Disneyland 1972 Love the old s
Điều Ước Từ Biển Cả

Điều Ước Từ Biển Cả

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 328270

Bình chọn: 7.5.00/10/827 lượt.


sao? Anh thật khiến em thất vọng quá. Anh Vũ quay mặt đi buồn bã. Nhưng anh
trai cô vẫn mỉm cười.

-Làm
sao mà anh giống ông ta được?

-Sao
lại không? Anh sắp trở thành kẻ mưu mô, thủ đoạn, máu lạnh và tàn nhẫn giống
ông ta rồi.

-Không
đúng !

-Vậy
sao anh lại sai bọn thằng Lãm đi đánh lén Leo ?
Không phải anh định thanh toán cậu ấy chỉ vì cậu ấy là con trai của đối
thủ chứ?


! Anh Khôi mỉm cười-Em tới gặp anh vì chuyện này sao? lần đó anh chỉ muốn thử cậu
ta chút thôi, chứ hai thằng ngốc đó thì làm ăn được gì, nếu muốn thanh toán cậu
ta thì anh đã sai bọn đàn em của ông già đi làm rồi. Và nếu điều đó xảy ra thì
nó sẽ không được đón sinh nhật thứ 18 với em đâu !

-Anh
không hại cậu ấy chứ. Anh Vũ nhìn anh dò xét, vậy mà cô cứ lo.

-Không
! Em thích cậu ta sao ?

-Hở
? Anh Vũ ngước lên cười gượng gạo, khuôn mặt hơi đỏ.-Anh nói gì vậy, cậu ấy chỉ
là bạn của em thôi.

-Thật
sao ? Anh Khôi cười bí hiểm. -Bạn à ? Quan trọng đến mức em chịu đến đây để gặp
anh…vậy xem ra không phải bạn bè bình thường rồi.

Anh
Vũ hơi thở gấp, bị ông anh nắm thóp rồi, hình như lúc nào Anh Khôi cũng đọc được
suy nghĩ của cô thì phải, thật đáng ghét, tại sao cùng là anh em mà cô không có
được khả năng đó chứ.

-Em
còn một chuyện muốn hỏi anh. Anh Vũ ngước lên, phải đổi chủ đề mau, không thì xấu
hổ chết mất.

-Chuyện
gì thế ?

-Tại
sao anh không tới sống cùng em và anh hai. Anh Vũ nghiêng đầu, ánh mắt đen thẳm
nhìn anh chờ đợi, đây là câu hỏi mà cô đã muốn hỏi anh mình lâu lắm rồi.

-Vì
anh muốn em được hạnh phúc, anh muốn em có cuộc sống hạnh phúc và đầy đủ, nên
anh quyết định ở lại. Anh Khôi nhìn cô nghiêm túc, câu trả lời của anh khiến
Anh Vũ hơi bất ngờ. Nhưng cô vẫn không hiểu.-Một khi anh trở thành chủ nhân
ngôi biệt thự này và nắm được công ty, anh sẽ đón em về.

-Em….Cô
bé nhìn anh bối rối.

-Anh
nhất định sẽ đón em về, vậy nên hãy chờ anh nhé
! Anh nhất định sẽ đem lại cho em cuộc sống tốt nhất.

Anh
Khôi vừa nói vừa ôm chặt em gái mình vào lòng, Anh Vũ cũng lặng im, đôi mắt cô
nhòa đi, hơi cay. Đã lâu lắm rồi anh trai cô mới ôm cô như vậy, anh ấy vẫn thật
ấm áp, thật dịu dàng với cô em gái bé bỏng của mình. Nhưng cô đâu cần thứ gì
trong ngôi nhà này đâu, cô cũng không cần thứ gì từ nhà họ Hà, cô chỉ cần anh
trai mình mà thôi, cô chỉ cần Anh Khôi mãi ở bên cạnh cô thôi, tại sao anh lại
không hiểu điều này chứ ?

