XtGem Forum catalog
Điều Ước Từ Biển Cả

Điều Ước Từ Biển Cả

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 328290

Bình chọn: 8.5.00/10/829 lượt.

ú có nét giống Anh Vũ, nhưng đôi mắt của anh thì
rất khác, sắc sảo và đầy sức sống. Phải nói đôi mắt đó đẹp và hơi bí ẩn. Cả
cách nói chuyện của anh ấy cũng rất thú vị. Một anh chàng phong độ và cuốn hút.
Đây là nhận xét của cậu sau một lúc nhìn
chằm chằm vào người con trai trước mặt. Khôi Vỹ cũng không lấy làm khó chịu,
anh rót một ly nước trái cây đi tới đặt trước mặt cậu.

-Tôi
biết là mình đẹp trai, nếu cậu muốn tôi sẽ cho xin cậu chữ kí, không cần phải
nhìn chằm chằm với vẽ ngưỡng mộ như thế đâu!

-Ờ
! Em xin lỗi…Leo ấp úng và đưa ly nước lên miệng uống cạn, và cậu suýt sặc ra.
Ly nước này là nước ép cà chua. Thứ mà cậu ghét nhất trên đời…

-Không
sao, nghe nói trường học của mấy đứa sắp có hội thi thể thao hả ? Tập luyện đến
đâu rồi ? Khôi Vỹ tủm tỉm cười khi thấy vẻ mặt khó coi của Leo. Thằng nhóc này,
không uống được nước ép cà chua sao?

-Tụi
em đang tập nước rút ạ…Leo nói và cố nuốt gọn ngụm nước trong miệng, (nhưng sao
nó cứ muốn trào ra thế này, Ặc ặc…)……-Hôm nay Anh Vũ không ở lại tập nên em mới
đến tìm cô ấy, không biết cô ấy có chuyện gì không ? Leo nói mà khuôn mặt đỏ
gay, hai con mắt bắt đầu tối xầm lại. Nước ép cà chua. Đúng là thứ đáng nguyền
rủa nhất trên đời mà…

-Hình
như con bé có chút việc gì đó với mấy đứa bạn thân, khi nãy con bé ra ngoài mà
tâm trạng không được tốt cho lắm. Ở trên trường không có chuyện gì xảy ra với
nó chứ ? Khôi Vỹ rót một ly nước lọc đẩy tới trước mặt Leo, nhưng cậu không vội
cầm lên, những lời Khôi Vỹ nói khiến cậu hơi bận tâm.

-
Anh nói là Anh Vũ thế nào ?

-Àh…Từ
hôm qua đến giờ không biết có chuyện gì mà con bé buồn hiu, anh hỏi cũng không
chịu trả lời. Chắc không phải cậu cãi nhau với nó chứ ?

Khôi
Vỹ liếc cậu dò xét. Nếu quả thật thằng nhóc này chọc giận em gái anh thì tiện
thể nó ở đây anh sẽ xử đẹp nó giùm luôn. Leo có vẻ nhận ra sự nguy hiểm của người
trước mặt mình, cậu chậm chậm đứng dậy đánh bài chuồn…Phải chuồn trước khi ăn
dao. Cậu chưa quên là hai anh em nhà này phóng dao điêu luyện thế nào đâu...

-Không
có đâu anh. Giờ em sẽ đi tìm Anh Vũ…

-Khoan
đã, Leo ! trước khi cậu kịp quay đi Khôi Vỹ đã gọi giật lại, anh nhìn Leo mỉm
cười, nụ cười thật thân thiện, hình như mối nguy hiểm đã qua.-Chiếc bánh kem
ngon chứ ?

-Bánh
kem ? Leo hơi ngạc nhiên, Khôi Vỹ vẫn mỉm cười hỏi lại.

-Chiếc
bánh sinh nhật Anh Vũ làm tặng cậu hôm trước ngon chứ ?

