XtGem Forum catalog
Điều Ước Từ Biển Cả

Điều Ước Từ Biển Cả

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 327323

Bình chọn: 8.00/10/732 lượt.

Cát tròn mắt, nghiêng đầu nhìn anh bạn
thắc mắc.- Lí do?

-Hừ…Thói quen của tôi thôi. Ở bất cứ ngôi trường nào tôi
tới học, tôi cũng là người mạnh nhất, và ở đây cũng không phải ngoại lệ. Thế kẻ
nào là người mạnh nhất trong đội của các người, gọi nó ra đây.

-Hở ? Cậu nghĩ cậu là ai mà có quyền ra lệnh cho bọn tôi
? Cát Cát lơ đãng nhìn lên trần nhà, đúng là khó mà chấp nhận thái độ kiêu ngạo
của tên này.

-Hừ ! Tôi cho các người 30 phút. Nếu không gọi kẻ đó ra,
tôi sẽ phá nát cái phòng tập này và dợt đẹp bọn khoác lác các người, cho các
người hết có cơ hội tham gia hội thể thao luôn !

Leo nói xong và búng tay cái “chóc”, nguyên một đám đàn
em hung hăng của cậu trên tay cầm gậy sắt lũi lũi đi vào, các thành viên trong
đội Karate cũng không phải là hiền. Một đám bẻ tay rắc rắc đi tới dàn trận trước
mặt Leo thách thức.

-Mày nói gì, thằng nhãi này...

-Mới đến mà to gan quá đấy nhóc...

-Đội trưởng, để tụi em dợt đẹp nó nhé !

Cả phòng tập Karate xôn xao lên, có vài tên háu đá thấy
Leo sỉ nhục đội mình thì nhào lên định xử cậu. Nhưng Cát Cát đã mỉm cười ra hiệu
cho họ im lặng. Liếc nhìn Leo, cô bé mỉm cười đầy ẩn ý.

-Hiểu rồi !…Tôi rất ấn tượng với lòng can đảm của cậu. Mặc
dù cậu có hơi chém gió ! Cậu sẽ được đấu với người mạnh nhất trong đội của tôi.
Nếu cậu thắng, cậu sẽ được trở thành thành viên của đội.

-Hừ ! Tôi không thích tham gia vào một đội cùi bắp như thế
này. Nhưng nếu làm đội trưởng thì tôi sẽ suy nghĩ lại. Leo nhìn cô bé cười đểu.
Đến lúc này thì đám thành viên trong đội dường như đã hết giữ được bình tĩnh...

-Thằng nhãi, mày nói gì ?

-Mày muốn giành ngôi vị đội trưởng của Cát Cát à...

-Mày tới số rồi !

Bốp...

Bụp...

Rầm...Rầm....

Ba tên nhào vào Leo đã đo đất sau hai cú đấm và một cú đá
của cậu nhóc. Những kẻ khác thấy vậy cũng chợn bước, dù không muốn chấp nhận,
nhưng đúng là Leo mạnh hơn họ. Nhìn đám người xôn xao trước mặt, cậu mỉm cười
khinh bỉ:

-Chậc ! Đây mà là đội Karate sao? Y như gánh xiếc rẻ tiền.

Phòng tập lại hỗn loạn cả lên, Anh Vũ nhìn cảnh lộn xộn
trước mắt mà thở dài ngán ngẫm, còn chưa tìm được thành viên mới mà lại có người
tới gây rối. Thật phiền phức quá !

-Quậy đủ chưa? Các cậu còn định làm loạn đến khi nào nữa
đây ?

Anh Vũ hét lớn và nhào lên giữ hai tên ném ra phía sau.
Hình như những kẻ học võ nửa mùa như tụi này không biết thế nào là kiên nhẫn
thì phải. Muốn đánh kẻ thù ít ra cũng phải biết đánh giá thực lực của nó trước
xem thế nào, cứ nhắm mắt nhào vô chỉ tổ trở thành bao cát cho người ta đánh. Không
có năng lực thì ít ra cũng phải xài thủ đoạn chứ…Đám ồn ào đã im lặng, Cát Cát
lên tiếng:

-Được rồi Leo. Tôi cũng rất muốn biết khả năng của cậu đến
đâu. Tôi đồng ý. Cậu sẽ được đấu với kẻ mạnh nhất của đội chúng tôi. Nếu cậu thắng,
cậu có thể lên làm đội trưởng đội Karate. Nhưng nói trước...Có bị thương thì
cũng ráng mà chịu nhé !

Leo nhìn Cát Cát mỉm cười hài lòng. Đám thuộc hạ của cậu
cũng cười cợt chế nhạo Cát Cát, cô bé kia vẫn lặng im khắc sâu từng khuôn mặt
những đứa đó vào đầu mình, để sau này nhớ tìm tụi nó trả thù.

-Hà Anh Vũ….Cậu có việc rồi đó. Cát Cát quay sang bạn
thân mỉm cười dịu dàng. Đang mỉm cười đắc ý, nghe Cát Cát nói Leo ngơ ngác nhìn
sang cô bé ngạc nhiên.

-Anh Vũ….Không lẽ,
con bé này...

-Anh Vũ là người mạnh nhất đội chúng tôi. Cậu sẽ đấu với
cô ấy ! Cát Cát quay sang giới thiệu. Anh Vũ thì nhìn Cát Cát khinh bỉ, bạn ư?
Đội trưởng ư? Con ranh này lúc nào cũng đẩy hết khó khăn rắc rối cho cô, nói nó
là ông nội cô nghe còn có lí hơn.

-Con nhóc đó ? Không nhầm chứ ? Leo vẫn nhìn cô bé chằm
chặp đầy ngạc nhiên, rồi cậu quay lại đám đàn em xác nhận.-Tụi mày có chắc đã đến
đúng đội Karate chứ không phải gánh xiếc chứ?

Bộp...

Một chiếc bao tay bay thẳng vào mặt Leo, nhưng cậu đã chụp
được. Anh Vũ nhìn cậu với đôi mắt sắc lẻm, lạnh lùng:

-Câm miệng, tự chọn giáp đấu cho mình đi.

-Giáp đấu ? Hahaha
! Không cần đâu. Tôi là kẻ chuyên đi đánh người khác, không phải giống mấy đứa
chuyên làm bao cát cho người ta đánh. Leo cười nhạt vất chiếc bao tay sang một
bên.

-Hahaha...Đại ca ơi, xử đẹp con nhỏ đó đi...

-Để tụi em dọn sạch phòng tập này luôn cho... đám thuộc hạ
của Leo phấn khích hoa tay múa chân reo hò cổ vũ.

-Tụi mày bình tĩnh. Đợi tao xong việc với con nhỏ này, tụi
mày muốn làm gì cũng được ! Hừ ! Quay lại nhìn Anh Vũ, Leo cười nhạt đưa tay hất
vạt tóc đỏ hơi dài ra sau.-Tôi chưa bao giờ đánh nhau với con gái. Nhưng nếu kẻ
đó là cô thì không có vấn đề gì. Đã đến lúc giải quyết món nợ của chúng ta rồi
nhỉ ?

-Leo ! Con trai mà thù dai như vậy thì sống không thọ đâu
! Anh Vũ cười nhạt.

-Im đi ! Sau tất cả những gì cô đã làm cho tôi, tôi sẽ
không ngần ngại mà xử đẹp cô và đập nát cái phòng tập này đâu !

-Ờ...Nếu cậu có đủ khả năng là