Pair of Vintage Old School Fru
Điều Ước Từ Biển Cả

Điều Ước Từ Biển Cả

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 328364

Bình chọn: 9.5.00/10/836 lượt.

có cơ hội tiếp xúc với con trai, vì Cát Cát rất ghét
mấy cậu con trai đeo bám mà, và Leo đã trở thành bạn thân của cô thật bất ngờ,
có lẽ là sau lần cậu giúp Anh Vũ đưa cô gái kia tới bệnh viện mà Anh Vũ mới có
cái nhìn khác về cậu, cô bé nhớ rằng lúc đó cô chỉ nhìn Leo một cách khẩn thiết, cô không nói gì với cậu, nhưng
qua ánh mắt, cô muốn Leo tới giúp cô, và Leo đã tới thật. Sau đó cậu còn cứu cô
thoát khỏi đám côn đồ đua xe và cõng cô về tận nhà. Lúc đó Anh Vũ mới khẳng định
rằng Leo tốt hơn vẻ bề ngoài rất nhiều, dù đôi lúc cậu ta có hơi trẻ con, tính
tình kiêu ngạo và bị bệnh hoang tưởng nặng, nhưng căn bản thì Leo là một cậu
con trai nhân hậu, mạnh mẽ và đáng tin cậy, ở bên cạnh cậu ấy cũng thật vui,
Leo luôn khiến Anh Vũ cảm thấy thanh thản, thứ cảm giác lâu lắm rồi cô mới có lại
được…

-Cuối
tháng này là sinh nhật tớ đó, Anh Vũ !

-Sinh
nhật cậu ?

-Ừk
! Hôm đó cậu tới nhà tớ nhé…

-Mọi
người làm tốt lắm ! Hôm nay chúng ta dừng lại ở đây, các cậu hãy tiếp tục cố gắng
để giành được những huy chương chiến thắng cho trường chúng ta nhé!

-Rõ !!!

Cát Cát giải tán đội Karate rồi đi tới chỗ Anh Vũ đang xếp
đồ. Nhờ có sự hướng dẫn của Leo và Minh Nhật mà các thành viên đã khá hơn trước
rất nhiều. Hai cậu nhóc này đúng là rất có tố chất.

-Anh Vũ, Minh Nhật, các cậu đã chuẩn bị quà gì tặng Leo tối
nay chưa ? Thấy Leo đã rời khỏi phòng tập, Cát Cát mới đi tới hội ý với hai đứa
bạn, Anh Vũ ngước lên lo lắng:

-Tớ không biết phải tặng gì cho cậu ấy nữa, chắc tớ sẽ tự
tay làm cho cậu ấy một chiếc bánh kem.

Một sự lựa chọn khá thông minh đó, vì tiền tiêu vặt của
cô nhóc gần hết rồi, mà quán trà của Anh Vũ thì lại có sẵn nguyên liệu để làm
bánh, quan trọng là cô nhóc có hoa tay chế biến hay không.

-Tớ lo quá ! Nghe nói nhà Leo rất là giàu. Tụi mình mà tặng
cho cậu ấy những thứ không ra gì thì sẽ mất mặt lắm ! Cát Cát đưa tay lên cằm
đăm chiêu.

-Vậy cậu định mua quà gì cho cậu ấy ? Anh Vũ cũng nhìn cô
bạn lo lắng.

-Tớ chưa mua, tớ không biết phải mua gì nữa, còn cậu thì
sao Minh Nhật? Cậu định mua gì tặng cho Leo ? Hai cô bé nhìn sang Minh Nhật chờ
đợi.

-Các cậu đừng lo lắng quá như vậy. Nhà Leo rất giàu mà, cậu
ấy không quan tâm đến vật chất đâu, các cậu chỉ cần có lòng tới dự sinh nhật của
cậu ấy là được rồi. Minh Nhật nhét bộ võ phục vào ba lô quay sang mỉm cười góp
ý.

