XtGem Forum catalog
Điều Ước Từ Biển Cả

Điều Ước Từ Biển Cả

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 327742

Bình chọn: 9.00/10/774 lượt.

ng thái độ có vẻ nghiêm túc.

-Cậu
cũng học võ sao ? Leo nhìn Minh Nhật với vẻ tò mò, anh chàng này ngay từ khi xuất
hiện đã tỏ ra rất lạ. Và từ hôm làm thí nghiệm hóa học đến giờ dường như cậu ta
luôn tỏ ra muốn kết thân với mọi người. Thực ra cậu ta muốn gì chứ ?

-Tớ
lấy được đai đen Karate năm 10 tuổi, ở trường cũ tớ cũng ở trong một đội Karate
và cũng có được một vài giải thể thao rồi.

-Được
đấy ! Nhưng có lẽ bọn tớ phải kiểm tra cậu một chút đã, tớ chỉ muốn tuyển thêm
một người cuối cùng có thể vào được chung kết, nếu tớ nhận thấy cậu có khả
năng, tớ sẽ đồng ý. Cát Cát nhìn cậu suy tư.

Nghe
Cát Cát nói, Leo lập tức nhào lên bức xúc:

-Lớp
trưởng !!!!! Cậu lại định bảo cậu ấy đánh bại Anh Vũ nữa hả lớp trưởng? Dẹp trò
đó đi. Nếu không lần này có thể xảy ra án mạng đó. Lần trước Anh Vũ thua tớ đã
cố giết tớ. Nếu bây giờ…Ặc Ặc…

Đang
nói thì Leo bị một cánh tay siết chặt cổ từ phía sau, Anh Vũ đang nhìn cậu với
ánh mắt tóe lửa. Leo là đồ chết tiệt. Cô đã cố quên đi tai nạn hôm đó, còn thằng
ngốc này lại cố nhắc cô phải giết chết nó. Vậy thì cô sẽ cho nó được toại nguyện.
Anh Vũ vừa nghĩ thầm vừa siết cổ Leo mạnh hơn khiến cậu suýt tắt thở. Minh Nhật
thì đưa tay lên cằm suy nghĩ…

-Tớ
có nghe nói điều kiện lớp trưởng đưa ra rồi. Vậy là nếu đánh bại được Anh Vũ tớ
sẽ được hôn cô ấy phải không ?

Cả
ba đứa tròn mắt quay lại nhìn cậu nhóc vừa đặt câu hỏi, thằng nhóc này, mới
chuyển vào chưa đầy một tuần mà nắm bắt thông tin nhanh quá. Nhưng mà câu hỏi vừa
rồi của cậu khiến cho một người không hài lòng.

-Cậu
sẽ đấu với tôi ! Leo quay sang bực bội,
Cát Cát nhìn hai cậu nhóc vui vẻ mỉm cười.

-Đúng….Cậu
sẽ đấu với Leo, nếu cậu thắng, cậu có thể hôn Leo…

-Cậu
im đi ! Cả hai đồng thanh. Rồi Leo đi tới trước mặt Minh Nhật thách thức. Đáp lại
vẻ bực bội của Leo, Minh Nhật vẫn tỏ ra vui vẻ gật đầu.

-Hừm….thắng
cậu là tớ được vào đội ? Vậy bắt đầu đi!!! Vừa nói cậu vừa lùi ra sau thủ thế.

Mấy
người đi đường quay lại nhìn hai người với vẻ hiếu kì, hai cô bạn nhìn nhau thở
dài, hai tên ngốc này, chắc không định đánh nhau ngoài đường đấy chứ…

-Đừng
bày trò nữa, hai thằng ngốc kia. Tớ là đội trưởng hay các cậu là đội trưởng mà
tùy tiện quyết định thế hả ? Nhận hay không nhận thêm thành viên mới là quyền của
tớ. Các cậu có đánh nhau mẻ đầu sứt trán mà tớ không thích thì cũng vô ích
thôi…Cát Cát lên tiếng cảnh cáo, hai đứa nhóc quay sang với vẻ thất vọng, Leo
nhìn Minh Nhật hằn học rồi quay sang Cát Cát cằn nhằn:

-Cậu
muốn làm sao thì làm, lớp trưởng. Nhưng nếu bắt Anh Vũ đấu với thằng nhóc này tớ
sẽ rút tên khỏi đội.

