tự hoạn!
“Vậy được, tôi dẫn anh đi tắm!” Đường
Mật Điềm nhướn mày, sau đó dẫn Ôn Kỷ Ngôn đến phòng tắm, chỉ các thiết
bị, dặn dò: “Bên trái là nước nóng, phải là nước lạnh, đây là quạt thông gió, kia là thiết bị sưởi, bàn chải, kem đánh răng, nước súc miệng đều ở kia.”
“Ồ, được, rõ rồi!” Ôn Kỷ Ngôn nhẫn nại ghi nhớ một lượt, rồi gật đầu.
“Vậy anh tắm đi!” Đường Mật Điềm kéo cửa, không quên nhắc nhở: “Anh nhớ khóa cửa đấy!” nói xong đi về phòng mình.
Hành trình chạy trốn gian nan, hết ngồi
tàu, lại ngồi xe, lúc này Ôn Kỷ Ngôn chỉ muốn trầm mình trong bồn, tắm
một trận rồi ngủ một giấc đã đời, còn những chuyện phiền phức, anh không muốn nghĩ đến, nhưng nhắm mắt, đầu óc lại tỉnh như không, ý nghĩ lại
quay về thành phố B, cảnh tượng anh chạy trốn khỏi tiệc đính hôn, và
cuộc bỏ trốn đáng sợ đến thành phố S này, lần lượt hiện trong đầu như
một cuốn phim!
Trong lễ đính hôn, Ôn Kỷ Ngôn cùng người anh em Trần Cẩm Ngôn phải
vận dụng kế dương đông kích tây và ve sầu thoát xác mới có thể chạy trốn ra ngoài, nhưng lại bị mấy gã vệ sĩ cơ bắp của bố truy đuổi suốt một
đêm, phải luồn lách qua những ngõ nhỏ, đường hẹp, chen xe buýt, đi taxi, ngồi tàu điện ngầm, dùng đủ mọi cách, đến ba giờ sáng hôm sau mới coi
như thành công, đã cắt được “cái đuôi” bám theo, tìm một khách sạn tồi
bên đường nghỉ chân, thậm chí không kịp tắm rửa, vừa cởi áo ngoài đã ngủ như chết.
Ôn Kỷ Ngôn chưa bao giờ ngủ say như thế, mặc tiếng xe ồn ào bên ngoài và tiếng rên rỉ từ các phòng bên, ánh nắng chói chang chiếu thẳng vào
giường qua tấm rèm thưa, anh bực mình kéo cái gối che kín khuôn mặt mệt
mỏi, tránh ánh nắng gay gắt, trở mình, ngáp một cái, vẫn buồn ngủ, mắt
nhắm tịt, ngủ tiếp, hôm qua quả thực là một ngày quá mệt, toàn thân rã
rời.
“Tinh… tinh… tinh” chuông điện thoại vang lên.
Ôn Kỷ Ngôn người cuộn tròn, không những kéo chăn đắp mà còn vùi đầu
dưới gối, không muốn nghe điện thoại, cuộc truy đuổi hôm qua khiến anh
quá mệt mỏi chỉ muốn ngủ. Nếu có thể anh rất muốn tắt máy, ngủ một giấc
quên trời đất, nhưng không được, anh phải mở điện thoại, giữ liên lạc
với Trần Cẩm Ngôn để có thể biết động tĩnh của cha, còn có cách ứng phó.
“Tinh… tinh… tinh” điện thoại reo một hồi, lại reo lần nữa, “shit!”
Ôn Kỷ Ngôn lẩm bẩm chửi tục, cuối cùng cũng trở dậy, nghe điện thoại,
nhìn thấy số máy của Trần Cẩm Ngôn, giật mình, nói nhỏ: “Alô…”
“Kỷ Ngôn, chạy mau…, ông già đuổi tới nơi rồi!”
“Cái gì, ông ấy đích thân đến bắt tôi?” Ôn Kỷ Ngôn hốt hoảng, tỉnh ngủ hoàn toàn, “Sao ông ấy biết chỗ tôi trốn?”
