XtGem Forum catalog
Điều Ước Từ Biển Cả

Điều Ước Từ Biển Cả

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 328300

Bình chọn: 10.00/10/830 lượt.

tớ lại. Nó là người
thân duy nhất còn lại trên đời của tớ. Nó là lí do mà tớ cố gắng để mình không
sa ngã, cố gắng để vượt lên phía trước. Vì tớ muốn là một người anh trai tốt, tớ
muốn cả cuộc đời này bảo vệ được cho nó. Nhưng giờ thì nó bỏ đi rồi. Nó đã thật
sự bị cướp mất khỏi tay tớ rồi. Cậu nói tớ phải làm sao đây. Anh Vũ ? Tớ phải
làm sao đây, làm sao đây ?

Lãm
cúi xuống, những giọt nước trong vắt nóng hổi rơi lã chã xuống tay Anh Vũ.

-Lãm…cậu….

-Bác
sĩ với tớ là bệnh của nó đã quá trễ để có thể cứu chữa rồi. Tớ phải chuẩn bị
tinh thần đi, Nhưng tớ không tin, tớ không tin là em gái mình không thể cứu, tớ
cho rằng lão bác sĩ đó không muốn giúp nó vì tớ không có đủ tiền chữa trị cho
nó. Tớ đã tìm đủ mọi cách để kiếm tiền, tớ làm bằng tất cả thời gian và sức lực
mà tớ có. Tớ muốn có tiền, tớ muốn em gái tớ sống. Nhưng mà…nhưng mà…Lãm ngập
ngừng, giọng nói cậu nghẹn ngào khản đặc.-Tớ không chịu nhận ra rằng ông bác sĩ
đó không hề nói dối tớ. Con bé thật sự không còn sống được bao lâu nữa. Nó chỉ
muốn được ở gần tớ. Nó chỉ muốn có tớ bên cạnh chăm sóc cho nó. Nó sợ cô đơn,
nó sợ phải xa tớ, nhưng nó cũng không dám nói với tớ những điều đó. Nó chỉ mỉm
cười mỗi lần tớ ghé qua bệnh viện thăm nó, cảm ơn tớ vì những cuốn sách mà tớ tặng
nó, nó chỉ biết hằng ngày đọc đi đọc lại những cuốn sách đó và chờ đợi tớ về với
nó chứ không nói với tớ một lời nào cả, không trách cứ tớ một lời nào cả…. Tớ
thật ngu ngốc mà, lẽ ra lúc đó tớ phải ở gần nó mới đúng. Lẽ ra tớ phải hiểu thứ
duy nhất mà nó cần không phải là thuốc hay những cuốn sách tớ đem tới cho nó.
Nó cần tớ bên cạnh. Nó cần tớ quan tâm…Nhưng tớ đã không ở gần nó. Mãi cho đến
khi nó chết…

Anh
Vũ không nói gì, Mãi cũng im lặng. Cả hai chỉ còn nghe thấy tiếng khóc hối hận
phát ra từ người bạn trước mặt mình…

-Phải
làm sao cho thời gian quay lại hả Anh Vũ, phải làm sao thì tớ mới có thể quay lại
thời điểm cách đây một năm…Lúc mà em gái tớ còn sống…Tớ sẽ chuộc lỗi. Tớ sẽ ở
bên cạnh nó thật lâu. Tớ sẽ đọc cho nó nghe những câu chuyện mà nó thích nhất,
tớ sẽ nấu cho nó những thứ nó thích ăn nhất…Tớ sẽ không bỏ nó đi bạt mạng kiếm
tiền. Tớ sẽ ở bên nó cho đến giây phút cuối cùng của nó…Tớ muốn xin lỗi nó, Tớ
muốn nói là tớ rất thương nó…Nhưng mà…Nhưng mà…Tất cả đã muộn rồi. Tất cả đã rất
muộn rồi, tớ đã không còn cơ hội đó nữa rồi…

