Disneyland 1972 Love the old s
Điều Ước Từ Biển Cả

Điều Ước Từ Biển Cả

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 327535

Bình chọn: 9.5.00/10/753 lượt.

hông dám manh động đâu. Tụi
nó cũng đâu có muốn bị đuổi học. Nhóc có thể an tâm. Mãi nhìn cô bé thông báo
tình hình.

-Anh
Vũ…Xin lỗi nhóc, chỉ vì bọn tôi mà nhóc bị liên lụy thế này…Lãm cúi đầu có vẻ
áy náy vì đã gây quá nhiều rắc rối cho cô bạn thân.

-Chuyện
đó để nói sau đi. Lãm, Mãi, tối qua các cậu đã làm gì thế ? Leo nói là các cậu
đã phục kích đánh lén cậu ấy. Chuyện này là thật sao ? Anh Vũ nhíu mày nhìn hai
đứa bạn, bây giờ mới vào vấn đề chính, dù là bạn nhưng cô cũng không thể bỏ qua
cho mấy đứa này được.

-Chuyện
này…Mãi nhìn cô bé gãi đầu ấp úng, Lãm vội gạt ngang.

-Đủ
rồi Anh Vũ, nhóc đừng xen vào chuyện này nữa, nhóc gặp rắc rối như vậy chưa đủ
hay sao ? Còn dây dưa với bọn tôi, nhóc cũng sẽ bị bọn Leo đánh đó, tốt nhất là
quên chuyện này đi và tránh xa bọn tôi ra.

-Haha…Cảm
động quá, cậu còn biết lo cho tớ nữa à? Thế cậu nghĩ sau chuyện này thì tớ còn
đường lui nữa sao ? Anh Vũ cười nhạt, tụi này ngây thơ hay đầu đất thế không biết.
Lãm và Mãi chỉ biết thở dài nhìn cô nhóc bất lực…

-Nghe
qua cách nói chuyện của Leo, có vẻ như cậu ấy không biết nhiều về hai cậu, vậy
suy ra các cậu không quen cậu ấy và không quen thì không thể đánh cậu ấy vì mâu
thuẫn được. Rốt cuộc là vì lí do gì mà các cậu gây chuyện với người ta.

-Anh
Vũ…Mãi ngập ngừng…-Thực ra chỉ là bọn tớ thấy nó ngứa mắt nên…

-Nên
gây sự đánh người ta hả ? Các cậu là bọn du côn thích đi đánh nhau, quậy phá
như vậy sao? Hừ ! Nếu các cậu định không nói cho tôi biết là tôi “choảng” hai
người ở đây luôn đó. Hai người đã kéo tôi vào chuyện này mà còn dám giấu diếm
tôi sao? Anh Vũ vừa cười nhạt vừa bẻ tay rốp rốp, hai thằng này, chưa thấy quan tài chưa đổ lệ…

Hai
đứa nhóc tái mặt. Nếu so sánh Anh Vũ với đám Leo. Tụi nó sợ Anh Vũ hơn….

-Thực
ra là tại tôi…Nghe Lãm lên tiếng, Anh Vũ quay sang nhìn cậu chờ đợi.-Tôi…bọn
tôi không có thù oán gì với Leo cả, vì có người thuê bọn tôi đánh Leo nên bọn
tôi mới đi gây sự với cậu ta. Ban đầu cứ tưởng thằng nhóc đó cũng giống như mấy
đứa cùi bắp thích thể hiện nên định cho nó một trận thôi. Ai ngờ…nó mạnh quá…Kết
quả là bọn tôi bị đám đàn em của nó dợt cho một trận…

-Hahaha…Đáng đời
cậu lắm. Vậy là cậu bị đòn đâu có oan…
Lãm nhìn Anh Vũ cười mà thấy nhói trong lòng. Thật chưa thấy ai tốt như con bé
này. Bạn thân bị đánh đến sống dở chết dở, mình lại ôm bụng cười…-Nhưng mà…Anh Vũ
nhìn cậu lạnh lùng.-Cậu muốn đi gây chuyện với người ta là quyền của cậu, nhưng
cậu kéo theo Mãi làm gì hả ?

