Polaroid
Ai Là Định Mệnh Của Ai

Ai Là Định Mệnh Của Ai

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 326795

Bình chọn: 9.00/10/679 lượt.

suy nghĩ của mình. Như vậy có thể giúp tôi tiến hoặc lùi một
cách dễ dàng.

Chủ ý này rất
hay, tôi gật đầu tán thành cả trăm lần. Nhưng tôi còn chưa kịp hẹn với Chu Nhất
Minh thì giữa Điền Tịnh và Đỗ Uy đã xảy ra chuyện. Cô ấy lo chuyện của mình còn
chưa xong, đầu óc đâu mà nghĩ đến chuyện của tôi nữa.

Đỗ Uy có người
khác, là cô nữ sinh năm hai cùng trường với anh ta. Anh ta bắt cá hai tay đã hơn
nửa năm nay rồi nhưng giấu không cho Điền Tịnh biết. Nếu không phải là cô nữ
sinh kia không chịu an phận, gọi điện cho Điền Tịnh nói rõ chân tướng sự việc
thì cô ấy vẫn còn ngốc nghếch nghĩ Đỗ Uy một lòng một dạ với mình.

Cô nữ sinh kia
năm nay mới hai mươi tuổi, là một cô gái 9x cá tính, bạo dạn. Trên điện thoại,
cô ta nói mình và Đỗ Uy đã yêu thương nhau, hy vọng Điền Tịnh đừng làm phiền
bạn trai của cô ta nữa.

“Bây giờ người
anh ấy yêu là tôi, không phải là chị nữa. Tình yêu chỉ tồn tại khi hai bên cùng
yêu nhau, xin chị đừng làm người thứ ba xen vào giữa hai chúng tôi nữa.”

Cuộc điện thoại
này làm Điền Tịnh tức gần chết, mẹ kiếp, ai là người thứ ba không biết! Cô ấy
không thèm đôi co với con nhãi ranh hỗn xược ấy, gọi thẳng cho Đỗ Uy.

Lúc đầu Đỗ Uy chối
bay chối biến, về sau thấy không giấu nổi mới ngượng ngùng thừa nhận. Lý do là
anh ta một mình trên thành phố học hành, cuối tuần mới có cơ hội gặp mặt Điền
Tịnh, ngày thường cảm thấy cô đơn, tẻ nhạt, lại cộng thêm cô gái đó rất nhiệt
tình, cứ qua lại suốt nên càng ngày càng gần gũi.

Trên điện thoại
anh ta thẽ thọt: “Điền Tịnh, thực ra người anh yêu là em, ở bên Vi Thanh chỉ là
để xua đi nỗi cô đơn mà thôi. Anh biết anh có lỗi với em, em có thể tha thứ cho
anh không?”

Điền Tịnh nghe
thấy thế càng tức giận. “Em tha thứ cho anh á? Anh chết luôn đi cho
rồi!”

Tôi cũng không ủng hộ cô ấy tha thứ cho Đỗ Uy. Tôi luôn cảm
thấy đàn ông phạm phải sai lầm khác có thể tha thứ, chứ sai lầm kiểu này thì
không thể. Con mèo một khi đã ăn vụng thì không thể cải tạo được, đàn ông cũng
thế, nếu không quản chặt thì nhất định sẽ lại phạm sai lầm, chết cũng không
thay đổi.

Sau khi sự việc bị bại lộ, Đỗ Uy vội vàng từ thành phố trở
về, khổ sở van xin Điền Tịnh tha thứ. Điền Tịnh rất mâu thuẫn, một mặt cô ấy
hận anh ta đến tận xương tủy, tuyệt đối không thể tha thứ, nhưng mặt khác lại
thấy không cam tâm cứ thế mà chia tay, nhường anh ta cho kẻ thứ ba là con ranh
hỗn xược ấy. Cách nào cũng thấy bế tắc, khó xử, cô ấy liền sang tìm tôi bàn
bạc.

Tôi nào dám bừa bãi đưa ra chủ ý. “Điền Tịnh, chuyện này cậu
là người hiểu rõ nhất, sao mình có thể nói bừa được? Mình chỉ có thể nói nếu
đổi lại là mình gặp phải chuyện tương tự, mình nhất định sẽ đá cái loại đàn ông
không chịu được cô đơn đi càng xa càng tốt.”

Điền Tịnh không cam tâm. “Nhưng như thế thì chẳng phải quá
dễ dàng cho Vi Thanh sao? Nếu mình đá Đỗ Uy thì nhất định cô ta sẽ dang tay đón
nhận ngay.”

“Cậu còn quan tâm đến chuyện anh ta sẽ được ai đón nhận thì
chuyện của cậu sao kết thúc được? Nói thực, loại đàn ông như thế chẳng lẽ vẫn
còn giá trị cho cậu tranh giành quyền sở hữu với người khác à?”

Điền Tịnh cắn răng, chau mày. “Mình vẫn không cam tâm để cho
anh ta thuận lợi mọi bề như thế. Mình muốn trả thù anh ta, khiến anh ta không
còn con cá nào mà bắt nữa.”

“Cậu định làm thế nào để anh ta không còn con cá nào mà
bắt?”

“Mình cũng không biết, đợi mình nghĩ thêm rồi hẵng hay.”

Điền Tịnh còn chưa nghĩ xong thì cái con nhãi Vi Thanh kia
đã làm hộ luôn rồi. Hôm đó, sắp đến giờ tan làm, Đỗ Uy chầu chực trước cửa ngân
hàng đợi Điền Tịnh, trên tay còn ôm một bó hồng rõ to, thành tâm thành ý đến
nhận lỗi. Nhưng khi Điền Tịnh vừa ra đến cửa ngân hàng, một cô gái trẻ cũng
xuất hiện, lao như bay về phía Đỗ Uy, mặt mũi trắng bệch, ánh mắt rừng rực như
ngọn lửa đang bốc cháy. “Đỗ Uy, anh đã từng nói người anh yêu là em. Tại sao
anh còn đến tìm cô ta?”

Điền Tịnh vừa nghe đã nhận ra ngay cô gái trẻ đó chính là Vi
Thanh. Cô ta ném ánh mắt căm giận cực độ về phía Đỗ Uy, hận không thể dùng ánh
mắt ấy giết chết anh ta.

Đỗ Uy vừa xấu hổ vừa tức giận, hướng về phía Điền Tịnh bình
tĩnh cười xin lỗi, sau đó quay sang Vi Thanh giận dữ quát: “Cô chạy tới đây làm
gì? Tôi đã bị cô hại thê thảm lắm rồi.”

“Em hại anh thế nào?”

“Cô đã lén lút xem trộm danh bạ điện thoại của tôi, tìm hiểu
mối quan hệ giữa tôi và Điền Tịnh, cố ý chia rẽ chúng tôi, thật quá đáng!”

“Em làm thế đều vì tương lai của chúng ta! Anh chia tay với
cô ta sớm một chút, mới có thể cùng em...”

Đỗ Uy không đủ kiên nhẫn cắt ngang lời cô ta: “Tôi với cô
làm gì có tương lai. Tôi nói cho cô biết, Vi Thanh, người tôi thật sự yêu là
bạn gái của tôi. Với cô chỉ là chơi bời thôi, cô coi là thật gì chứ! Nếu sớm
biết cô coi là thật thì tôi đã không dây dưa với cô rồi.”

Vi Thanh như một con mèo bị chọc tức, gào ầm lên: “Đỗ Uy,
anh nói gì? Anh chỉ muốn chơi bời với tôi thôi à? Anh xem tôi là cái g