Pair of Vintage Old School Fru
Đâu Ngờ Người Ấy Ngay Bên Ta

Đâu Ngờ Người Ấy Ngay Bên Ta

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 324304

Bình chọn: 7.5.00/10/430 lượt.

là đại thiếu gia mà phải chen chúc ngủ với bọn thú kia, thật quá bi thương, không thể nói nên lời.

Đường Mật Điềm cau mày nhìn hành động
của Ôn Kỷ Ngôn, há miệng đắn đo mãi cuối cùng cũng nói: “Ôn Kỷ Ngôn, anh có thể tắm xong rồi mới lên giường không?” Cả người anh ta nhem nhuốc
thế kia, sẽ làm bẩn Tuski yêu quý của cô.

“Tắm xong mới lên giường?” Ôn Kỷ Ngôn
nghe vậy, xúc động ngồi bật dậy, mắt sáng lên nhìn cô, dò hỏi: “Không
phải cô thích tôi rồi chứ?”

“Tôi thích anh?” Đường Mật Điềm chỉ vào mặt mình, vừa bực vừa buồn cười: “Anh có làm sao không đấy?”

“Cô thích tôi không phải quá bình thường à!” Ôn Kỷ Ngôn tự tin vỗ trán: “Nói đi, cô thích tài hay thích sắc?”
Trong khi Đường Mật Điềm còn đang ngơ ngác không hiểu, lại lẩm bẩm tự
nói: “Tài thì hiện giờ tôi chưa thể hiện được nhưng sắc xem như cô có
con mắt nhìn người đấy!”

“Hích!” Đường Mật Điềm không nhịn được
bật cười: “Ôn Kỷ Ngôn tôi từng gặp những kẻ không biết xấu hổ là gì,
nhưng chưa từng gặp kẻ nào không biết xấu hổ như anh, nếu anh cho là tôi có ý với anh, thì anh nên sớm biến khỏi đây!” Là phụ nữ cô còn không
cảm thấy mình dẫn sói vào nhà, vậy mà gã này dám khơi khơi nói vậy, thật không biết liêm sỉ là gì.

“Ái chà, chỉ đùa tý xíu cô lại nghĩ là
thật!” Ôn Kỷ Ngôn nói rồi đứng dậy khỏi giường, “Tôi biết, cô muốn tôi
đi tắm rồi mới lên giường, là vì sợ tôi làm bẩn giường của cô, làm bẩn
búp bê của cô đúng chứ?” Đường Mật Điềm không phải là người giỏi che
giấu cảm xúc, mọi sắc thái đều hiện hết trên mặt.

“Biết rồi sao còn không đi tắm đi!” Cô trợn mắt nhìn anh ta.

“Tôi cũng muốn tắm, cũng muốn thay bộ
quần áo bẩn này!” Anh ta dừng lại, ngước nhìn cô, “Nhưng không có quần
áo thay, tí nữa tôi khỏa thân bước ra, cô đừng trách tôi cố tình quyến
rũ cô!”

“Anh dám làm thế, tôi giết anh!” Mật
Điềm lườm anh ta, lại tiếp: “Trong hợp đồng, phải bổ sung thêm một điều, ở khu vực sinh hoạt chung trong nhà, phải ăn mặc chỉn chu, nếu có hành
vi không đứng đắn, thì tự chuyển đi.”

“Thế nào là hành vi không đứng đắn?” Ôn Kỷ Ngôn hỏi.

“Cởi trần, mặc quần lót ở khu vực sinh hoạt chung, đều thuộc hành vi không đứng đắn!”

“Ý cô là ở khu vực sinh hoạt chung không thể mặc quần lót?” Ôn Kỷ Ngôn hỏi xong cười ha hả, thấy Đường Mật Điềm
xấu hổ đỏ mặt, lời cô vừa nói không phải ý đó, nhưng anh lại suy diễn
thành ra như vậy.

“Vừa rồi tôi nhỡ mồm, ý tôi là, không
được phép chỉ mặc quần lót ở nơi sinh hoạt chung!” Mật Điềm giải thích
rõ ràng, thấy anh ta cười ngặt nghẽo tức giận nói: “Ôn Kỷ Ngôn, anh còn
dám cười nữa, tôi sẽ không cho anh ở ghép!”

