Duck hunt
Công Chúa Lưu Manh

Công Chúa Lưu Manh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 326711

Bình chọn: 7.00/10/671 lượt.

y khuất, thất vọng cùng thất vọng tất cả bày ra trên mặt Lâm Phong. Mạnh Bà nắm đôi tay nhăn nheo, hạ quyết tâm. Nếu ta không nói ra chuyện đã tiết lộ ba kiếp của người khác thì ai mà biết được chứ? Diêm Vương ư? Ông ta còn bận đếm núi tiền của ông ta, còn con chó ba đầu vô dụng ấy chỉ biết mỗi việc nhiễu nước miếng và ngủ mà thôi. Chàng trai đáng yêu này chỉ có một ước nguyện nho nhỏ, lẽ nào lại không thành toàn.

Bà lấy một chén nước trà, bỏ vào đó một thứ bột màu vàng cam, lắc lắc cho đều, sau đó đổ lên tảng đá. Bề mặt im lìm của tảng đá phút chốc sống động với hình ảnh của một người- Tử Băng Tâm. Lâm Phong chăm chú quan sát đến nhập thần. Trong ba kiếp sống, nàng vẫn đáng yêu như thế, hồn nhiên như thế. Không biết từ lúc nào chàng đã đưa tay lên tảng đá, để cố nắm bắt lấy khuôn mặt đang cười rất rạng rỡ kia. Tim chàng đột nhiên đau dữ dội. Lâm Phong, một khi đi khỏi chỗ này, ngươi bắt buộc phải quên nàng sao?

Ba kiếp của nàng vùn vụt trôi qua trước mắt. Lâm Phong đưa chén Mạnh Bà trà lên môi, một hơi uống cạn. Nhìn chàng, Mạnh Bà cũng cảm thấy bi thương nên không để ý rằng, một giọt nước trà đang theo khóe môi chàng, lăn nhanh xuống đất. Đưa chén trà trống rỗng lại cho bà, chàng đờ đẫn bước qua cầu. Bóng dáng chàng dần dần khuất trong màn sương trắng.

Không ai biết, một ngàn năm sau, có kẻ bất tri bất giác yêu hình bóng một người con gái thường xuất hiện trong những giấc mơ.

Chương 30. Qua cầu Nại Hà (Phần 2-kết)

Năm năm sau.

Trên thảo nguyên bát ngát lanh lảnh tiếng trẻ thơ cười đùa. Đó là tiếng cười của một cậu bé có khuôn mặt khôi ngô, đặc biệt đôi mắt như thu gọn cả bầu trời đêm vào trong đó. Đằng sau cậu bé có một người phụ nữ rất đẹp. Nàng nở nụ cười rực rỡ như ánh mặt trời mùa xuân khi thấy cậu bé nghịch ngợm dang cánh tay mình ra giả làm chim bay. \ Lâm Phong, chàng thấy không? Trường Thiên con chúng ta rất giống chàng. Chàng đã không để lại trái tim cho ta, nhưng bù lại chàng đã tặng ta một món quà vô giá. Thằng bé chính là kết quả của một lần ái ân cay đắng nhưng ngọt ngào duy nhất đó. Dù chàng không yêu ta nhưng ta cũng không trách chàng. Theo như ước nguyện của chàng, Minh quốc và Tử quốc đã sáp nhập làm một. Từ nay Tử quốc của ta mãi mãi được Minh quốc của chàng che chở. Trường Thiên rất thông minh, lại mạnh mẽ. Con cũng có ước mơ được tung cánh bay trên thảo nguyên rộng lớn như chàng. Ta sẽ nuôi dạy con trở thành một vị hoàng đế vĩ đại. Trường Thiên- Bầu trời bất tận- sẽ là nơi để ngọn gió của chàng thổi mãi.!\

Từ ngày Lâm Phong ra đi, chiến tranh kết thúc, hòa bình đã lập lại, nhưng Băng Tâm vẫn không trở về. Nàng muốn đi ngao du thiên hạ để thực hiện mơ ước ngày xưa của hai người. Hai năm sau, Gia Huy kế thừa hoàng vị. Dưới sự cai trị của chàng, Thiên quốc trở thành một cường quốc lớn mạnh bậc nhất. Nhân dân ấm no hạnh phúc, nơi nơi hết lòng ca ngợi vị vua trẻ tuổi anh minh. Thiên quốc vương tiền nhiệm rất hài lòng về chàng, duy chỉ có một việc:

- Gia Huy, con xem này! Công chúa của Chu Lạc quốc xinh đẹp thông minh. Hơn nữa cô ấy rất ngưỡng mộ con.

- Quận chúa Bình Minh là người dịu dàng tao nhã, lại giỏi cầm kì thi họa, rất xứng đôi với con.

- Tiểu thư Uyển Nghi cũng không tệ chút nào. Vừa xinh đẹp động lòng người, lại hồn nhiên đáng yêu...

- Vậy Huyền Băng công chúa thì sao? Người giống như tên, kiêu sa đài các....

- Này, Gia Huy, rốt cuộc con có nghe ta nói hay không?

Thiên quốc vương thống hận nhìn chằm chằm vào đứa con trai đang bỏ ngoài tai tất cả những gì ông nói, chỉ cắm đầu vào mấy tấu chương trên bàn. Ông biết trong lòng chàng chỉ yêu một mình Băng Tâm. Ông cũng mong muốn Băng Tâm sẽ trở thành hoàng hậu Thiên quốc nên cũng không phản đối việc Gia Huy chờ đợi nàng. Thế nhưng người thì đã sớm bỏ đi rồi, suốt năm năm qua vẫn không hề có bất cứ tin tức nào. Gia Huy đã kế thừa vương vị được ba năm, đến nay cũng phải lập hoàng hậu đi chứ. Ngày trước ông cảm thấy rất phiền lòng vì cái thói trăng hoa của chàng, nhưng nay chàng không trêu hoa ghẹo nguyệt nữa ông mới thấy thật sự đáng lo. Ái da, chẳng nhẽ nó định chết già trong cái cung điện này với mớ tấu chương tẻ ngắt đó hay sao? Ông tức mình tiến lại gần chàng, giật cuộn giấy chàng đang xem dang dở trên tay. Mãi đến lúc này chàng mới ngẩng đầu lên liếc mắt nhìn ông một cái rồi hờ hững dựa lưng ra đằng sau:

- Phụ hoàng à, không phải con đã nói với người rồi sao? Người không cần quản chuyện lập hoàng hậu, con sẽ tự lo được chu đáo.

Nghe thấy con trai nói vậy, cơn giận dữ của ông lại kéo đến:

- Ta có thể không lo được sao? Ta không thể, con hiểu chưa. Ta muốn có cháu để bế. Con xem, lão Tử quốc vương đáng giận ấy với tên Minh quốc vương trời đánh đã có cháu lên bốn tuổi. Còn ta có gì? Ta chỉ có một thằng con trai lớn đầu không chịu cho cha của nó thỏa mãn ước nguyện thôi.

Chàng nheo nheo mắt nhìn cha:

- Việc của phụ hoàng lúc này là nghỉ ngơi cho tốt, không phải sao? Người đã mệ