Pair of Vintage Old School Fru
Điều Ước Từ Biển Cả

Điều Ước Từ Biển Cả

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 327254

Bình chọn: 8.00/10/725 lượt.

on dao bay tới, họ đã nhận ra thủ phạm…

-Dừng
lại? Hay là muốn ăn dao?

Anh
Vũ lạnh lùng quay tròn con dao nhỏ trên tay nhìn bọn kia cảnh báo. Đã quá thời
gian dự đoán, xem ra người ấy hôm nay không đi qua nơi này, Anh Vũ không thể chờ
đợi thêm được nữa, đành phải tự mình giải quyết bọn này thôi. Chậc ! Thật tội
cho cái quyết tâm “rửa tay gác kiếm” của cô nhóc. Đã thế hôm qua cô còn cố gắng
ăn chay niệm phật nữa chứ. Tất cả chỉ tại bọn trẻ trâu này mà quyết tâm của cô
đã thành công cốc. Vậy thì bọn này ! Tụi mày chuẩn bị mà lãnh hậu quả đi!

-Ái
chà ! Xem ra cô cũng có chút bản lĩnh đó chứ. Cô không phải dạng con gái bình
thường. Nếu vậy tôi cũng không ngần ngại xuống tay với cô nữa. Sẵn sàng ăn đòn
rồi chứ ?

Leo
bẻ nắm tay rốp rốp đi lại gần Anh Vũ, cô nhóc hơi nhíu mày, không nghĩ là sẽ phải
dùng đến cách này. Nhưng rồi có một bóng dáng quen thuộc thấp thoáng từ xa xa
đang đi lại. Cô cười nhạt và cất con dao vào trong người. Rồi ngồi phục xuống
ôm đầu….

Rồi…


Á Á Á…!!!!


nhóc đột nhiên hét lên thất thanh nhìn Leo đầy sợ hãi….

Và….

-CHUYỆN
GÌ THẾ ???? CÓ CHUYỆN GÌ THẾ ????

Cả
đám còn đang ngơ ngác trước hành động kì quặc của cô nhóc thì đã có một ông thầy
giám thị ở đâu vội vàng chạy lại…Và…Đây chính là “ Người ấy” mà Anh Vũ đang chờ
đợi…

-Các
cậu đang làm gì thế này ? Đánh nhau hả ? Sao các em dám đánh nhau trong trường
thế này hả ? ( Chậc ! Vì không có thời gian kéo nhau ra bên ngoài chứ sao).

-Thưa
thầy…em không đánh nhau…Anh Vũ nhìn ông thầy với ánh mắt sợ hãi tha thiết,
khuôn mặt trắng bệch run rẩy. Chẳng mấy khi có cơ hội phô diễn tài năng đóng
phim…-Em đang đi vào lớp thì nghe có tiếng ồn ào nên chạy lại… Em thấy có hai bạn
bị đánh nên mới chạy tới can thiệp…Nhưng mà…nhưng mà…hic….hic…

- Được
rồi…được rồi, em không cần giải thích nữa. Thầy hiểu rồi… Thầy giám thị nhìn
Anh Vũ đang ôm đầu sợ hãi với ánh mắt xót xa rồi quay sang Leo tức giận. -Hoàng
Hạ Phong !!!! Em là con trai mà lại nỡ xuống tay đánh bạn gái như vậy sao ? Thật
đáng xấu hổ mà.

-Em
đã đánh con bé cái nào đâu….

-Còn
các em kia, sao lại dám mang gậy gộc vào trường thế hả? Trời ơi…Nhìn lại đám
xôn xao, thầy giật mình.-Lại còn có cả dao nữa chứ. Các em to gan lắm rồi…

-Ơ…Khoan
đã…con dao đó không phải…

-
Hoàng Hạ Phong, em to gan lắm rồi, mới chuyển trường đến mà dám quậy phá thế
này rồi sao ?

Đám
thuộc hạ của Leo nhìn ông giám thị ấp úng thanh minh. Nhưng dường như những lời
nói của đám ruồi muỗi này không có tác dụng, bằng chứng là không có một lời nào
lọt vào tai thầy ấy. Đi tới trước mặt Leo, thầy gằn giọng, nhìn cậu với ánh mắt
thật nghiêm khắc. Thằng ngu này tới số rồi, Anh Vũ che miệng cười thầm.

-Đúng
là không thể nhẹ nhàng với em được mà. Em giỏi lắm. Lên phòng giám thị với tôi
!

Nghe
tiếng ồn ào của thầy giám thị, mấy chú bảo vệ gần đó cũng chạy lại giúp một tay áp tải cả bọn lên phòng
giám thị, đám học trò phạm tội mặt mày tái mét, tụi nó còn đang tưởng tượng ra
hậu quả sắp tới mà tụi nó phải gánh. Trường H.A vốn nổi tiếng nghiêm khắc mà.

Còn
Anh Vũ, vì đã chuẩn bị sẵn tư thế nên diễn rất đạt vai “ nạn nhân bị hành
hung”. Chỉ có tên tóc đỏ và đám thuộc hạ ngốc của gã là vẫn ngơ ngác như bò đội
nón mà thôi. Đi ngang qua Leo, cô nhóc không quên liếc mắt và tặng cậu một nụ
cười nửa miệng như muốn nhắn gửi một thông điệp:

“Muốn
đánh tôi sao ? Không có cửa đâu, cậu còn non và xanh lắm, tóc đỏ à !”

-Đồ
quỷ quyệt, tôi không bỏ qua cho cô đâu.

Leo
vừa lẩm bẩm, vừa cùng đám đàn em lủi thủi lên phòng giám thị. Và đúng như dự
đoán, bố cậu được nhà trường gửi lời mời ngay hôm đó. Nhưng mâu thuẫn giang hồ
rất phức tạp nên cả bọn đều lấp lững, cả Lãm và Mãi có dính líu đến vụ đánh
nhau từ tối hôm qua cũng phải tìm cách khỏa lấp sự thật. Để nhà trường biết rõ
chỉ thêm rắc rối mà thôi. Tốt nhất là nên kín đáo giải quyết ở bên ngoài.


nhờ có sự ăn năn hối lỗi của các em học sinh cá biệt, cộng thêm sự vị tha cao cả
của nạn nhân- học trò ngoan hiền gương mẫu, hơn nữa Leo mới chuyển trường đến hôm
nay, chưa rõ kỉ luật nhà trường nghiêm khắc như thế nào nên thầy hiệu trưởng đã
quyết định là sẽ chỉ cảnh cáo và bắt cả đám viết bản kiểm điểm. Riêng cậu “đại
ca sư tử đỏ Leo” đã được đưa vào sổ đen theo dõi của các vị giám thị đáng kính.
Mọi chuyện tạm thời đã được giải quyết ổn thỏa…Nhưng sự ổn định này giống y như
sự tĩnh lặng của bầu trời trước khi cơn bão tới vậy….

Nhìn
thì ổn, nhưng sự thật…Rất là không ổn….

-Lãm,
Mãi, ra rồi sao ? Thầy quyết định thế nào ?

Thấy
bóng dáng hai đứa bạn trên hành lang, Anh Vũ vội chạy tới hỏi thăm, vết thương của Lãm có vẻ đã ổn,
cũng may là có thầy giám thị can thiệp kịp thời nên hai đứa chỉ bị mấy vết bầm ở
cánh tay.

-Viết
bản kiểm điểm, hai bên giảng hòa. Nếu còn để xảy ra mâu thuẫn đánh nhau sẽ bị
đuổi học. Tạm ổn rồi, trong thời gian này bọn Leo sẽ k