hổ đông người như vây? à còn bộ váy xanh của cậu đâu rồi nhỉ, hình
như hôm qua lúc Leo đưa cậu về tớ thấy cậu mặc thứ khác thì phải. Cát Cát đưa
tay lên cằm có vẻ hơi nghĩ ngợi.-Tại trời tối quá nên tớ nhìn không rõ, cậu có
thấy gì không Minh Nhật ? Cát Cát quay sang anh bạn bên cạnh.
-Tớ không để ý. Tớ xuống phòng tập trước đây.
Minh Nhật vừa nói vừa khoác ba lô lên vai bước ra ngoài,
hội thể thao sắp đến rồi, ngày nào học xong bốn đứa cũng phải lao vào luyện tập
cật lực để chuẩn bị cho cuộc thi. Và Minh Nhật cũng không có hứng thú với những
trò đùa độc ác của nhỏ lớp trưởng này, hùa theo nó sẽ biến thành nạn nhân của
nó lúc nào không hay đó. Anh Vũ cũng nhanh chân chuồn đi luôn…
Nhưng vừa mới thoát khỏi nanh vuốt của con hổ cái Cát
Cát. Cô bé lại lọt ngay vào tay con sói đang đứng sẵn chờ cô:
-Hà-Anh-Vũ !
Giọng nói chua chát nhấn mạnh từng chữ trong cái tên của
cô vang lên, Anh Vũ ngước lên phía trước hành lang khó chịu, Sa Lệ đang đứng
nhìn cô cười nhạt.
-Chào tiểu thư ! Nếu cô tìm Leo thì cậu ấy đang ở trong lớp
đó. Anh Vũ thở dài chỉ tay về phía lớp học.
-Tôi tới để tìm cô ! Sa Lệ đi tới trước mặt cô mỉn cười.
Anh Vũ nhìn xuống sân trường với vẻ lơ đãng, tìm cô, vậy chắc không có gì ngoài
mấy vụ đánh ghen rồi. Chậc….
-Tôi bận lắm.
-Không cần lạnh lùng như thế đâu. Tôi chỉ là có vài vấn đề
liên quan đến Leo muốn giải quyết với cô thôi, không phiền nói chuyện với tôi một
lát chứ ? Hà tiểu thư !
Anh Vũ nhìn cô gái trước mặt nhíu mày, dường như biểu hiện
của cô đúng với dự đoán của Sa Lệ, cô ta mỉm cười hài lòng:
-Thật ngạc nhiên, không ngờ một kẻ nghèo khổ, quê mùa như
cô lại là con gái của ngài giám đốc Hà Hoàng Long, nhưng cũng không khó hiểu
khi cô lại là một cô tiểu thư lang thang như thế này nhỉ ? bị đuổi ra khỏi nhà
chắc nhục nhã lắm phải không ? Bố cô thật tàn nhẫn mà, đối xử với con gái không
khác gì một kẻ xa lạ…
-Cô muốn nói gì ? Anh Vũ lạnh lùng liếc con nhỏ trước mặt,
tại sao nó lại biết được thân thế của cô chứ ?
-Không có gì ? Tôi chỉ hơi tò mò một chút thôi, tại sao
cô bị đuổi đi mà anh trai cô vẫn được ở lại vậy ? Không lẽ cô không phải con ruột
của Hoàng Long ? Sa Lệ nhìn cô bé mỉa mai.-Tiểu thư “con hoang” à?
- Đây không phải chuyện của cô. Biến đi !
Anh Vũ lạnh lùng bước đi, nếu còn nhìn con bé này vài
giây nữa cô sẽ không kiểm soát được hành động của mình. Nhưng Sa Lệ không để
cho cô đi dễ dàng như vậy, nó đưa tay ra chặn lại:
-Khoan đi đã, cô đúng là một kẻ thiếu kiên nhẫn mà. Nhìn
vẻ khó chịu trên mặt Anh Vũ, cô nàng cười mỉa mai.- Không sĩ nhục cô nữa. Tôi sẽ
vào vấn đề chính của chúng ta nhé. Tại sao cô lại tiếp cận Leo của tôi vậy ? Cô
đang cố giúp anh trai cô sao ?
-Cô muốn nói gì ?Anh Vũ nhìn lên bực bội, con nhỏ này dai
như đỉa.
-Hừ ! Sa Lệ nhìn cô cười nhạt.-Tôi đã từng nói là cô đừng
có giả nai trước mặt tôi, cô làm tôi thấy tởm đó. Trước đây cô cùng đám đàn em
của anh trai cô đánh lén Leo, tại sao bây giờ lại muốn tiếp cận anh ấy, cô định
làm gì Leo của tôi ?
-Tôi và thuộc hạ của anh trai tôi đánh lén Leo sao ? Cô
moi đâu ra thông tin dỏm đó vậy ? Anh Vũ nhìn cô ta ngạc nhiên, chính cô còn
không biết có chuyện này thì sao con nhỏ này lại biết chứ, nó đang bịa chuyện
sao?
-Hừ ! hai thằng bạn thân của cô không phải là đàn em thân
tín của Anh Khôi sao ? tụi nó tên gì nhỉ ? Lãm và Mãi phải không ? Trước thì
giúp hai đứa nó hại Leo, bây giờ thì lại quay sang quyến rũ cậu ấy ? Bị đuổi ra
khỏi nhà rồi nên cô muốn tìm cho mình một chổ dựa mới từ Leo sao ? Cô đúng là một
kẻ đê tiện. Sa Lệ nhìn cô giận dữ, chưa đầy một phút đã lột xác rồi, Anh Vũ
nhìn nó cười nhạt, con bé này xem ra còn thiếu kiên nhẫn hơn cô.
-Tiểu thư ! Dù cô có nói gì với tôi bây giờ cũng không
thay đổi được tình hình đâu, vấn đề nằm ở Leo, quả thực là tôi cũng thích Leo,
nhưng tôi không hề đặt bẫy hay có mưu mô lợi dụng gì cậu ấy cả. Là Leo cũng
thích tôi nên cậu ấy mới thân thiết với tôi.
-Hừ….Đúng là mẹ nào con nấy! Sa Lệ cười nhạt.
-Đừng có đụng chạm đến mẹ tôi! Anh Vũ nhíu mày bực bội, cô không có hứng thú
để ôn lại quá khứ với con nhỏ này, cô bé nắm chặt tay cố kiềm chế, nếu nó không
phải bạn thân của Leo, cô đã cho nó một trận nhừ tử từ lâu rồi.
-Nghe nói trước đây mẹ cô làm vợ Hoàng Long để moi tiền
nhà họ Hà phải không, bây giờ đến lượt cô dùng thân mình để đổi lấy tiền của
Leo à, hai mẹ con đúng là giống nhau mà.
-Im đi !!!!
Trái với vẻ giận dữ của Anh Vũ, Sa Lệ vẫn ung dung mỉa
mai.
-Mà nghe nói mẹ cô bị ngã từ lầu ba xuống mà chết phải
không ? Bà ta tự tử hay bị chồng mình giết chết vậy. Chậc ! Có vẻ như đây là
cái giá mà bọn gái bán hoa phải trả thì phải. Leo mà nhận ra bản chất thật của
cô thì cô có bị giống như mẹ mình không nhỉ ?
….
-Nếu cô cần tiền tôi có thể cho cô, muốn bao nhiêu cứ
nói, có điều tránh xa khỏi Leo của tôi ra, nếu không kế