XtGem Forum catalog
Điều Ước Từ Biển Cả

Điều Ước Từ Biển Cả

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 327762

Bình chọn: 7.5.00/10/776 lượt.

h Vũ mặt
đỏ như gấc nhìn Leo đầy căm thù.

Vèo... vèo....

Phập...

Mấy con dao nhỏ bay tứ tán về phía Leo và cắm ngập vào tường.
Cậu nhóc nhìn Anh Vũ hơi xanh mặt. Xem ra cô bé giận cậu rồi. Và thật sự muốn
giết cậu. Cả đám thành viên đội Karate và thuộc hạ của Leo đã chuồn ra ngoài
tránh đạn lạc rồi mà cậu vẫn ngơ ngẩn nhìn Anh Vũ....

-Đồ ngốc Leo, chạy đi. Cậu muốn làm thịt xiên hay sao mà
đứng đực ra thế hả ????? Cát Cát nhăn nhó cố giữ chặt lấy Anh Vũ từ phía sau.

-Buông tớ ra Cát Cát. TỚ PHẢI GIẾT NÓ !!!!

Vèo....

Phập...

Phập....

Anh Vũ gào lên và phóng thêm một loạt ba con dao nhỏ về
phía Leo, nhưng cũng may có Cát Cát giữ chặt nên đường đi của chúng không chính
xác. Leo nhìn cô bé đang giận dữ rồi lùi dần ra cửa. Con nhóc nhìn dễ thương mà
lúc nổi giận lên cũng dễ sợ quá. Xem ra lần này cậu đã gây nên một tội lỗi rất
lớn rồi. Nhưng mà mọi chuyện để sau, trước tiên phải thoát ra khỏi đây đã…



Ngày hôm sau…

-Anh Vũ, nghe nói hôm qua cậu và Leo đánh nhau hả ? Ai thắng
vậy ?

-Anh Vũ ! Leo định vào đội Karate của các cậu phải không
?

-Cậu ấy thật tuyệt quá !

Đám con gái bu quanh Anh Vũ hỏi han đủ điều về thần tượng
của họ, công nhận thông tin về tên hot boy được đồn đi nhanh thật, nhưng mấy cô
bạn này không biết là những gì họ hỏi khiến cho Anh Vũ tức giận như thế nào,
khi phải nhớ lại cảnh tượng đáng ghét hôm qua. Và tên khốn có mái tóc đỏ bờm xờm
xấu xí đó… Anh Vũ bóp bẹp dúm lon coca trong tay, đôi mắt bắt đầu tóe lữa…

-Anh Vũ…

Rầm….

Cô nhóc đập mạnh tay vào mặt bàn lạnh lùng đứng dậy đi ra
ngoài, mặc kệ mấy khuôn mặt tái mét trong lớp đang nhìn theo…

-Cát Cát, Anh Vũ hôm nay bị sao vậy ?

-Mọi hôm nhỏ đó đâu có cư xử như vậy đâu ? Dễ sợ quá !

Đám con gái quay sang Cát Cát thắc mắc, cô nhóc kia thì vừa
ngậm chặt hộp sữa dâu vừa mỉm cười.

-À….Tại vấn đề các cậu nói hơi tế nhị. Tốt nhất từ nay đừng
hỏi Anh Vũ bất cứ điều gì về Leo nữa.

Cát Cát nói xong lại ôm bụng cười như điên, lần đầu tiên
cô được chứng kiến Anh Vũ bị đánh bại bởi một tên con trai ,mà thằng nhóc đó lại
dùng một tuyệt chiêu rất hay ho nữa chứ…

Dưới sân trường…..

-Chết tiệt. Chết tiệt. Chết tiệt !!!!!

