Pair of Vintage Old School Fru
Công Chúa Lưu Manh

Công Chúa Lưu Manh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 327602

Bình chọn: 8.00/10/760 lượt.

lanh rơi nhanh trên gò má chàng. Lâm Phong biết khóc! Lần đầu tiên Nghinh Hương được thấy. Chàng nhẹ nhàng nói với bức tranh, hay nói với một người đang ở nơi xa xôi nào đó : \ Băng Tâm, muội không biết ta yêu muội nhường nào. Tại sao sau bao nhiêu cố gắng của ta, muội vẫn không chịu quay trở về? Muội muốn làm ta phát điên hay sao?\. Nghinh Hương chết lặng. Chàng vừa nói : \Ta yêu muội\ chứ không phải là \ ta cần muội\ giống như mọi ngày chàng vẫn thường nói với nàng. Thì ra người chàng yêu không phải là nàng. Nàng cuống quýt định chạy đi, nhưng vụng về đập tay vào cửa, tạo ra tiếng động. Chàng thoát ra khỏi cơn mộng mị, vội vàng ra xem ai đang nhìn trộm mình.

- Là nàng? Nàng đã thấy hết cả rồi?

Chàng chỉ hỏi như vậy, không thèm cố gắng giải thích một lời, thậm chí là lời giải thích vô lý, đại loại như \nàng vừa nằm mơ đấy\, hay \ta chỉ đang đóng kịch thôi\.

Nàng vô lực bước vào phòng, ngồi xuống ghế. Chàng cũng đến ngồi đối diện, bình thản nhấp một ngụm trà. Một hồi lâu sau, nàng khó khăn lắm mới có thể lên tiếng:

- Huynh...yêu Băng Tâm muội của ta sao?

- Phải. Ta yêu nàng, rất yêu nàng.- Chàng khẳng định không hề do dự.

- Từ bao giờ vậy? Có phải từ lúc muội ấy đến Thiên quốc làm dâu không? Muội ấy đẹp như vậy, chắc chắn là khiến nhiều người si mê. Huynh cũng không ngoại lệ, phải không?

Chàng đáp lại thắc mắc của nàng bằng một nụ cười mỉa mai :

- Các người quan tâm đến nhị công chúa của mình quá nhỉ. Nàng ấy ở Thiên quốc hóa trang thành ma quỷ mà các người cũng không biết. Nhưng mặc dù vậy, nàng vẫn khiến rất nhiều kẻ ôm mối tương tư. Tuy nhiên đó không phải là ta. Trong tất cả những người có tình cảm với nàng, không ai yêu nàng sâu sắc như ta. Ta đã yêu nàng từ khi ta còn là một cậu bé kia. Thời gian ta sống bên cạnh nàng còn nhiều hơn là thời gian Nghinh Hương tỷ tỷ nàng đây ở bên cạnh muội muội của mình đó.

Nghinh Hương ngạc nhiên :

- Vậy là chàng biết muội ấy từ bé? Chàng là...

- Ta là đại sư huynh đồng môn của Băng Tâm. Chúng ta có ba người cùng theo Bạch Cư lão quái học võ thuật. Quãng thời gian đó thật là hạnh phúc biết bao.

Lâm Phong lại bỏ mặc thực tại, phiêu du cùng với những kỉ niệm xưa cũ. Mắt Nghinh Hương lệ đã rơi từ lúc nào.

- Đã yêu muội ấy như vậy, tại sao lại còn kết hôn với ta?

- Bởi vì chỉ có trở thành người của Tử quốc rồi, ta mới có thể đưa ra yêu cầu hủy bỏ hôn ước giữa Tử quốc và Thiên quốc. Hơn nữa...- chàng lạnh lùng nhìn nàng - để gây sự chú ý cho Băng Tâm, còn ai thích hợp hơn nàng đây?

Hạnh phúc như một chiếc ly thủy tinh vừa tuột khỏi tay nàng, rơi xuống đất, vỡ tan thành ngàn mảnh. Chàng đã không yêu ta thì thôi, lại còn cố tình lợi dụng ta. Thì ra câu \ ta cần nàng \ mang ý nghĩa như thế.

- Vậy...giữ ta bên chàng là được rồi, cần gì phải đối xử tốt với ta như vậy? Tại sao phải ân cần chăm sóc ta, động viên ta?

\Đúng, tại sao lại có những hành động khiến ta yêu chàng? Dù muốn dù không, ta vẫn sẽ phải ở bên chàng vì lợi ích quốc gia, chẳng phải sao?\ Nghinh Hương đang cố nhen nhóm lên trong lòng hi vọng mong manh nào đó về tình cảm của chàng dành cho mình.

Đôi mắt của chàng lại xuất hiện những tia ấm áp. Chàng khẽ thở dài:

- Phải, nhưng nói thế nào đi nữa thì nàng vẫn là tỷ tỷ của Băng Tâm. Nếu thấy nàng ở đây bị người khác bắt nạt, nàng ấy sẽ nổi trận lôi đình mất. Khi nào nàng ấy trở về bên ta, nhất định sẽ đòi tính toán với ta.

\A! Tất cả cũng là vì Băng Tâm. Tàn nhẫn với ta cũng là vì Băng Tâm. Dịu dàng với ta cũng là vì Băng Tâm\. Nước mắt nàng tuôn như mưa, hai tay đập túi bụi vào ngực chàng:

- Kẻ bắt nạt ta nhiều nhất là chàng đấy. Nếu chàng đã vì muội ấy như vậy, tại sao không vì muội ấy mà yêu ta luôn đi. Chắc chắn muội ấy không muốn chàng coi ta là một người vợ hờ như vậy.

Lâm Phong để mặc cho Nghinh Hương trút cơn phẫn nộ lên người mình. Đến khi mệt nhoài, nàng gục đầu vào ngực chàng, thổn thức. chàng vòng tay qua ôm lấy mái đầu bé nhỏ của nàng, vỗ về:

- Nghinh Hương, dù nàng hận ta cũng được, thờ ơ với ta cũng không sao. Ta biết nàng rất tốt với ta. Nhưng thật sự xin lỗi, ta chỉ có thể coi nàng là tỷ tỷ của người ta yêu thương.

- Nhưng ta không muốn làm tỷ tỷ của Băng Tâm, ta muốn làm vợ chàng.

- Nếu như nàng muốn li hôn với ta cũng được. Ta sẽ để nàng về Tử quốc, nói cho mọi người biết là nàng vẫn còn trong sạch. Ta đảm bảo sẽ giữ an toàn cho Tử quốc của nàng mãi mãi. Thậm chí nếu nàng muốn, ta cũng có thể tìm cho nàng một nơi tốt để nàng nương tựa suốt cả cuộc đời. Người con gái như nàng xứng đáng ở bên người tử tế hơn ta gấp vạn lần. Nhưng coi nàng là người vợ đúng nghĩa của mình thì, xin lỗi, ta không thể.

Nàng vùng chạy khỏi vòng tay chàng, lao vào trong đêm tối. Bóng đen mịt mù bủa vây lấy nàng. Nàng khóc cả một đêm dài, đến nỗi hôm sau không mở được mắt. Hận chàng ư? Thờ ơ với chàng ư? Chia tay cùng chàng ư? Nàng cũng muốn lắm