, nhưng đã trễ…
Một
đám nam sinh ở đâu vây ba đứa nhóc, hai thằng nhóc kia bật dậy hoảng hốt, còn
Anh Vũ có vẻ đã hiểu được tình hình nên bắt đầu nghĩ đến phương án đối phó, và
chước thứ 36 lóe lên trong đầu. Nhưng thật không may, mới quay đầu định chạy
thì cô gặp một kẻ có mái tóc đỏ rực đi ra, con dao nhỏ trên tay gã lóe sáng dưới
ánh mặt trời.
-Hừm
! Tôi còn đang thắc mắc tại sao tối qua cô lại dám lừa tôi cho hai thằng kia bỏ
trốn. Hóa ra là đồng bọn?
Leo
vừa nói vừa quay tròn con dao nhỏ trong tay, nhìn Anh Vũ với một nụ cười nửa miệng
lạnh lẽo, thật không biết phải diễn tả niềm hạnh phúc to lớn của cậu như thế
nào khi bất ngờ được gặp lại con mồi mà mình đang săn đuổi và thề là phải tự
tay giết chết, kẻ dám xỏ mũi cậu, tổn hại nghiêm trọng đến sĩ diện của cậu. Lần
này thì cô nhóc chết chắc.
Anh
Vũ tái mặt lùi dần ra sau gượng cười cầu hòa…
-Haha…Chào
đại ca ! À…Cậu tên là Leo phải không ?
-Hử!
Cô giả nai hay đầu cô chứa toàn đất thế? Không lẽ cô không tìm hiểu tôi là ai trước
khi quyết định đắc tội với tôi sao ? Con dao nhọn trên tay Leo lóe lên dưới ánh
mặt trời, ánh trắng lạnh lẽo hắt ngang qua đôi mắt Anh Vũ khiến cô bé giật mình.
Nếu có thời gian tìm hiểu nó là ai thì cô đã để giành bỏ chạy rồi…
-Đại
ca ! Để tụi em xử đẹp tụi nó đi !
-Gặp
lại bọn tao là tụi mày tới số rồi…
Đám
đàn em của Leo tiến dần về phía ba đứa nhóc mỉm cười đầy phấn khích, nhất là mấy
thằng nhóc hôm qua bị chó đuổi, lần này thì xong rồi…Anh Vũ vội quay sang Leo
xoa dịu :
-Khoan
đã…Khoan đã… Leo…Bạo lực không thể giải quyết được vấn đề…bạn bình tĩnh lại đi.
Bình tĩnh dễ nói chuyện hơn…Làm ồn ào một lúc coi chừng giám thị bắt được là
tiêu đời cả đám đó.
-Đại
ca yên tâm ! Tụi em sẽ xử bọn này trong vòng năm phút, giám thị không biết đâu!
Bọn
ranh con này thật lắm chuyện. Anh Vũ cau mày liếc sang. Mấy gã đàn em phấn
khích của Leo lập tức vây ba đứa nhóc lại, những thanh sắt trắng lóe trên tay
chuẩn bị vung tới tấp vào kẻ thù. Kế hoạch thương lượng đã thất bại. Anh Vũ liếc
hai thằng bạn ra hiệu. Địch đông hơn ta, trong hoàn cảnh này thì 36 chước chuồn là thượng sách…
1..2..3
Chạy !!!
Nhận
được ám hiệu của Anh Vũ lập tức hai đứa nhóc lao ra phá vòng vây chạy thẳng…
Nhưng….
Phập….
-Á
Á Á….!!!!!!!!!!!!!!!!
Con
dao bấm bay xẹt qua mặt Anh Vũ và cắm ngập vào thân cây bên cạnh. Leo dường như
đã sớm đoán được ý đồ của Anh Vũ, cô nhóc xanh mặt khựng lại….
-Chạy
đi đâu ? Cô định chạy đi đâu? Vẫn chưa trả nợ cho tôi mà bỏ đi dễ vậy à ? Leo nở
một nụ cười nguy hiểm và dần tiến lại gần Anh Vũ. Cô nhóc kia thì nuốt nước bọt,
mặt tái mét run run lùi ra sau.
-Tôi
nợ cậu cái gì ? Tôi có mượn cậu cái gì đâu …
Lần này thì xong rồi. Anh Vũ liếc hai đứa bạn
thân oán trách. Hai thằng ngốc đó đúng là sao chổi mà, mỗi lần đụng mặt tụi nó
là y như rằng cô lại rơi vào hoàn cảnh cực kì thê thảm như thế này. Vậy mà tại
sao cô cứ phải gặp tụi nó hoài. Cô nhóc thở dài ảo não. Không lẽ kiếp trước cô nợ nần tụi nó ư ? Là cô
giết cả dòng họ nhà tuị nó, hay lừa tình tụi nó. Cô bé nhăn nhó... Làm sao chuồn
khỏi đây bây giờ ? Đi tới trước mặt Anh Vũ, Leo cười nhạt:
-Cô
dám lừa tôi. Đó là một sự xúc phạm không thể nào tha thứ được .
-Cậu
nói vụ hôm qua đó hả…ha..ha… Cô nhóc cười giả lả.-Chỉ là bất đắc dĩ tôi mới lừa
cậu thôi , mà dù sao cũng lỡ lừa rồi… Vậy….bây giờ tôi xin lỗi, cậu bỏ qua được
không ?
-Hở
? Dễ vậy sao? Leo dồn cô nhóc vào một góc khuất, chống tay lên bức tường sau
lưng Anh Vũ, cậu nhìn cô bé cười đểu.-Nếu xin lỗi mà giải quyết được vấn đề thì
sẽ không có tòa án và cũng không cần đến
cớm đâu, cô bé !
Hic…đúng
là giọng điệu của mafia . Anh Vũ đã bắt đầu hối hận vì lỡ đắc tội với nó rồi.
Cô ngước lên nhìn nó lo lắng.
-Vậy
cậu sẽ đánh tôi sao ?
-Hừ
! Tôi không đánh con gái, nhưng tôi đã nói rồi, cô đã phạm phải một tội lỗi vô
cùng nặng, tôi không thể dễ dàng bỏ qua cho cô được. Liếc xuống đôi mắt đen ngơ
ngác của cô nhóc, cậu mỉm cười-Nhưng nếu cô chịu quỳ xuống, vừa khóc vừa dập đầu
xin lỗi tôi, sau đó đeo một tấm biển sau lưng ghi dòng chữ “ Từ nay không dám
chọc giận Leo nữa” chạy mười vòng quanh sân trường thì tôi có thể suy nghĩ lại.
Mẹ
kiếp!!!!! Cái thằng điên này nghĩ rằng mình đang đóng phim Hàn sao? Sao lại có thể loại
con trai vô lí bá đạo như vậy trên đời kia chứ. Thế giới thối nát này đã đào tạo
ra những tên chết tiệt như gã sao? Anh Vũ ngước lên nhìn tên côn đồ trước mặt bằng
bộ dạng bất cần. Mắng một tràng như tát nước vào mặt nó.
- Thằng
điên kia !!!!!. Cậu bị mắc bệnh hoang tưởng nặng quá rồi đấy, tóc đỏ à ! Dựa
vào đâu mà cậu đưa ra yêu cầu đó? Bảo tôi khóc lóc xin lỗi cậu á hả ? đeo tấm bảng
chạy quanh sân trường như một con điên trốn trại á hả ? Cậu đang nằm mơ đó hả ?
Hay là đang kể chuyện cổ tích cho tôi nghe vậy ?
-Cô nói gì ? Leo liếc ánh mắt sắc lẻm vào Anh
Vũ