Bên
kia đường, đôi mắt Leo tóe lữa, cậu đập mạnh tay vào vô lum và tra chìa khóa,
phóng xe đi. Cậu không muốn nhìn thấy cảnh tượng trước mắt mình thêm một giây
nào nữa, vậy là Sa Lệ không nói dối cậu, Anh Vũ không những quen biết Anh Khôi
mà hai người còn…

Anh
Vũ hơi ngạc nhiên khi anh trai mình nhìn ra đường có vẻ đăm chiêu, cô bé lo lắng
ngước lên:

-Có
chuyện gì vậy anh ?

-À…Anh
trai cô quay lại mỉm cười.-Hình như anh vừa nhìn thấy Leo…

Bốp…

Bốp…

Bốp…

Chồng
gạch cao lêu nghêu nát bét trước mặt Leo, cả người cậu ướt đẫm mồ hôi, chưa bao
giờ mọi người thấy cậu tập luyện tích cực như vậy, Cát Cát và Minh Nhật nhìn cậu
khó hiểu, hình như Leo muốn chặt nát thứ gì đó không phải là gạch. Chắc nó và
Anh Vũ cãi nhau rồi, có thể là vì hôm qua Anh Vũ đánh Sa Lệ chăng? Cát Cát nghĩ
thầm đi lại vất chiếc khăn tay lên đầu cậu thở dài :

-Hôm
nay cậu sao vậy Leo ? Mấy viên gạch có thù oán gì với cậu sao ?

Leo
không nói gì, cậu lấy chiếc khăn lau mồ hôi ướt đẫm trên mặt rồi đi lại ngồi phịch
xuống sàn uống nước, Minh Nhật cũng ngừng tập quay sang lo lắng:

-Trưa
nay Anh Vũ tìm cậu đó, sao cậu lại cố tình tránh mặt cô ấy ?

Leo
vẫn không trả lời, trong đầu cậu quay cuồng bởi hình ảnh Anh Vũ ôm thằng công tử
chết tiệt hạnh phúc ngay trước mặt cậu, cô ta còn muốn gặp cậu làm gì chứ?

-Tớ
biết hôm qua Anh Vũ đánh Sa Lệ của cậu như vậy là không đúng, nhưng ít ra cậu
cũng nên cho cô ấy một cơ hội để giải thích chứ, Anh Vũ đâu phải hạng người dễ
dàng gây tổn thương cho kẻ khác, nếu cô bạn thân của cậu không làm gì cô ấy thì
Anh Vũ chắc chắn sẽ không đánh cô ta đâu ? Cát Cát ôn tồn giải thích, nhưng Leo
vẫn tỏ ra lạnh lùng, cái tên cậu ghét nhắc đên bây giờ nhất là Anh Vũ.

-Tôi
không muốn nhìn thấy cô ta !

-Tại
sao vậy ? Không lẽ cậu giận Anh Vũ đến nổi này sao ? Vậy mà tôi còn tưởng cậu
đã yêu cô ấy rồi chứ ? Minh Nhật nhìn cậu dò xét, tên này muốn gì chứ?

-Yêu
cái gì chứ ? Leo cười nhạt-Cô ta có người yêu rồi, không đến lượt tôi chen chân
vào đâu ?

-Sao
? Cả Cát Cát và Minh Nhật đều nhìn cậu bất ngờ.-Anh Vũ có người yêu rồi ư ?
Không thể nào, ai nói với cậu vậy, chắc không phải cô bạn Sa Lệ của cậu chứ?

Leo
vẫn im lặng bực bội.

-Vậy
cậu nói xem, người yêu của Anh Vũ là ai ? Cát Cát nhìn Leo thắc mắc, chắc chắn
thằng nhóc này đã hiểu lầm gì rồi, Anh Vũ có người yêu mà cô chưa biết thì chưa
đến lượt thằng nhóc khờ khạo này.

-Muốn
b