-Cậu nói đúng, vậy thì tớ sẽ tặng cậu ấy những bông hoa đẹp
nhất tớ trồng trong vườn, hì...Đỡ tốn tiền mua quà, đỡ mất công đi mua sắm. Cát
Cát mỉm cười bá đạo.

-Leo là bạn của chúng ta mà, đã là bạn thì không cần câu
nệ hình thức đâu. Minh Nhật nhìn hai cô bạn nháy mắt.

-Vậy gặp lại các cậu ở bữa tiệc nhé ! Anh Vũ chạy lên trước,
cô phải về bắt tay vào việc làm chiếc bánh mới được, chỉ còn 4 tiếng nữa thôi,
phải nhanh lên.

7h00 tối...

Bước từ chiếc taxi xuống, Anh Vũ ngước lên trầm trồ. Ngôi
biệt thự của Leo thật sang trọng, đẹp và to gấp bao nhiêu lần quán trà bé nhỏ của
cô đang ở. Đúng là nhà giàu có khác. Hôm nay cô bé mặc một chiếc váy màu xanh
dương nhạt, để hợp với bộ váy, cô bé cố đi thêm đôi giày cao gót cũng mang màu
xanh nhạt. Nhưng đôi giày này đúng là khó xài, mới đi vài bước mà cô muốn cúi
xuống tháo ra vất quách đi cho rảnh, không biết thị hiếu của mấy người thiết kế
thời trang thế nào mà họ lại chế ra thứ quái quỷ này chứ ? mái tóc cô bé vẫn
buông xõa như mọi khi, mặc dù phong cách đơn giản nhưng rất nhìn cô bé rất là
đáng yêu. Y hệt như con búp bê nhỏ được đưa ra khỏi tủ kính vậy. Còn đang tần ngần
đứng ngoài cổng thì hai đứa bạn thân của cô cũng vừa đi tới...

-Anh Vũ, cậu tới rồi sao ?

Minh Nhật trong bộ đồ đen sang trọng và Cát Cát bước tới,
Cát Cát hôm nay mặc bộ váy xếp ly màu vàng rực rỡ, khuôn mặt trang điểm nhẹ tôn
lên vẻ đẹp rạng ngời của một cô gái mới lớn. Trên tay cô bé là bó hoa đã bị dập
nát, thấy Anh Vũ nhìn chằm chằm có vẻ ngạc nhiên, Cát Cát thở dài giải thích:

-Thành quả tốt đẹp của thằng ranh Minh Nhật đó, cậu ta sợ
trễ nên phóng xe chở tớ lao đi như điên, kết quả là bó hoa của tớ bị nát như
tương, thật uổng công tớ đã chọn những bông hoa đẹp nhất, còn bọc rất cẩn thận
nữa chứ... Cát Cát vừa liếc Minh Nhật gầm gừ.

-Tớ đã xin lỗi cậu rồi mà, lớp trưởng... Minh Nhật cũng
càu nhàu, không biết từ lúc tới đây cậu đã xin lỗi nó bao nhiêu lần rồi. Mà thực
ra thì cậu cũng đâu có khá hơn nó bao nhiêu.

-Thôi bỏ đi, dù sao thì cậu còn thảm hơn tớ nhiều, quay
sang Anh Vũ đang ngơ ngác, Cát Cát vui vẻ mỉm cười.-Quà cậu ấy chuẩn bị tặng
cho Leo đã rơi mất trên đường đi tới đây rồi.

Tuyệt vời thật! Anh Vũ nhìn hai tên ngốc gượng cười, hai
đứa này quả là hợp cạ, rắc rối và hậu đậu ngang nhau. Nhưng dù sao la bạn bè
thì cũng nên an ủi tụi nó vài câu:

-Được rồi, các cậu đừng lo lắng quá. Leo là bạn của chúng
ta, không cần quan trọng hình thức quá như thế !

-Cậu nói đúng, chúng ta đi vào thôi !

Ba đ