Đời
người quả thật ngắn ngủi, ngắn ngủi đến mức người ta phải sợ hãi nó. Anh Vũ
nhìn người bạn trước mặt im lặng. Lãm đang đau khổ, cô nên nói gì để an ủi cậu
đây, bảo cậu đừng buồn, bảo cậu quên cô bé đi sao, những lời sáo rỗng đó thì có
tác dụng gì chứ, bàn tay Anh Vũ nắm cổ áo của Lãm lỏng ra và buông xuống. Nhưng
hành động của cô đã làm cậu nhóc đó giật mình. Lãm vội nắm chặt lấy bàn tay Anh
Vũ như sợ lại sẽ vuột mất một thứ gì đó rất quan trọng. Anh Vũ hơi ngạc nhiên,
bàn tay bé nhỏ của cô nằm gọn trong tay Lãm đang bị bóp chặt….

Đau…

Anh
Vũ nhíu mày, bàn tay cô bị bóp chặt đau nhói. Nhưng cô bé không nỡ rút ra. Có lẽ
đây chính là nỗi đau mà cậu ấy đã phải chịu đựng bấy lâu nay…

-Anh
Vũ ! Lãm kéo tay cô bé lại và ôm chặt cô vào lòng, qua giọng nói thổn thức, cậu
cố ôm chặt cô bé.-Anh Vũ…Tớ phải làm sao đây. Tớ chỉ là kẻ vô dụng phải không.
Tớ không thể làm được gì cho ai cả. Tớ phải làm sao để chuộc lại lỗi của mình
đây. Tớ muốn gặp lại nó. Tớ không thể chấp nhận được việc nó đã biến mất. Tớ phải
làm sao đây…

Vòng
tay Lãm càng siết chặt cô bé vào lòng mình hơn. Anh Vũ không phản ứng gì, cô chỉ
nhẹ nhàng ôm lấy cậu.

-Đủ
rồi Lãm…Lãm hơi bất giờ vì giọng nói trong trẻo vang lên bên tai mình.-Đủ rồi,
cậu đã cố gắng hết sức rồi. Cậu không cần phải dằn vặt mình như thế nữa. Em gái
cậu không oán trách gì cậu cả. Cậu cũng không cần phải oán trách bản thân mình
vì điều gì cả. Rồi sẽ đến lúc cậu tới nơi của nó thôi. Nhất định sẽ có lúc cậu
gặp lại nó…Cả tớ và cậu…Nhất định…Còn bây giờ cậu phải sống cho thật tốt, sống
thay cả phần của con bé. Cậu phải chứng minh cho nó thấy cậu là người anh trai
tuyệt vời như thế nào. Cậu phải làm cho nó thấy nó hãnh diện vì cậu như thế
nào. Có như vậy cậu mới không phải xấu hổ khi đi gặp lại nó, cậu hiểu chứ ?

Cánh
tay run rẩy của Lãm chợt lỏng ra, cậu buông Anh Vũ ra và hôn lên trán cô bé.
Đôi mắt cậu nhạt nước. Đây là hành động cậu hay làm trước khi tạm biệt em gái
mình. Đưa bàn tay nhỏ nhắn lên gạt vạt tóc vàng hoe trên mặt Lãm ra sau, Anh Vũ
mỉm cười.

-Ổn
rồi, Lãm. Mọi chuyện đã qua rồi. Chúng ta cùng về nhà nhé…

Đám
đông vẫn ồn ào vây quanh ba đứa nhóc. Leo vẫn đứng im nhìn Anh Vũ, cậu không
nghe được gì cả, cậu không biết được gì cả, vì cậu chỉ vừa mới tới thôi. Và điều
duy nhất cậu được thấy là Lãm đang ôm hôn Anh Vũ. Và cô bé thì không có phản ứng
gì…

Chiếc
xe hơi lao đi vùn vụt trên đường….

Anh
Vũ !!!

Trái
tim Leo như bị ai cào nát mỗi khi cậu nhớ đến cái tên này…

Anh
Vũ…

Cậu
cố quên nó đi, nhưng nó cứ hiện lên, mờ ảo trong đầu cậu…