XtGem Forum catalog
Công Chúa Lưu Manh

Công Chúa Lưu Manh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 326673

Bình chọn: 9.00/10/667 lượt.

Thiên quốc rồi một mình đi ngao du thiên hạ. Ông không thể tin nổi vào mắt mình. Chỉ vì một con bé Băng Tâm thôi mà con trai ông sẵn sàng từ bỏ hết tất cả những gì đã gây dựng cực khổ bấy lâu ư? Con bé đó thật sự là một liều thuốc độc đối với con trai ông. Sai lầm lớn nhất cuộc đời ông là đã để cho Lâm Phong gặp gỡ con bé mà không ngăn cản gì. Nhưng không sao, bây giờ ông sẽ sửa sai lầm. Ông sẽ khiến cho con bé đó vĩnh viễn biến mất khỏi cuộc đời Lâm Phong, để nó không thể làm rào cản trong cuộc đời hiển hách của Lâm Phong được nữa. Bởi vậy, hôm sau khi nhìn thấy Băng Tâm trên chiến trường, ông đã không chần chừ chính tay mình bắn mũi tên đó về phía Băng Tâm, nhưng kết quả chính con trai ông mới là người phải từ bỏ cuộc sống. Ông, phải, tự tay ông đã cướp đi mạng sống của con trai mình. Lâm Phong qua đời, ông mới cảm thấy mọi tham vọng của mình thật là vô nghĩa. Tuổi già, niềm hối hận và nỗi cô đơn cứ ngày ngày bủa vây tâm can ông. Mộng làm bá chủ không có người chia sẻ còn có ý nghĩa gì? Sau bao nhiêu năm, ông bất chợt thấy mình mệt mỏi, quá mệt mỏi. Có lẽ đã đến lúc nghỉ ngơi rồi!

***

\ Phụ thân, con biết mình làm cho người thất vọng nhưng xin người thành toàn ước nguyện của con. Dù cuộc chiến ngày mai ai thắng ai thua, thì con cũng muốn trả lại phần đất đai biên cương cho Thiên quốc. Con muốn Thiên quốc là một đất nước toàn vẹn, bởi vì đó là nơi con đã sinh ra.

Nghinh Hương, đối với nàng ta chỉ có thể nói xin lỗi. Ta sẽ để lại cho người con gái thiện lương như nàng sự bảo bọc tốt nhất. Một đất nước hưng thịnh nhất, một cuộc sống sung túc nhất. Còn trái tim, xin lỗi, ta không thể trao cho nàng. Bởi vì nó đã bị đánh cắp từ lâu rồi. Ta có muốn lấy lại, nhưng, chuyện đó là không thể.

Gia Huy, chẳng biết có bao giờ đệ đọc được những dòng chữ này không. Ta đem trả lại Thiên quốc nguyên vẹn cho đệ. Đệ không cần phải cảm kích ta. Đệ còn nhớ hôm ở tửu lâu, lúc đệ đứng trước cửa phòng Băng Tâm, ta đã nói gì không? Đệ đã đem nàng cho ta rồi, ta vĩnh viễn cũng không trả nàng cho đệ. Ta sẽ để nàng rời xa ta, rời xa những toan tính tranh quyền đoạt lợi. Cuộc sống tự do tự tại có lẽ là thích hợp nhất đối với nàng. Có thể đệ nói ta ích kỉ cũng được, nhưng ta không có được nàng thì cũng không tình nguyện đem trả lại cho đệ đâu. Bởi vậy, đệ phải tự mình tìm lại thôi. Nếu như đệ không thể tìm lại nàng, như vậy chính là đệ không có phúc, cũng không thể trách ta.

Băng Tâm, nàng thấy ta có buồn cười không? Đã quyết định cho nàng được tự do rồi mà vẫn nhắn nhủ với nàng. Ta biết nàng sẽ không bao giờ quay trở lại đây để đọc những dòng này nữa. Hay là coi như ta tự nói với lòng mình đi. Ta quyết định từ bỏ tất cả để đi chu du thiên hạ. Nhớ ngày xưa ta và nàng đã từng ước mơ gì không? Thế mà bây giờ nàng sắp rời xa ta mãi mãi rồi. Nhưng không sao, ta sẽ thực hiện ước mơ thay cho cả nàng. Ta sẽ đi hết những thảo nguyên bát ngát, đến tận nơi núi cao, biển sâu...Mỗi nơi ta sẽ thay nàng đặt dấu chân lên đó. Khi còn sống có lẽ ta sẽ không gặp được nàng nữa, nhưng đến khi sang thế giới bên kia biết đâu chúng ta sẽ gặp lại nhau, lúc đó ta sẽ kể cho nàng về những nơi ta đã đi qua. Đến lúc đó, nàng lại mỉm cười với ta như ngày xưa chứ?

Lâm Phong chấp bút!

Tương truyền rằng cuối cuộc đời mỗi người đều phải đi qua con đường gọi là Hoàng Tuyền lộ. Con đường ấy sẽ dẫn ta đến một con sông gọi là Vong Xuyên. Để sang bờ bên kia thì phải qua cây cầu duy nhất tên gọi Nại Hà. Bên cạnh cầu Nại hà, có một bà lão khuôn mặt tròn trĩnh, mặc bộ áo chùm màu đen phủ kín toàn thân, đang ngồi lặng lẽ quấy một nồi nước to sôi ùng ục bên bếp lửa. Bà lão có tên gọi Mạnh Bà. Mạnh Bà ngồi đây tặng Mạnh Bà trà nấu nước sông Vong cho những ai đã đi đến cuối cuộc đời, để họ quên hết những ưu phiền trong quá khứ mà bước vào vòng luân hồi, đến với cuộc sống mới. Ở nơi này không có ngày cũng chẳng có đêm, lúc nào cũng chỉ một màn sương trăng trắng bao phủ. Lúc có khách thì Mạnh Bà ngồi nói chuyện rồi tặng họ một chén trà, còn khi không có khách, bà chỉ có một việc duy nhất là ngồi quấy nồi trà vốn luôn sôi ùng ục như thế từ bao đời nay. Kì thực, Bà luôn cảm thấy ghen tị với bọn tử thần vì chúng được lên trần gian khoe khoang cái lưỡi hái sắc lẹm của mình, khiến cho mấy kẻ tận số kinh hồn bạt vía. Đôi khi, Bà lại cảm thấy tị nạnh với bọn quỷ sứ dẫn đường cho các vong hồn, vì chúng được các vong hồn ra sức lấy lòng, bợ đỡ hòng kiếm được một chỗ đầu thai tốt. Chỉ riêng Mạnh Bà đây là chẳng được cái lợi lộc gì. Tất cả bọn chúng khi đi qua đây, uống xong Mạnh Bà trà bèn trở nên quên hết mọi thứ, nghĩa là bao gồm cả việc quên luôn chuyện bồi dưỡng chút gì cho bà già đau khổ này. Bà đã bao lần tức hộc máu khi cái bọn tử thần vắt mũi chưa sạch hay cái bọn quỷ sứ chỉ đáng tuổi cháu chắt bà cứ vênh cái mặt xấu xí cực độ của chúng lên mỗi khi đi qua đây. Bởi vậy, rất nhiều lần bà muốn đá bay cái nồi trà này đi, rồi chạy đến chỗ Diêm Vương xin kiến nghị đổi công việc. Nhưng quyết tâm là thế mà mỗi lần đến cửa Diêm Vương là