“GPRS, điện thoại của cậu bị định vị rồi!” Trần Cẩm Ngôn nói nhanh:
“Mau chạy đi, tôi cũng đi cùng ông ấy, đang ở dưới sảnh rồi! Đừng đi cửa chính, cửa sau, tất cả bị bao vây rồi!” Nói xong không đợi Ôn Kỷ Ngôn
lên tiếng, đã vội cúp máy, rõ ràng, anh ta ra chỗ kín lén gọi điện báo
tin.
Ôn Kỷ Ngôn thở sâu một hơi, suy nghĩ về thông tin của Trần Cẩm Ngôn,
cửa chính, cửa sau đều bị phong tỏa, vậy mình đi lối nào? Khách sạn này
hình như chỉ có hai cửa thôi! Không chạy ngồi đây đợi chết ư? Ông già sẽ tóm về, áp giải đến hôn lễ đính hôn, kết hôn với cô gái thậm chí còn
chưa gặp lần nào!
Không, tuyệt đối không!
Ôn Kỷ Ngôn thầm hạ quyết tâm, đêm qua anh vất vả chạy trốn như thế,
hôm nay bị bắt về, kết cục vẫn thế, chẳng phải phí công vất vả suốt một
đêm? Nhưng không muốn phí công, thì nên làm gì? Bây giờ, cửa chính, cửa
sau đều bị phong tỏa, ông già đang giăng mẻ lưới, rốt cuộc phải làm thế
nào? Ôn Kỷ Ngôn luống cuống đi đi lại lại như kiến trên chảo nóng, ngẩng đầu nhìn cửa sổ tràn ngập ánh nắng dịu nhạt, căn phòng này hình như là
tầng ba thì phải?
Ôn Kỷ Ngôn vội kéo rèm cửa sổ, do dự một lát, anh phải chạy trốn an
toàn, không muốn bán thân bất toại bị bắt về nhà, cho nên lập tức phủ
định phương án nhảy qua cửa sổ. Anh đảo mắt nhìn quanh một lượt, nhanh
chóng buộc hai chiếc ga giường với nhau, rồi cột vào chân giường, còn
chưa kịp định thần, đã thấy tiếng bước chân và tiếng nói ồn ào ngoài
cửa.
“Ta biết thằng giời đánh đó ở đây, mở cửa ra!” Giọng ồm ồm thô ráp cực kỳ giận dữ của Ôn Cường vang lên.
“Bác Cường, chúng ta có nên kiểm tra kỹ lại không? Ngộ nhỡ nhầm, làm
phiền người khác thì không hay lắm…” Trần Cẩm Ngôn đứng cạnh Ôn Cường
nói to cốt để nhắc Ôn Kỷ Ngôn bên trong.
Ôn Kỷ Ngôn lo lắng, đầu nóng bừng, nghe tiếng Ôn Cường hét lên với
người phục vụ, “Mở cửa ngay cho tôi”. Không suy nghĩ gì nữa, vội vàng
thả ga giường xuống, vớ lấy điện thoại bỏ vào túi trèo qua ngoài cửa sổ, túm chặt ga giường thoăn thoắt tụt xuống đất.
Người đi đường đều ngước lên, hiếu kì nhìn chàng trai bám dải ga
trắng thoăn thoắt tụt xuống đất như người nhện, không hiểu chuyện gì xảy ra.
Kẻ trộm ư? Nhìn khí chất của anh chàng này, không giống.
Khuôn mặt sáng được ánh nắng chiếu vào rạng rỡ, chói ngời, sống mũi
rất cao, khóe môi sắc nét cực gợi cảm, dường như có sức cám dỗ mê hoặc,
chiếc quần bò mài màu xanh nước biển bó sát, nửa thân trên để trần lộ
làn da màu lúa mạch, bụng thon nổi những múi cơ rắn chắc, khiến máu
người ta sôi sục… một chàng trai có khuôn mặt đẹp và