Ring ring
Điều Ước Từ Biển Cả

Điều Ước Từ Biển Cả

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 327882

Bình chọn: 8.00/10/788 lượt.

n giật mình,
đúng lúc này con chó đang lao tới cô bé, Anh Vũ nhắm chặt mắt sợ hãi, Minh Nhật
vội chạy lên hét lớn:

-Dừng
lại ngay…

Cả
bọn còn đang ngơ ngác thì đã thấy cậu cúi xuống làm ra vẻ cố nâng tảng đá to
đùng dưới chân lên, tảng đá to khổng lồ, hai người như Minh Nhật còn không thể
nhấc lên nổi, Minh Nhật bị sao vậy chứ ? ba đứa nhóc còn chưa hiểu cậu ta định
làm gì thì đã thấy con chó vội dừng lại rồi kêu “ ẳng ẳng” chạy mất…

-Hic…Con
chó..hic…hic…sao thế…nhỉ ? Anh Vũ nhìn theo nó ngạc nhiên.

-Cậu..làm
gì nó thế? Sao con chó bỏ chạy bạt mạng thế? Cậu tỏ tình với nó hả ?Cát Cát vừa
thở dốc vừa hỏi thăm, Minh Nhật lúc này mới đi lại đỡ Anh Vũ dậy mỉm cười.

-Loài
chó ngốc lắm, nó không biết rằng sức tớ khó mà vác được hòn đá này lên ném nó,
nhưng nó vẫn cho rằng tớ làm được nên sợ
hãi chạy mất đó mà.

-Không
sao chứ Anh Vũ ? Leo đi lại lấy khăn lau vết bẩn trên cánh tay cô bé lo lắng.
Anh Vũ gượng cười.

-Tớ
không sao, cũng may là có Minh Nhật !

-Cậu
nhanh trí lắm Minh Nhật, suýt nữa thì chúng ta tiêu rồi. Cát Cát nhìn cậu bạn
tán dương, đầu mối rắc rối đều do cô nhóc này bày ra chứ ai ?

Dường
như đã vận động quá sức cho phép, cả 4 đứa ngồi phịch xuống bên hè thở dốc,
đúng là một ngày nguy hiểm mà. Tối nay phải về ăn chay giải nạn mới được. Nắng
chiều đỏ rực phủ lên hàng cây hai bên đường khiến mọi thứ trở nên hơi mờ ảo, những
hạt bụi trắng tinh nhảy múa trong hoàng hôn hiện rõ vào những ánh mắt trong veo
đen thẳm.

-Của
cậu nè, lớp trưởng !

Một
trái mận chín đỏ được đưa ra trước mặt Cát Cát, Minh Nhật nhìn cô bé mỉm cười
thật tươi. Cát Cát hơi đỏ mặt, đôi mắt màu nâu của Minh Nhật nhìn thật quyến
rũ, cô bé lúng túng đưa tay ra nhận.

-Vậy
là tớ được vào đội Karate rồi nhé ! Minh Nhật nháy mắt.

-Ờ…Khuôn
mặt Cát Cát càng lúc càng đỏ hơn. Anh Vũ lừ mắt nhìn nhỏ, có thế thôi mà bắt
con người ta chơi trò mạo hiểm, suýt nữa thì cả bọn làm mồi cho con chó điên đó
rồi, con nhỏ này thật dễ ghét.

4h30
chiều…

-Coi
chừng ngã đó, Anh Vũ ! Leo quay sang cảnh báo khi cô nhóc đi lên bức tường bê
tông trên bờ sông.

-Sao
cậu lại đi theo tớ ? Anh Vũ vẫn bước từng bước nhẹ nhàng trước mặt cậu, rồi bất
ngờ cô bé mỉm cười nhảy ra bãi cỏ xanh và đi đến bên bờ sông, nơi có mấy bông
lau trắng muốt đong đưa theo gió.

-Tớ
chưa muốn về nhà. Nơi này đẹp thật !

