ây thì nó quá lạc lõng, cô bé nhìn hộp
quà màu xanh dương trên tay hơi lưỡng lự:
-Không biết tớ có nên tặng chiếc bánh này cho Leo hay
không nữa, cậu ấy đã có chiếc bánh kem 10 tầng rất hoàng tráng rồi...
-Cậu đừng nói thế. Leo là bạn thân của chúng ta, chúng ta
tới để mừng sinh nhật của cậu ấy, Anh Vũ đừng xem trọng vấn đề vật chất làm gì.
Chỉ cần là quà cậu tặng, tớ tin dù là gì thì Leo cũng sẽ vui lắm. Minh Nhật mỉm
cười nhìn cô bé khích lệ.
-Đúng đó Anh Vũ, đem tới tặng cậu ấy đi !
Cát Cát đẩy vai Anh Vũ lên, cô bé mỉm cười nhìn hai người
bạn gật đầu, tiến về phía Leo. Anh Vũ hít một hơi thật sâu để bình tĩnh, đã đến
đây rồi, lấy hết can đảm lên tặng quà cho cậu ấy vậy. Nhưng có một điều Anh Vũ
không ngờ tới. Ngay khi mới bước đi được vài bước thì có một tên con trai cũng
đi ra và va mạnh vào người Anh Vũ, vì không quen với đôi cao gót nên cô bé loạng
choạng ngã xuống đất, và hộp quà xanh dương rơi xuống, bung nắp, hẳn nhiên chiếc
bánh kem cũng bị vỡ nát...
-Đi đứng kiểu gì thế, không có mắt hả ?
Tên vừa đụng vào Anh Vũ quay sang quát lớn, rõ ràng tên
này cố ý đụng vào người cô mà, Anh Vũ nhìn chiếc bánh kem, nó đã nát bét dưới đất,
vài trái dâu dính kem trắng vung vãi, bức tượng kem hình cậu nhóc có mái tóc đỏ
được phỏng theo khuôn mặt của Leo cũng đã tan tành. Đôi mắt Anh Vũ hơi thất vọng
và có gì đó từ mắt cô nhòa ra, cay xè. Thành quả cả một buổi chiều của cô để
làm vui lòng người bạn thân thế là hết...
-Này cậu kia, rõ ràng cậu đụng vào bạn tôi mà còn dám
quay sang trách cô ấy sao ? Minh Nhật đi lại đỡ Anh Vũ lên nhìn kẻ trước mặt bực
bội.
-Mày nói gì ? Con nhỏ này đụng vào người tao, còn làm dơ
cả ống quần của tao nữa mà tụi mày còn dám ý kiến à ? Tụi mày có biết bộ đồ này
mắc thế nào không ? Nó là hàng hiệu đó, hàng hiệu mua bên Pháp đó, bán con nhỏ đó đi
cũng chưa chắc đã mua được đâu...Hừ, đúng là bực mình mà, ai lại mời cái bọn
nghèo mạt này đến đây không biết...
Tên này vừa lẩm bẩm vừa định quay đi thì đã bị Minh Nhật
nắm cổ áo kéo bật lại, gã hơi bất ngờ ngước lên lắp bắp :
-Mày...mày định làm gì ?
-Mày có biết mày vừa mới làm gì không ? Mày có biết mày vừa
nói gì không ? Xin lỗi bạn tao đi, nếu không tao sẽ cho mày ra khỏi đây bằng một
chiếc giường đẩy đó. Minh Nhật gằn giọng nhìn kẻ trước mặt, hai mắt cậu sắc lẻm,
cánh tay cậu siết chặt cổ áo khiến gã kia xanh mặt.
-Minh Nhật, cậu bình tĩnh lại đi ! Hôm nay là sinh nhật của
Leo, đừng gây rắc rối cho cậu ấy nữa, tớ không sao đâu...Anh Vũ kéo tay cậu bạn
lo lắng, không ngờ Minh Nhật lại dễ nổi giận như vậy, nhưng trái với vẻ hiền
lành của nhỏ bạn, Cát Cát lên tiếng cổ vũ:
-Xin lỗi Anh Vũ đi, nếu không mày sẽ không bình an mà về
nhà tối nay đâu!
-Đừng có mơ, tại sao tao lại phải xin lỗi cái bọn nhà quê
như tụi mày. Gã nhà giàu kệch cỡm giận dữ hét lên, khuôn mặt nó nhăn nhúm một
cách xấu xí.-Đây không phải nơi giành cho tụi mày đâu, muốn được yên ổn thì xéo
đi. Tên này vừa nói vừa gỡ tay Minh Nhật ra, đến đây thì cậu nhóc không còn
kiên nhẫn được nữa, cậu nắm chặt nắm đấm giơ lên:
-Mày nói gì...
Bộp...
Và trước khi Minh Nhật kịp tặng cho tên nhà giàu kệch cỡm
một đấm thì cánh tay cậu đã bị tóm chặt. Cậu nhóc quay sang với ánh mắt sắc lẻm,
Leo đang giữ chặt tay cậu mỉm cười xoa dịu:
-Bình tĩnh lại nào Minh Nhật, đã xảy ra chuyện gì vậy ?
Sự xuất hiện của Leo làm Minh Nhật dịu đi phần nào, Cát
Cát đi lại chỉ chiếc bánh kem dưới đất bực bội:
-Thằng khốn này làm hỏng quà sinh nhật của Anh Vũ tặng cậu,
vậy mà nó còn không thèm xin lỗi cô ấy nên Minh Nhật định cho nó một trận, cậu
có ý kiến gì không ?
Vài lời xì xào và những ánh mắt xoi mói đổ vào ba đứa
nhóc. Anh Vũ nhìn Leo thất vọng, chiếc bánh cô chuẩn bị cho cậu đã hỏng rồi, dù
so với những thứ ở đây nó không là gì cả, nhưng cô đã làm nó với tất cả cố gắng,
tất cả hi vọng, mong rằng Leo sẽ vui vẻ đón nhận, vậy mà bây giờ...
-Chỉ là một chiếc bánh rẻ tiền thôi mà. Ở đây thiếu gì
bánh kem thì cần gì đến chiếc bánh nhỏ xíu đó, bỏ qua đi, hôm nay là sinh nhật
của Leo, các cậu đừng làm mọi người mất vui chứ ?
Sa Lệ đi lại nhìn ba người dịu giọng, Cát Cát nhìn nó mỉm
cười mà nổi cáu, không hiểu sao cái bản mặt khó ưa của con nhỏ này làm dòng máu
võ sĩ trong cô ào ào trỗi dậy, gặp bây giờ mà ở ngoài đường đảm bảo nó khó sống
với cô rồi. Anh Vũ lúng túng nhìn hai người bạn mình đang giận dữ, cô không thể
đoán trước hôm nay lại xảy ra những chuyện như vậy, phải làm sao để hai đứa bạn
không đánh nhau ở đây bây giờ...
Leo không nói gì, cậu buông cánh tay của Minh Nhật ra và
đi đến chiếc bánh kem dưới đất nhặt lên một quả dâu tây dính kem trắng. Mọi người
còn không hiểu cậu định làm gì thì Leo thản nhiên đưa lên miệng. Mấy chục con mắt
gần đó lập tức mở to đầy kinh ngạc .
-Ngon lắm ! Anh Vũ, cám ơn cậu nhiều, tớ chưa bao giờ được
ăn chiếc bánh kem nào ngon như vậy. Leo mỉm cười đi t