-Hừ
! Cậu trẻ con hơn tớ nghĩ đó Leo. Được thôi, chiều theo nguyện vọng của cậu, tớ
sẽ cho hai cậu đấu với nhau. Cát Cát mỉm cười đưa ra quyết định.

-Hừ
! Tớ chỉ chờ có thế thôi, cậu hiểu ý tớ đó lớp trưởng. Leo mỉm cười quay sang
Minh Nhật thủ thế, quả là một kẻ hiếu chiến.

-Cát
Cát ! Anh Vũ nhìn nhỏ bạn nhíu mày, nhưng đáp lại vẻ lo lắng của cô bé, Cát Cát
mỉm cười trấn an.

-Yên
tâm đi, quay sang hai đứa bạn đang bừng bừng khí thế chuẩn bị lao vào nhau, Cát
Cát mỉm cười gian xảo.-Tớ muốn hai cậu đấu với nhau, nhưng không dùng vũ lực,
hai cậu sẽ thi xem ai là người gan dạ, can đảm và bản lĩnh hơn, Minh Nhật, nếu
cậu thắng Leo, cậu sẽ được vào đội Karate !

-Thi
? Thi thế nào ? Hai cậu nhóc tròn mắt.

-Các
cậu nhìn thấy gì kia không ? Cát Cát vừa nói vừa chỉ tay vào một khu vườn gần đó,
nơi có một cây mận chín đỏ sai trĩu quả. Anh Vũ thờ dài liếc nó, cô biết con nhỏ
gian ác này lại sắp giở trò gì rồi…

-Một
cây mận ? Thế thì sao ? Hai cậu nhóc ngây thơ vẫn tròn mắt thắc mắc…

-Hai
cậu hãy vào đó hái cho tớ một chùm chín nhất, sai nhất. Ai có thể đem ra cho tớ
trước, người đó sẽ thắng !

-Hở
? Như vậy không phải là ăn trộm sao, lớp trưởng ? Leo nhìn cô bé ngơ ngác.

-Không
phải trộm. Cát Cát xua tay.-Chỉ là một trò chơi thử thách lòng can đảm, trí
thông minh và sự nhanh nhẹn của các cậu thôi. Các cậu cũng không chôm chỉa cái
gì to tát cả. Chỉ cần lấy cho tớ chùm mận chín ngon nhất trên cây là được. Thế
nào, làm được chứ? Leo, Minh Nhật !

Cát
Cát khoanh tay trước mặt ngước nhìn trời, nhìn cái bản mặt gian xảo của nhỏ là
có thể thấy trán nó ghi rõ dòng chữ “Mận ơi ! Tới đây !” rồi. Đúng là đồ lớp
trưởng ác quỷ, lợi dụng cả đám bạn thân của mình, thật không thể tha thứ, Anh
Vũ nhíu mày, không thể bắt hai cậu bạn mạo hiểm chỉ vì thú vui nhất thời của nhỏ
được.

-Đủ
rồi Cát Cát…

-Tớ
hiểu rồi ! Chỉ cần lấy được chùm mận ngon nhất đưa tới cho cậu trước Leo là tớ
thắng phải không, lớp trưởng ? Minh Nhật bẻ tay rốp rốp đi lại nhảy lên tường
rào khu vườn.

-Hừm…Không
có việc gì khó, chỉ sợ mình không liều, chơi luôn !!!! Leo cũng nhanh nhẹn chạy
theo, Cát Cát mỉm cười hài lòng.

-Cố
lên hai cậu !!!!

-Cát
Cát, cậu bày trò ác quá, lỡ hai cậu ấy bị chủ nhà ra bắt đ