Leo
nhìn con sông trước mặt reo lên, mặt nước trong vắt in bóng mấy chú chuồn chuồn
ớt đỏ rực, trên trời từng áng mây hồng lác đác trôi. Một làn gió nhẹ thổi qua,
vạt tóc đỏ của cậu hơi tung lên, lay động, Anh Vũ cảm thấy có một mùi hương
thơm dịu tỏa ra từ mái tóc của cậu, Leo lôi từ túi áo ra một trái mận chín đỏ
đưa cho Anh Vũ mỉm cười:

-Cho
cậu nè, Anh Vũ !

-Mận
! Cậu hái được ở khu vườn khi nãy sao? sao cậu không đưa cho Cát Cát. Cô bé
nhìn trái mận chín mọng tròn mắt.

-Nhỏ
đó chơi xỏ mọi người, còn báo hạ chúng ta bị chó rượt chạy gần chết, tớ không
muốn đưa cho nó. Với lại các cậu cũng muốn Minh Nhật vào đội Karate mà, tớ mà
thắng nó thì làm sao nó vào được.

Anh
Vũ mỉm cười bẻ trái mận ra làm đôi và đưa cho Leo một nửa, một cơn gió nhẹ thoảng
qua…

-Ngọt
quá !

-Ừk
!

-Cậu
thấy Minh Nhật là người thế nào, Leo ? Anh Vũ nhìn xa xăm ra mặt nước sông trước
mặt. Leo chéo hai tay qua đầu ngã người xuống bãi cỏ xanh mướt ngước nhìn trời.

-Sao
cậu lại hỏi tớ như vậy ?

-Tớ
thấy cậu ấy hơi lạ. Cậu ấy có vẻ như biết rất nhiều về chúng ta, hơn nữa cậu ấy
dường như rất muốn kết thân với Cát Cát, có khi nào cậu ấy để ý Cát Cát không?

-Không đâu! Mặc dù Minh Nhật hơi khác thường,
nhưng tớ không nghĩ nó điên đến mức đi thích một con nhỏ quỷ quái như Cát Cát
đâu. Ban đầu tớ cho rằng nó tới trường mình là để tìm tớ tính sổ, nhưng đến giờ
tớ vẫn chưa biết nó là ai, cũng có thể tớ hơi lo lắng quá rồi.

-Có khi nào cậu ấy tìm tớ trả thù không? Vì tớ
cũng từng…đắc tội với rất nhiều người…

Không phải tự nhiên mà cả hai người tỏ ra cảnh
giác Minh Nhật, cả hai đều đã gây thù chuốc oán với không ít người, và cũng có
không ít lần bị kẻ thù giăng bẫy, sự xuất hiện và hành động kì lạ của Minh Nhật
ngay sau khi hai người đánh nhau với băng đua xe khiến cho cả hai hơi bận tâm…

-Đừng lo lắng quá! tớ không để ai đụng vào cậu
đâu. Tớ không biết Minh Nhật định làm gì, nhưng nó mà dám giở trò, tớ nhất định
sẽ xử đẹp nó !

Leo
vừa nói vừa ngồi dậy khoác tay qua vai Anh Vũ, cô bé này vẫn vô tư ngồi ăn mận,
đôi mắt trong veo mở to khẽ chớp, rồi cô mỉm cười, nụ cười thật rạng rỡ, không
có vẻ buồn thoáng qua như đôi khi cậu nhìn thấy nữa. Leo hơi ngơ ngác, cậu muốn
Anh Vũ sẽ như thế này, mãi mãi hạnh phúc, mãi mãi vô tư mỉm cười với cậu…

Anh
Vũ nghiêng đầu nhìn ra mặt sông phía trước. Mùi hương dịu nhẹ tỏa ra từ mái tóc
đỏ rực của Leo khiến cho cô bé cảm thấy dễ chịu, từ trước đến giờ cô luôn đi
chơi với Cát Cát nên không