ược thừa kế lại công ty từ bố
cậu, Anh Khôi cũng trở thành người đứng đầu nhà họ Hoàng vì vậy nó mới tìm cách
đối phó với cậu từ bây giờ. Anh Khôi đang sử dụng con nhỏ đó như một con tốt
thí để hại cậu đó. Nếu cậu không tin tớ, sao cậu không tới gặp Anh Khôi hỏi thử
xem, cô ta đã bị tớ vạch mặt rồi thì chắc tụi nó cũng không cần giấu cậu làm gì
nữa đâu. Nếu cậu không tin tớ thì cứ tới đó hỏi thẳng Anh Khôi là được mà.
Sa
Lệ nhìn cậu nghiêm túc, cô ta nhận ra Leo đang bối rối, dù hết lời bênh vực cho
Anh Vũ nhưng chắc chắn trong lòng cậu bây giờ không thể không có chút nghi ngờ.
Leo nhíu mày suy nghĩ trong vài giây rồi cậu đứng dậy đi ra, thấy bóng cậu đã
khuất hẳn, Sa Lệ nhìn theo cười nhạt.
-Đi
đi Leo, con nhỏ cũng đang chờ cậu ở đó. Chắc bây giờ nó cũng đang đi gặp anh
trai nó đó. Sa Lệ nằm xuống ngước nhìn lên trần nhà cười nhạt.- Hừm ! Game
over, Anh Vũ !
Chiếc
xe hơi lao nhanh trên đường phóng tới ngôi biệt thự nhà họ Hà. Hà Hoàng
Long-giám đốc công ty trách nhiệm hữu hạn PARADISE, ngoài mặt là bạn bè làm ăn
của bố cậu, nhưng thực chất ông ta là đối thủ cạnh tranh với công ty nhà cậu
gay gắt, ông ta cũng là một trong những ông trùm của thế giới ngầm thì việc con
trai ông ta cho người đi hại Leo là chuyện bình thường, nhưng cậu không tin là
Anh Vũ lại có liên quan đến việc này, mặc dù Sa Lệ xưa nay chưa hề lừa dối cậu,
mặc dù Anh Vũ đã đánh cô ấy bị thương nhưng cậu vẫn tin Anh Vũ không cố ý. Chỉ
cần tới gặp Anh Khôi là được, cậu sẽ có cách nắm thóp để nó nói ra sự thật…Chiếc
xe đi chầm chậm rồi dừng lại bên lề đường, ngôi biệt thự nhà họ Hà đang ở trước
mặt cậu, nhưng có một bóng người quen thuộc cũng đang ở đó. Anh Vũ đang đứng
trước cổng chờ đợi một ai đó, hôm nay cô ấy không ở lại tập với đội Karate, cậu
tưởng rằng sau vụ lộn xộn xảy ra cô ấy đã về nhà rồi chứ, vậy sao giờ cô ấy lại
đứng đây, cô ấy đang chờ ai…
Bên
kia đường, Anh Vũ vẫn không nhận ra sự xuất hiện của Leo, bàn tay nhỏ nhắn của
cô đưa lên chiếc chuông do dự, cô không có can đảm bước vào nơi này một lần nào
nữa, nhưng cô muốn gặp anh trai mình, cô muốn gặp và hỏi anh cho rõ ràng . Có
thật những lời Sa Lệ nói là đúng, có thật chính anh ấy sai bọn thằng Lãm đánh
lén Leo hay không ? Nhưng cô hơi lưỡng lự, bàn tay đưa lên chiếc chuông rồi lại
hạ xuống, không biết anh ấy bây giờ có ở nhà hay không, nếu anh ấy không ở nhà
mà Anh Vũ tới thì rắc rối lắm…
Còn
đang đứng tần ngần thì có một chiếc xe hơi màu xám bạc đi tới, Anh Khôi từ
trong xe bước ra nhìn cô ngạc nhiên…
-Anh
Vũ, sao em lại tới đây ?
Nghe
tiếng gọi, Anh Vũ giật mình quay lại nhìn anh trai mình ấp úng, bên kia đường,
Leo cũng dán mắt vào hai người, dù không nghe thấy gì nhưng cậu cũng không muốn
rời đi, vậy là Anh Vũ và Anh Khôi quen nhau sao…
-Ờ…Em…Anh
Vũ vụng về mở khóa ba lô lấy ra chiếc áo vét đen được gấp cẩn thận đưa cho Anh
Khôi.- Em tới để trả lại cho anh chiếc áo, cám ơn anh vì đã cho em mượn.
-Chúng
ta là anh em, đừng nói với nhau những câu khách sáo như vậy!
Anh
Khôi đưa tay nhận chiếc áo và nhìn đứa em gái với vẻ dịu dàng trìu mến, bên kia
đường, Leo ở trong xe rướn người nhìn ra, chiếc áo khoác đó Anh Khôi đã khoác
lên người Anh Vũ khi cô bé và cậu bị ngã xuống hồ đây mà…
-Anh…vẫn
sống tốt chứ ? Không bị ai bắt nạt nữa chứ ? Anh Vũ nhìn anh bối rối. Thật
không biết phải nói gì lúc này nữa.
-Anh
vẫn ổn, những kẻ trước kia ăn hiếp chúng ta giờ đã trở thành thuộc hạ của anh,
bây giờ anh không còn sợ ai trong nhà này nữa, chỉ có điều anh vẫn là con rối
cho lão già đó giật dây… nhưng sẽ không còn lâu nữa đâu…Còn em thì sao? Khôi Vỹ
đối xử với em tốt chứ ? Anh Khôi nhìn cô, đôi mắt đen thẳm hơi buồn.
-Em
ổn, anh hai rất thương em, mặc dù lúc nào cũng tìm cách bớt xén tiền lương của
em nhưng anh ấy luôn quan tâm em nhất, anh ấy rất muốn anh cùng tới sống với
anh ấy và em…em cũng muốn thế…Anh Vũ ngước lên nhìn anh mình hơi lưỡng lự, câu
này hai năm trước cô cũng đã từng nói…
-Thật
là… Anh Khôi đưa tay lên vuốt mái tóc em gái dịu dàng.-Anh đã 18 tuổi rồi,
không cần có người phải lo lắng như vậy nữa đâu, trước đây anh không ra khỏi
nhà để sống cùng hai người vì anh nghĩ rằng mình không đủ khả năng để lo cho
em, nhưng xem ra không có anh, em vẫn ổn…
-Anh
thật sự thấy như vậy sao? Anh Vũ ngắt lời ngước nhìn anh mình oán trách.-Không
có anh ở bên cạnh em rất không an tâm, em không hiểu anh nghĩ sao khi quyết định
ở lại đây, lại còn trở thành người thừa kế tài sản của ông già nữa, anh thích
những thứ đó như vậy sao, những thứ đó quan trọng hơn cả em sao?
-Những
thứ đó không quan trọng hơn em được, nhưng anh muốn ở lại. Anh Khôi nâng cằm cô
bé lên, hai đôi mắt đen thẳm giống nhau như hai giọt nước.
-Anh
đã quên mất ai đã hại chết mẹ, anh đã quên mất ai là kẻ đã giết anh cả sao?
Chính là ông ta đó. Nếu còn ở lại đây, anh sẽ giống như ông ta , anh sẽ trở
thành bản sao của ông ta, ông ta đã huấn luyện cho anh rất giống với ông ta rồi