Dùng hết sức đấm mạnh vào thân cây Ôsaka, Anh Vũ vừa thầm
nguyền rủa tên đáng chết vừa thầm nguyền rủa bản thân mình, lẽ ra hôm qua cô phải
dùng dao xiên nó mấy phát trước khi nó có thể làm cho cô mất mặt như thế. Bây
giờ thì cô hết dám nhìn mặt ai nữa rồi. Ngay cả con nhỏ bạn thân từ hôm qua đến
giờ cũng nhìn cô và cười rất đểu nữa chứ…Gã tóc đỏ đó, đúng là đáng chết mà !

“Ta nhất định phải giết ngươi. LEO !!!!”

Bốp….

Thân cây lại rung lên như gặp bão…

Nhưng lúc này bàn tay nhỏ nhắn của Anh Vũ đỏ ửng lên và
đau nhói làm cô sực tỉnh. Và cô nhận ra trước mặt mình là thân cây cứng ngắc.
Không phải Leo, đấm đá là điều vô ích.

-Chết tiệt !!!!!

Ngồi xuống xuýt xoa bàn tay, Anh Vũ chợt nghe thấy một giọng
nói ngọt ngào vang lên:

-Leo, sao hôm qua cậu không tới nhà hàng nhà tớ ?

“Leo ????”

Len lén nhìn sang gốc cây bên kia, cô thấy Leo đang đứng
nói chuyện với một cô gái xinh đẹp, cô nhớ hình như trước đây đám bạn trong lớp
bảo con bé đó là Sa Lệ chuyên khoa Anh thì phải. À…Mà không quan trọng, cái thằng
tóc đỏ bên cạnh cô ta mới đáng để ý.

“Gặp ta ở đây là ngươi tới số rồi, Leo !”Anh Vũ cười nhạt
rút ra con dao nhỏ trong túi…

-À…Xin lỗi Sa Lệ ! Hôm qua tớ có chuyện đột xuất…Leo gãi
đầu gượng cười với vẻ áy náy. Rắc rối hôm qua làm cậu quên mất cuộc hẹn. Tai hại,
thật là tai hại…

-Chuyện gì thế ? Cậu không gặp rắc rối nữa đó chứ ?

Đáp lại ánh mắt lo lắng của cô gái xinh đẹp trước mắt
mình là khuôn mặt Leo hơi đỏ lên, cậu nhớ lại cảnh tượng hôm qua. Cậu và cô bé
đó…

-Leo ! Leo ! Cậu sao vậy Leo ? Sa Lệ lo lắng huơ huơ tay
trước mặt cậu khi thấy cậu thẩn thờ. Leo giật mình vội vàng gượng cười.

-À…Tớ không sao ? Hôm nay tớ đón cậu đi tới nhà hàng đó
nhé !

-Đồng ý ! Tớ sẽ trả thù cậu thê thảm vì hôm qua cậu cho tớ
leo cây. Cậu chuẩn bị đi Leo ! Sa Lệ mỉm cười hạnh phúc. Khuôn mặt xinh đẹp rạng
rỡ trong nắng sớm…

-Hahaha… Sa Lệ ! Cậu làm tớ sợ rồi đấy. Được ! Tớ sẳn
sàng !

-Nhớ không được thất hứa nữa đó nhé ! Tối nay tớ sẽ chờ cậu,
07h00 tối nhé !

-OK. Tớ nhất định tới đón cậu đúng giờ !

-Được ! tớ đợi cậu đó ! Bye !

-Bye !

Thấy bóng cô bạn thân khuất hẳn rồi, Leo mới thở phào nhẹ
nhỏm dựa lưng vào gốc cây ngước lên nhìn trời. Sắp vào học rồi, nhưng không hiểu
sao cậu không dám lên lớp, không biết Anh Vũ sẽ biểu hiện như thế nào khi nhìn
thấy cậu. Tự nhiên cậu cảm thấy ngại nếu như bây giờ nhìn thấy cô bé ấy. Ấn tượng
ban đầu của cậu về cô bé không tốt chút nào cả, cậu ghét Anh Vũ, vì cô đã gài bẫy
hại cậu thê thảm những hai lần, n