m chuyện đó !
Xem ra tên này quyết tâm trả thù mình cho bằng được. Anh
Vũ cười nhạt tháo hai chiếc giáp tay bằng xốp vất ra và thủ thế trước mặt Leo.
Leo không dùng giáp, cô cũng không cần phải dùng giáp, vậy là công bằng, với lại
nếu thi đấu tính điểm thì mới cần giáp bảo vệ, chứ đấu tự do thế này thì chỉ
đánh đến khi nào một kẻ gục thì thôi. Mặc giáp chỉ khiến cơ thể di chuyển chậm
chạp và ăn đòn của kẻ thù. Anh Vũ thừa sức để đấu mấy trận thực chiến như thế
này. Mặc dù khi kết thúc sẽ có không ít vết thương.
Leo cười nhạt cũng đi tới thủ thế trước mặt cô bé…
Đám xôn xao dạt ra hai bên nhường chỗ cho hai đối thủ thi
đấu.
1, 2, 3 giây....
Anh Vũ lao tới tung một cú đá ngang ngực Leo, dường như
đã đọc được đòn đánh của cô bé, cậu cười nhạt và nhanh tay túm chặt lấy chân
cô. Chỉ chờ có thế, cô nhóc dùng luôn chân đang nằm chặt trên tay Leo làm điểm
trụ và nâng người lên thúc đầu gối vào thẳng mặt cậu. Leo hơi bất ngờ, nhưng cậu
nhóc này cũng phản xạ rất nhanh, trước khi đầu gối Anh Vũ chạm được vào cậu, cô
bé đã bị hất xuống đất...
Leo ngay lập tức nhào lên tung một cú đấm xợt qua mặt cô
bé, Anh Vũ cũng lách người né được và nắm chặt lấy tay cậu, tay kia nắm cổ áo cậu
quật xuống đất. Nhưng….
-Á Á Á....!!!!
-Hừ ! Cô lại chơi ăn gian nữa rồi cô nhóc ! Thực ra cô học
Karate hay Judo vậy hả ?
Anh Vũ đỏ mặt giẩy dụa loạn xạ mong thoát khỏi cánh tay cứng
ngắc của Leo. Vì ngay lúc cô nhóc dùng một đòn trong Judo quật cậu xuống đất
thì cậu cũng kéo theo Anh Vũ ngã xuống cùng cậu, và giờ thì cô đang nằm đè trên
Leo dưới sàn. Leo một tay ôm chặt, một tay siết cổ cô nhóc từ phía sau ....
-Buông...buông tớ ra....Anh Vũ hoảng hốt.
-Đừng hòng !
Cô bé càng giẫy mong thoát ra, Leo càng giữ chặt hơn....
Nhưng có một điều cậu quên mất...
Anh Vũ là con gái...
Cậu siết cổ cô bé thì không sao, Anh Vũ cũng quen với đòn
này rồi….
Chỉ có điều...cánh tay kia của cậu...
Hình như đặt sai chổ....
Sau một lúc giằng co mà vẫn không thoát được, Anh Vũ nằm
im, mặt đỏ bừng bừng. Lúc này Leo vẫn chưa nhận ra vấn đề. Cậu ghé sát vào tai
cô bé thì thầm trêu chọc:
-Đau không nhóc con ! Mau khóc lóc cầu xin tôi đi rồi tôi
tha cho.
Anh Vũ vẫn im lặng, phòng tập đã bắt đầu xôn xao, vài kẻ
cười hài lòng, vài người nhìn với Leo với đôi mắt tóe lửa. Lúc này Cát Cát mới
từ từ đi lại nhẹ nhàng...
-Leo ! Trận đấu kết thúc. Buông bạn ấy ra đi...
-Kết thúc gì chứ ? Con nhóc này còn chưa chịu thua kia
mà.
Cát Cát nhìn Anh Vũ dưới đất cười cười, mặt nhỏ đang đỏ bừng
bừng, nếu nó có thể nói được gì lúc này thì chắc nó cũng nói xin chịu thua rồi…
-Sao vậy nhóc con ? Sợ quá xỉu luôn rồi hả ? Hay nằm
trong vòng tay của tôi hạnh phúc quá nên không nỡ đứng dậy ? Leo vẫn không tha
cho Anh Vũ, cậu cứ ôm chặt cô bé dưới sàn và thì thầm vào tai cô bé.
-Thằng hèn...
-Đội trưởng, kéo nó ra đi...
-Nó mà không bỏ ra, em sẽ giết nó đó...
-Chậc ! Cát Cát nhăn mặt thở dài. -Hai đứa ngốc này…
Đám người trong đội Karate bắt đầu hết kiên nhẫn, có vẻ
như sau trận đấu ngắn ngủi của Leo và Anh Vũ, phòng tập Karate lại sắp xảy ra một
trận hỗn chiến...
-Leo ơi là Leo ! Buông Anh Vũ ra đi ...nếu không nhanh cậu
sẽ hối hận đó...
Cát Cát nhìn Leo cảnh cáo. Cô nhóc trong tay cậu thì vẫn
bất động cứ như một xác chết. Leo cũng hơi lưỡng lự, cậu muốn đùa Anh Vũ thêm
chút nữa, nhưng thái độ độ của cô bé làm cậu thấy hơi lo, cậu nhớ là mình đâu
có làm gì mạnh tay với cô nhóc, sao đột nhiên cô bé nín thinh như thế, khi nãy
còn dẫy dụa như điên kia mà, không lẽ Anh Vũ bị đau ở đâu....
Rồi cậu lo lắng nhìn xuống dưới...Cậu thấy mặt cô bé đỏ bừng….
Rồi cậu thấy tay mình đang đặt trên ngực cô bé…. Và còn
giữ chặt nữa..
“Chết rồi !”
Và cậu đã hiểu ra
vấn đề. Dù là học võ...nhưng con gái vẫn là con gái...vẫn có một số nhược điểm
không thể khắc phục được. Leo vội vàng buông Anh Vũ ra đỡ cô bé đứng dậy. Trong
lòng cậu thấy hơi hối hận, hình như cậu đã đùa hơi quá...
-Này ! Dậy đi, cô không sao đó...
CHÁT...!!!!!!!!!!!
-...chứ....
Còn chưa kịp nói hết cậu cậu đã nhận được một cú bạt tai
trời giáng của Anh Vũ, phải nói cú tát quá mạnh. In đủ 5 ngón tay của cô bé với
đủ cả đường chỉ tay và vân tay trên mặt. Leo nhìn cô bé ngơ ngác. Đánh nhau nhiều
trận, ăn đòn cũng không ít. Nhưng lần đầu tiên cậu bị đối thủ...tát. Không phải
đấm mà là tát...
-Cô...
-LEO...TAO GIẾT MÀY !!!!!
Còn đang ngồi ngơ ngác với cú bạt tai của Anh Vũ thì cậu
đã thấy cô nhóc lôi trong người ra mấy con dao nhỏ... và giơ lên nhằm vào cậu...
-Ếhhhhh……
-Anh Vũ !!! bình tĩnh lại đi ! Cát Cát vội vàng giữ chặt
lấy cánh tay cô nhóc và quay sang hét lớn.-Mọi người chạy ra khỏi phòng nhanh
lên....
-Buông tớ ra Cát Cát !!!! Tớ phải giết nó !!!!! An
