt, anh chết đi cho rồi!”

Chu Nhất Minh né rất nhanh, quay người một cái đã tránh khỏi
cái “cẳng chim uyên ương thiên hạ vô song” của tôi, khiến tôi suýt chút nữa ngã
bổ nhào xuống đất vì bị mất thăng bằng, may mà tôi “võ nghệ cao cường”, kịp
thời đứng vững lại. Anh ta đứng một bên, nháy nháy mắt, “Bé bự, đôi chân của em
càng ngày càng vững chãi!”

Những lời châm biếm của anh ta, người khác nghe không hiểu
nhưng tôi thì hiểu rất rõ, hận đến nghiến răng kèn kẹt.<>

Điền Tịnh cũng hiểu anh ta muốn nói gì, không kìm được liền
cười phá lên. Hai người bọn họ nhìn nhau cười ngặt nghẽo, còn tôi chỉ biết hậm
hực, tức tối. Vừa vặn chiếc xe buýt đi tới, tôi trèo lên xe, mặc xác bọn họ.<>

Còn đối với chuyện đôi chân của tôi có vững chắc hay không
thì phải quay ngược lại hồi học cấp ba.

Hồi cấp ba, tôi và Chu Nhất Minh tuy bằng tuổi nhưng học
khác lớp. Anh ta học lớp 3 còn tôi học lớp 4, hai lớp ở cạnh nhau. Tuy mối quan
hệ giữa chúng tôi không thân mật như hồi nhỏ, nhưng so với các bạn khác thì vẫn
thân thiết hơn, dẫu sao cũng cùng lớn lên.

Ngày ấy, nam sinh nữ sinh trong trường đã bắt đầu có trào
lưu thích bàn luận về những scandal ai thích ai rồi. Sau khi biết chuyện Chu
Nhất Minh và tôi là đôi bạn thanh mai trúc mã lớn lên cùng nhau, bọn họ liền
gán ghép tôi với anh ta.

Chuyện này khiến Chu Nhất Minh không hài lòng. Nếu mọi người
gán ghép anh ta với một đoá hoa nào đó trong lớp thì chắc chắn anh ta sẽ rất
vui, đằng này họ lại gán ghép với một tiểu nha đầu béo bự như tôi, anh ta cảm
thấy bị bẽ mặt. Để giữ thể diện và để làm rõ mọi chuyện, anh ta bắt đầu phớt lờ
tôi.

Nói thật, tôi cũng không thích chuyện gán ghép này lắm. Ngày
ấy, tôi đang mơ mộng thích cậu lớp trưởng lớp tôi. Cậu ấy cao, làn da trắng
mịn, nụ cười tươi tắn, lại còn có mái tóc xoăn hung hung, nhìn như người ngoại
quốc, rất được các cô gái mến mộ.

Chu Nhất Minh người đã thấp bé, khi ấy mặt còn đầy mụn trứng
cá, luận về “sắc đẹp” thì không bằng một nửa cậu lớp trưởng lớp tôi. Vì thế tôi
cũng không thích gây tiếng tăm với anh ta. Anh ta lờ tôi, tôi cũng chẳng thèm
quan tâm đến anh ta nữa.

Cứ như vậy, anh ta chê tôi, tôi cũng chê anh ta, mối quan hệ
dần xa cách. Dừng lại ở đó thì còn được. Hận nhất là vì anh ta muốn chứng minh
mình không có quan hệ gì với tôi nên thường xuyên hùa theo đám nam sinh cùng
lớp chế giễu tôi béo. Một lần, hai lần tôi đều nhịn, về sau thực sự không chịu
được nữa bèn cãi nhau với anh ta một trận.<>

Hôm đó, tổng động viên toàn trường làm vệ sinh, tôi phụ
trách lau sàn nhà. Từng xô từng xô nước giội xuống, làm cho khu hành lang lênh
láng nước. Tôi xắn cao quần, cầm chổi lau nhà cố gắng lau sạch những vết nước
đọng, bận rộn một lúc cuối cùng cũng gọn gàng, sạch sẽ.

Tôi đang định đi vào lớp nghỉ ngơi một lát thì Chu Nhất Minh
và mấy nam sinh cùng lớp cũng đi đến. Trong đó có một tên xấu tính nhìn thấy
hai ống quần đang xắn cao khiến bắp chân tôi lộ ra thì liền chỉ trỏ và cười ha
ha, nói: “Wow, chân to chưa, như chân voi ấy!”

Tôi nghe thấy thế thì tức điên người, tay chống nạnh xông
lên, mắt trợn trừng cãi lại: “Chân to thì làm sao? Chân to thì sao? To một
chút, gió thổi không bị ngã.”

Chu Nhất Minh ở bên cạnh lại chêm vào một câu như đổ thêm
dầu vào lửa: “Đôi chân của em có mà bão cấp mười thổi cũng chẳng ngã.”

“Đánh người không đánh mặt, hại người không hại đến tâm”,
tôi đã bị chọc đúng nơi yếu đuối nhất của tâm hồn rồi. Tôi thở gấp vì tức giận.
Được lắm, tên Chu Nhất Minh này, rõ ràng muốn làm khó mình đây! Anh cứ đợi đấy,
để xem tôi xử lý anh thế nào. Tôi cũng biết điểm yếu của anh ở đâu. Anh sợ nhất
người ta nói anh thấp, cũng giống như tôi sợ người ta nói mình béo. Bây giờ anh
dám nói chân tôi to thì tôi sẽ nói chân anh ngắn.

Quả nhiên, tôi vừa nói anh ta lùn, anh ta đã tức điên, cố
cãi sống cãi chết là anh ta không lùn. Tôi không muốn cho anh ta có cơ hội cãi
lại nên nói nh


Pair of Vintage Old School Fru