Chiếc
bánh kem ư ? cậu nhớ hôm đó nó bị rớt nát bét, cậu chỉ mới ăn có một miếng nhỏ.-Chiếc
bánh kem đó…Anh Vũ tự tay làm cho em sao ?

-Ừ
! Khôi Vỹ gật đầu.

Leo
hơi ngơ ngác, hèn gì mà hôm đó khi chiếc bánh bị hỏng cô bé đã nhìn cậu thất vọng
như vậy, hóa ra chính tay Anh Vũ đã làm bánh kem tặng cậu, nếu cậu biết trước
thì dù có rớt xuống bùn cậu cũng đã cố ăn hết cho cô ấy vui lòng rồi. Anh Vũ đã
vì cậu mà vất vả chuẩn bị như vậy, thế mà cậu vô tâm quá, không nhận ra sự quan
tâm của cô bé giành cho cậu…

-Nó
đã làm hỏng gần như toàn bộ nguyên liệu của quán để làm được chiếc bánh cho cậu
đó. Đúng là con nhỏ hậu đậu… Nhờ vậy mà quán của tôi hôm nay mới được nghĩ ngơi
thảnh thơi như vậy nè. Không ngờ cũng có lúc con nhỏ tỏ ra quan tâm quá mức một
đứa con trai như vậy đó. Nhưng nó lại gây rắc rối cho tôi mới mệt chứ…

Khôi
Vỹ thở dài đưa tay lên vuốt lọn tóc trước mắt càu nhàu. Nói thì nói thế thôi chứ
cuối tháng dễ gì mà anh không trừ hết lương của cô bé chứ. Leo mỉm cười, cậu không
nói gì nữa, quay bước ra đi thẳng…

Chiếc
xe hơi đen lao vùn vụt trên đường, tâm trạng Leo rối bời, cậu vừa vui mà cũng vừa
thấy hối hận, vui vì cậu được Anh Vũ quan tâm hơn là cậu nghĩ, còn hối hận vì cậu
đã vô cớ giận dỗi cô bé nhiều như vậy. Bây giờ Leo chỉ muốn nhanh chóng gặp Anh
Vũ mà thôi. “Bamby night” hình như Khôi Vỹ nói cô bé tới quán bar đó thì phải,
Leo nghiêng đầu hơi thắc mắc. Bamby Night là một nơi vô cùng đặc biệt cho bọn
dân chơi, cô bé tới đó làm gì chứ ? hi vọng là cô ấy không phải đi đánh nhau.
Và Bamby Night đã ở trước mặt cậu rồi. Phải công nhận là Leo lái xe rất nhanh,
cũng rất biết tuân thủ luật lệ giao thông, từ lúc bắt đầu chạy xe đến đây cậu mới
vượt qua có 3 trạm đèn đỏ và 2 trạm đèn vàng thôi…

Bên
trong Bamby Night…

Dưới
làn ánh sáng mờ ảo và những âm thanh hỗn độn của những tiếng nhạc hòa vào những
tiếng la hét, gào rú. Chính giữa trung tâm là cô bé trong bộ váy đồng phục học
sinh, nhìn có vẻ là con nhà lành đang đưa tay giựt ly rượu trên tay một cậu con
trai có mái tóc vàng hoe xuống.

-Cậu
bị làm sao vậy Lãm ? Cậu ở đây bao lâu rồi?
đã có chuyện gì xảy ra vậy?

Anh
Vũ nhìn cậu bạn đang ủ rủ như con gà chết trước mặt lo lắng. Không hiểu vì lí
do gì mà cậu bỏ nhà đi suốt một tuần nay, cũng không chịu tới trường học, suốt
ngày ngồi lì ở đây uống rượu nói thế nào cũng không chịu về, không còn cách nào
khác, Mãi-thằng bạn thân của cậu phải chạy đi tìm Anh Vũ cầu cứu. Ngước đôi mắt
đỏ ngầu lên, Lãm nói qua hơi thở nồng nặc mùi rượ