Lãm
cúi xuống im lặng, Mãi thì nhìn Anh Vũ với vẻ bối rối:

-Anh
Vũ à ! Nhóc hiểu lầm rồi. Tự tôi muốn đi theo giúp nó chứ không phải nó kéo tôi
đi đâu…Thực ra thằng Lãm cũng không muốn làm việc này đâu. Nhưng em nó đang bệnh
nặng…

-Im
đi, Mãi !!!!

-…Lãm…đang
rất cần tiền…

-Tao
nói mày im đi…Mày bị điếc hay sao mà không nghe tao nói…Lãm gào lên và lao tới
nắm chặt cổ áo của Mãi siết chặt, thấy hành động hung hăng của thằng bạn, Anh
Vũ thở dài đi lại nắm chặt lấy tay Lãm:

-Buông
nó ra đi. Cậu thấy mình gây chuyện như vậy vẫn còn chưa đủ hay sao? Muốn bị “hốt”
lên phòng giám thị nữa sao?

Lãm
nhăn mặt buông tay ra, không phải vì cậu sợ phải lên phòng giám thị, mà vì tay
con nhóc Anh Vũ cứng quá, nó cầm tay cậu bóp chặt mà xương cốt cậu muốn rệu rã
cả ra, con nhóc này đúng là trâu vật mà... Nhìn Lãm xuýt xoa cánh tay với mấy vết
hằn đỏ, Anh Vũ mỉm cười:

-Vậy…thằng
hèn nào đã thuê hai cậu đánh Leo ? Tớ sẽ tìm đánh cho nó một trận.

-Anh
Vũ…Lãm nhìn cô bạn thân ấp úng.-Người này ….

-Anh
Vũ, sao các em lại đứng ở hành lang, mau vào lớp học đi.

Lãm
đang định nói gì thì thầy giám thị ở cầu thang đi lên, và đằng sau thầy là anh
bạn có mái tóc đỏ rực, và đôi mắt cậu cũng bắt đầu đỏ rực…Chậc ! Oan gia ngõ hẹp…

-Sắp
ra chơi rồi mà thầy. Để tiết sau em vào lớp ạ ! Anh Vũ quay sang giải thích.

-Thế
cũng được, em không bị thương ở đâu chứ ? thầy giám thị nhìn cô bé quan tâm, tội
nghiệp con bé, xinh xắn, ngoan hiền thế này mà lại bị hành hung, thầy giám thị
nghĩ thầm.

-Em
không sao ạ ! Anh Vũ mỉm cười giả bộ hiền thục, đóng kịch mệt quá, nhưng đã lỡ
leo lên lưng cọp rồi, không còn cách nào khác…

-Vậy
thì tốt ! Hạ Phong. Người thầy đáng kính nghiêm khắc quay lại cậu nhóc đang hầm
hầm nhìn con mồi với đôi mắt tóe lửa.-Phong, từ bây giờ thầy sẽ theo dõi em gắt
gao đó, tốt nhất là em đừng có gây chuyện gì nữa. Nếu có lần thứ hai, tôi nhất
định sẽ đuổi học em. Em cũng nên cám ơn Anh Vũ và hai bạn này đi. Em đánh họ mà
họ lại đi xin tha cho em, có tìm mờ mắt cũng không gặp được ai tốt như vậy đâu.
Từ nay nhớ cư xử với nhau tử tế một chút .

-Em
rõ rồi thưa thầy. Cám ơn bạn Anh Vũ nhé ! Leo tiến tới nhìn cô bé trước mặt,
hai hàm răng cậu rít lại phát ra một âm thanh vừa đủ cho cô bé nghe thấy.-Ơn
này của cô, tôi nhất định sẽ trả. Nhất định..Gtrừ….!

-À…
không có gì đâu…bạn đừng để bụng…Hahaha…cứ quên nó đ