mặt khi thấy đôi mắt sắc lẻm của cô bạn đang
liếc mình. Thôi ! Chọc giận nó thêm chút nữa có khi nó lấy dao phóng vào cô thì
khổ, cô bé vội im bặt mỉm cười cầu hòa.
-Quyết
định thế nhé Anh Vũ! Chiến thắng của đội Karate trông đợi vào cậu đó. Cố lên!
-Hả…khoan…
Cát
Cát nói xong vội lãng đi chổ khác khiến Anh Vũ chưng hửng. Cô nhóc chỉ biết
nhìn theo nhỏ bạn bực bội, quả thật lúc này cô chỉ muốn nhào lên siết cổ nó và
gào vào tai nó thật lớn: Muốn giết tao thì tìm cách khác đi, con nhãi chết tiệt.
Nhưng không kịp nữa rồi, nó chạy đi mất rồi…
Quay
lại nhìn Leo, cô thấy đám con gái trong lớp đang vây quanh cậu, còn cậu ta thì
đang mỉm cười vui vẻ với họ. Mái tóc đỏ chạm nhẹ vào cơn gió hơi đong đưa.
Khuôn mặt đẹp trai nhìn có vẻ gợi cảm. Nếu nhìn kĩ thì nụ cười của cậu ta cũng
thật đẹp…Bất giác Leo nhìn sang Anh Vũ, nghiêng đầu thắc mắc, chổ ngồi của Leo
và Anh Vũ không cách xa nhau lắm, khi nãy cậu cũng nghe thấy cô và Cát Cát nói
chuyện gì, cậu cũng biết Anh Vũ nhìn cậu một lúc rồi. Cậu quay lại, cậu tưởng sẽ
làm cô bé sẽ xấu hổ ngoảnh mặt đi chổ khác hay tảng lờ làm như chưa hề nhìn cậu
chứ. Nhưng con nhóc vẫn nhìn cậu, chằm chằm, y như nhìn người ngoài hành tinh.
-Sao
vậy Anh Vũ ? Có chuyện gì cần nói với tớ hả ?
Leo
nhìn cô mỉm cười thân thiện, mấy đứa con gái trong lớp ngạc nhiên quay sang Anh
Vũ và có vẻ hơi ghen tị, trước giờ hotboy đâu có đặc biệt quan tâm đến ai đâu.
Anh Vũ không trả lời. Ánh mắt cô nhìn Leo hờ hững rồi lạnh lùng lướt qua chổ
khác. Cầm chiếc hămbơger đưa vào miệng ăn ngon lành, Anh Vũ làm như chưa hề
nghe Leo nói gì cả. Cậu nhóc kia thì đỏ mặt.
“Người
ta đã cố tỏ ra thân thiện như vậy rồi mà còn chảnh. Đã thế đừng mong tôi vào đội
Karate của cô”
6h45
chiều…
Xoảng…
Đống
li tách mới rửa xong tuột khỏi tay Anh Vũ và biến thành những mảnh vụn lăn lóc dưới đất. Khôi Vỹ giật mình, đang xếp
mấy chiếc li thủy tinh lên giá, anh vội chạy lại lo lắng:
-Anh
Vũ !!! Em làm sao thế, không bị thương ở đâu chứ ?
-Em
xin lỗi ! Em không sao đâu…
-Hazzz
! Thật là ! Cúi xuống nhặt những mảnh vỡ dưới đất, anh nhìn Anh Vũ thở dài.
-Xem ra anh lại phải trừ tiền lương tháng tới của em nữa rồi, (tháng nào mà anh
chẳng trừ) mà từ hôm qua đến giờ em làm sao thế hả ? Chiều qua đi học về đấm
bao cát đến khuya, tối ngủ thì nằm mơ gào tên một thằng nhóc nào đó rất là thống
thiết, bây giờ thì như người mất hồn. Đừng có nói với anh là em đang để ý thằng
nhóc nào đó nhé ?
-Đúng
vậy !
Anh
Vũ mỉm cười đứng dậy làm đống thủy tinh bể Khôi Vỹ mới nhặt rơi xuống đất một lần
nữa. Ngước lên nhìn cô bé, khóe miệng anh giật giật, Cái gì thế này, con bé có
người yêu sao, là thằng chết giẫm khốn kiếp nào dám dụ dỗ em gái cưng của anh
chứ…
-Anh
Vũ, em đùa với anh phải không ? Hahaha, em gái anh vui tính quá à, mà hôm nay
đâu có phải cá tháng tư…Ha Ha Ha…Khôi Vỹ nhìn cô nhóc cười gượng gạo, anh mong
chỉ là cô em gái đang đùa với mình. Nhưng…
-Em
không đùa đâu !
Ặc…
-Hừm
! Dù rất ghét nó, nhưng cũng không còn cách nào khác, muốn giành chức vô địch hội
thể thao lần này thì phải mời được nó vào đội. Nhưng mình phải mở lời thế nào
đây ? Mình ghét đến mức muốn băm nhỏ nó ra cho hả giận, còn nó cũng đâu có ưa
gì mình. Hừ ! Cát Cát đúng là biết làm khó người khác mà. Phải làm sao đây ?
Hazzz !
Anh Vũ lẩm bẩm rồi đi lại ngồi phịch
xuống ghế. Còn Khôi Vỹ thì vẫn đực mặt nhìn đống ly vỡ, hình như quá bất ngờ
nên anh không nghe được mấy lời nói sau đó của Anh Vũ.
-Anh hai, em đi siêu thị một lát
đây, anh có cần mua gì không ? Nhảy xuống đất, cô bé với tay lấy chiếc ví bỏ
vào túi rồi bước ra cửa.
-Hơ…nếu được thì mua giùm anh mấy
viên Pharadol…Anh cô vẫn chưa hết sốc. Anh Vũ thì vẫn không hiểu.
-Mua cái đó làm gì, trong hộp thuốc nhà
mình thiếu gì mà phải mua ?
-Anh Vũ…Khoan…Nhìn theo cô bé tung
tăng chạy ra ngoài anh thở dài. –Đừng gây chuyện nữa đó !
7h00 tối…
Từng cơn gió mát lạnh ùa qua mái tóc
xõa nhẹ trên vai Anh Vũ, bầu trời đêm thật dễ chịu, xách túi đồ mới mua trên
tay, Cô bé vui vẻ đếm những bước chân mình trên hè phố. Một..hai..ba…đôi giày
đen thoăn thoắt in bóng trên con đường dài, mỗi lần có cơn gió thổi qua, chiếc
váy caro đen trắng của cô bé tung bay ra sau. Chiếc mp3 trên tai Anh Vũ đang
phát một bài nhạc Hàn mà cô rất thích, đôi lúc cô cũng ngẫu hứng nhẫm theo một
đoạn trong lời bài hát. Những cửa hàng sáng rực ánh điện thi nhau nhảy múa
trong ánh mắt Anh Vũ.
Náo nhiệt…
-Xin lỗi, cậu đợi tớ lâu chưa Leo ?
Đang mỉm cười tận hưởng những cơn
gió mát lạnh thì Anh Vũ nghe thấy một tiếng nói hơi quen, ngước nhìn trước mặt
thì đúng là có hai người quen thật, Cô gái tên Sa Lệ kiêu sa trong chiếc váy
tím nhạt, trên tay cầm chiếc ví cũng màu tím nhạt, khuôn mặt trang điểm nhẹ thật
rạng rỡ, nhìn cô giống như một nàng công chúa kiều diễm trong cổ tích. Và cô
đang mỉm cười đi lại c