Điều Ước Từ Biển Cả

Điều Ước Từ Biển Cả

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 327730

Bình chọn: 9.5.00/10/773 lượt.

ịch muối. Không
phải axit…

-Chắc
là ít axit. Cho thêm vào đi…Leo vừa nói vừa bỏ thêm dung dịch muối vào.

-Tớ
lại nghĩ nên bỏ thêm kiềm…Minh Nhật bỏ thêm kiềm…

-Nó
cần chất xúc tác…vài thứ gì đó bị Anh Vũ quăng vào…

-Tớ
nghĩ nó cần nhiệt độ, chúng ta đun sôi nó lên thử xem…

Một
phút…

Hai
phút…

-Hay
quá thành công rồi !

Bốn
đứa nhóc reo lên khi thấy có khí đen thoát ra từ ống nghiệm. Thấy đám nhóc ồn
ào đang phấn khích reo hò, thầy dạy hóa vui vẻ đi lại kiểm tra.

-Cát
Cát. Nhóm các em đã tạo ra những sản phẩm gì rồi…

-Dạ…Tụi
em…bốn đứa mỉm cười đồng thanh….

Bùm….!!!!!!!!

Một
tiếng nổ lớn vang lên khiến mọi người giật mình, và khói đen từ ống nghiệm bị
đun sôi tỏa ra dày đặc căn phòng, cả lớp ho sù sụ, nước mắt, nước mũi đổ ra như
mưa, phòng học hỗn loạn….

-Các…các..em
tạo ra..cái ..gì..thế…

Bịch….!!!!

Chưa
nói hết câu thì thầy ngã lăn ra đất sùi bọt mép bất tỉnh nhân sự, các thành
viên trong lớp cũng dở sống dở chết chạy toán loạn tìm đường thoát ra ngoài
tránh khỏi làn khói độc. Nhưng…

-Mở
cửa…Mở cửa ra mau….

-Cửa
bị thầy khóa rồi…

-Tìm
chìa khóa đi…

-Thối
chết mất. Mùi gì thế này…


sau một lúc vật lộn với tử thần giành mạng sống. Những thành viên may mắn có thể
lực tốt đã chạy thoát ra bên ngoài. Và hậu quả để lại là hơn nửa lớp được đưa
đi cấp cứu. Buổi học hôm đó được nghỉ…

Trên
phòng hiệu trưởng…

-Tại
cậu bỏ nhiều axit quá đấy Leo. Anh Vũ ngước đôi mắt đỏ hoe vì hơi cay nhìn cậu
trách móc.

-Không
phải tại tớ ! Minh Nhật bỏ quá nhiều kiềm vào nên nó mới nổ đó chứ ? Leo ngã
lưng ra ghế mệt mỏi.

-Mấy
thứ xúc tác cậu vất vào ống nghiệm lúc đó là gì vậy Anh Vũ ? sao nó phản ứng với
nhau lại tạo ra thứ khói đen thui, hôi rình như vậy chứ ? Minh Nhật cầm chiếc
khăn ướt lau mặt.

-Được
rồi các cậu, điều đó không thành vấn đề. Quan trọng là chúng ta đã thành công.
Chúng ta vừa tạo được muối kết tinh, vừa tạo ra khói (mặc dù không biết phải gọi
tên những thứ đó là gì), vậy là OK rồi. Các cậu không nhớ trong lịch sử có rất
nhiều nhà bác học đã khiến phòng thì nghiệm nổ tung sao? Nobel là một ví dụ đấy
thôi, những nhà khoa học thường thường tìm thấy thành công sau những vụ tai nạn,
chúng ta có lẽ cũng giống như họ. Cát Cát mỉm cười, ánh mắt cô lóe sáng.

-Đúng
đúng, trong khoa học, phải có sự hi sinh mới có sáng tạo. Nhờ tai nạn này mà
chúng ta đã tạo ra được một loại chất mới, mọi người hãy hãnh diện vì điều đó.
Leo phụ họa.

-Đúng
rồi. Hura !!!! Bốn đứa nhóc hét lên sung sướng mà không biết rằng thầy hiệu trưởng
đang đứng phía sau với ánh mắt tóe lửa.

-Hura
! Trông các em hăng hái gớm nhỉ ?...Bốn đứa nhóc quay lại tái mặt, ông hiệu trưởng
hói đầu đang nhìn bốn đứa mỉm cười…-Xem ra các anh chị không có vẻ gì là hối hận
khi mới tiễn khá nhiều bạn học đi ăn cơm bệnh viện cả ! Giỏi lắm!


phần thưởng cho 4 học sinh thiên tài phá hại là được một tuần dọn phòng thí nghiệm…

-Thầy
hiệu trưởng của chúng ta tốt bụng thật đó ? Mới có năm ngày mà đã tha cho chúng ta rồi.

Bốn
đứa nhóc tung tăng dạo phố với ly kem mát lạnh trên tay, Anh Vũ quay sang ba đứa
bạn thắc mắc, Cát Cát cũng đưa tay lên cằm vẻ suy tư:

-Tớ
cũng thấy lạ đó. Rõ ràng hôm trước thầy ấy có vẻ rất giận, vậy mà hôm nay lại
miễn hình phạt cho tụi mình, sau đó thầy còn khóc, còn ngồi tự kỉ…thật khó hiểu…

-Thầy
ấy đã hiểu mong muốn sáng tạo trong khoa học của chúng ta rồi sao? Chắc thầy ấy
đã bị chúng ta làm cho cảm động, Thầy ấy thật đáng kính ! Leo đưa ly kem lên miệng
vừa ăn vừa bình luận.

-Các
cậu nhầm rồi. Chỉ vì mới năm ngày mà các cậu đã đập bể 1/3 ống nghiệm trong
phòng nên thầy ấy không dám cho chúng ta bén mảng tới đó nữa đấy chứ…Minh Nhật
thờ dài nhìn que kem đang tan, ba đứa bạn của cậu quả là hậu đậu, lần này thì
thầy hiệu trưởng tha hồ bỏ tiền ra mua ống nghiệm bổ sung cho phòng nghiệm,
nhìn thầy ấy bước vào phòng sững sờ rồi bật khóc thật đáng thương, nhưng cũng nhờ
vậy mà cả nhóm mới được thoát khỏi hình phạt và rong ruổi đi chơi như bây giờ…

-Cát
Cát. Nghe nói đội Karate đang tuyển thành viên phải không ?

Minh
Nhật quay sang Cát Cát mỉm cười, phải công nhận là anh chàng hotboy mới này có
nụ cười thật đẹp, cộng thêm khuôn mặt đẹp trai và đôi mắt nâu biết nói, nó làm
cho một người vô cảm với con trai như Cát Cát cũng phải ngơ ngẩn trong vài
giây.

-Ừk!
bọn tớ đang tuyển thêm người, nhưng phải là một người thật mạnh có thể lọt vào
vòng chung kết. Mà trong trường mình thì không còn người nào như thế nữa. Hazzz…..Có
lẽ chức vô địch năm nay phải nhường cho người khác rồi.

Anh
Vũ nghe vậy thở dài. Muốn giữ chức vô địch phải có ít nhất 4 người được lọt vào
vòng chung kết. Mà ngoài cô và Cát Cát ra, chỉ có Leo là có khả năng đó, nhưng
vẫn còn thiếu một người.

-Tớ
tham gia được không ? Minh Nhật vui vẻ đề nghị, như


XtGem Forum catalog