“Được rồi, được rồi, tôi không cười
nữa!” Biết là nếu cười tiếp Đường Mật Điềm đang tức giận có thể nổi điên đuổi mình ra ngoài, Ôn Kỷ Ngôn lập tức nhịn cười: “Cô xem, người lớn
rồi mà còn trẻ con thế, tôi chỉ đùa tý xíu mà cô lại tưởng thật!”

“Tôi không thèm đùa với anh!” Đường Mật Điềm bực mình nói.

“Vâng vâng, vâng tôi vô duyên quá!” Ôn
Kỷ Ngôn vội cầu hòa, “Điềm Điềm, cô thấy đấy, tôi đi vội quá, không mang gì cả, không biết có thể phiền cô giúp tôi chuẩn bị một ít đồ sinh hoạt cá nhân không?”

“Không!” Cô trả lời dứt khoát.

“Cũng phải, cô cho tôi ở đã là một ân
huệ lớn, lại làm phiền cô, tôi thật sơ xuất!” Anh ta khách sáo nhìn
Đường Mật Điềm: “Chỉ có điều, tối nay đi ngủ mà không rửa sợ làm bẩn
giường cô, không đánh răng, sợ hơi thở làm bốc mùi con Tuski của cô.”

Nói xong hít thật mạnh: “Hiện giờ Tuski này thật là thơm tho…”

“Được rồi, được rồi, coi như tôi sợ anh
rồi!” Đường Mật Điềm giằng con Tuski từ tay Ôn Kỷ Ngôn, “Theo tôi về
phòng lấy đồ, nhưng tôi phải ghi nợ!”

“Không hề gì!” Ôn Kỷ Ngôn cười đi theo
Đường Mật Điềm, bước vào phòng cô, đúng như dự đoán, căn phòng này cũng
quét sơn hồng với những con búp bê màu hồng. Thấy cô mở tủ đưa cho anh
chiếc khăn tắm màu hồng, bàn chải búp bê hồng, anh bất giác cười khan:
“Điềm Điềm, đồ dùng của cô cũng giống như con người cô vậy, thật ngọt
ngào, đáng yêu!”

“Đúng thế, anh thích hả?” Đường Mật Điềm cười nhìn Ôn Kỷ Ngôn.

Được nhìn như thế, sao dám nói không
thích? Ôn Kỷ Ngôn chỉ có thể gật đầu cười: “Thích, tôi thích nhất màu
phấn hồng!” Tuy không thể nói là rất thích chỉ là thích thích, những khi bị vây quanh toàn màu hồng như vậy thật đúng là khó tả. “Anh đã thích
màu phấn hồng, vậy cái áo ngủ này anh mặc trước!” Đường Mật Điềm nói
xong, lấy trong tủ ra chiếc áo T shirt màu phấn hồng to đùng, ấn vào tay Ôn Kỷ Ngôn: “Tôi nghĩ, anh sẽ thích, chiếc áo này rất to, anh có thể
mặc!”

“Điềm Điềm, thật là… cảm ơn cô!” Tay cầm nhiều thứ màu hồng như thế, cơ mặt Ôn Kỷ Ngôn khẽ rung, khó nhọc nói ra.

“Đừng khách sáo, nên như vậy…” Mật Điềm
quay mặt lại cười rõ tươi với Ôn Kỷ Ngôn: “Anh có cần quần lót không?
Nhưng tôi không có đồ của đàn ông, chỉ có của phụ nữ, cũng không biết,
liệu anh có mặc được không?” Nói rồi, cúi đầu vào tủ, định tìm một chiếc quần lót to một chút.

“Không cần đâu!” Ôn Kỷ Ngôn vội giơ tay
ngăn Đường Mật Điềm: “Quần lót, mai tôi tự đi mua.” Nếu ngay quần lót
cũng là màu hồng Hello Kitty, thì hoàn toàn biến anh thành phụ nữ mất
rồi, khác nào bảo anh cầm dao