XtGem Forum catalog
Em Không Hiểu Lòng Anh

Em Không Hiểu Lòng Anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 325085

Bình chọn: 7.00/10/508 lượt.

xé toạc
cả màn đêm. Cửa sổ trong phòng bị gió thổi tung, mở toang ra. Cơn gió
lạnh buốt mang theo vài giọt mưa khiến tôi rùng mình một cái. Tôi đứng
dậy, đi lại đóng cửa. Trước khi cánh cửa sổ khép lại hoàn toàn, bất
giác tôi nhìn thấy một dáng người bên kia song cửa chính nhà tôi. Tôi
giật mình, theo phản xạ đẩy cửa ra, nhìn lại một lần nữa. Quả nhiên là
có người. Thân người cao lớn giữa cơn mưa xối xả, không ô, không áo
mưa, mặc cho mưa gió từng đợt quất vào người. Một dáng vẻ cô độc đến
đau lòng. Tôi cầm ô bước ra mở cửa. Người kia dường như vẫn không hề
hay biết, mắt nhắm nghiền, đầu ngoẹo sang một bên, hơi thở có chút nặng nề. Hình như đã say rồi.

- Anh Phong! – Tôi lay lay người anh

- Uhm! – Anh khẽ chuyển mình, co người lại

Tôi đang chần chừ không biết phải làm thế nào, định đứng dậy qua nhà kế bên nhờ Phúc thì đột nhiên cả người tôi bị một lực giữ lại. Anh ta
đang nắm lấy tay tôi, tư thế vẫn không đổi, chỉ có cặp mắt đỏ ngầu là
đã mở ra

- Em định đi đâu?

- Anh tỉnh rồi à? Về nhà đi!

- Em quả nhiên rất tuyệt tình! – Giọng nói anh trầm xuống, cái nắm tay dường như siết chặt hơn

- Tuyệt tình? Haha, chứ anh muốn tôi phải như thế nào? Lo lắng, cuống
quýt ôm anh vào nhà, chăm sóc cho anh à. Xin lỗi, việc này phải để cho
vợ anh, không phải cho tôi…



Những chữ tôi vừa chuẩn bị thốt ra ngay lập tức đã bị chặn đứng lại, nuốt
ngược vào trong. Anh dùng môi của mình áp chế lên môi của tôi. Bờ môi
nóng ấm, mềm mại không ngừng ma sát. Tôi cảm nhận hơi thở nặng nhọc của anh. Trong lúc đầu óc tôi vẫn còn chưa kịp trấn tĩnh, lưỡi của anh đã
nhanh chóng cạy mở răng tôi, nhanh chóng tiến vào. Toàn bộ lý trí của
tôi gần như bị đánh sập. Đây là lần đâu tiên anh hôn tôi, bàn tay cũng
không tự chủ được đã đặt lên nơi mềm mại của tôi.

- Đừng – Tôi đẩy anh ra, hơi thở dồn dập, cố gắng hít lấy một chút không khí

Thanh Phong hụt hẫng nhìn tôi, nhưng ngay lập tức đã chồm lấy tiếp tục
hôn tôi. Dùng hai tay rắn chắc bế bổng tôi lên, nhanh chóng bước vào
trong. Từ đầu đến cuối, anh vẫn không ngừng hôn tôi. Tôi có cảm giác
toàn bộ không khí đều bị anh hút sạch, đầu óc càng lúc càng mụ mị. Anh
đặt tôi xuống giường, bàn tay nhanh nhẹn lần mở từng cúc áo của tôi. Nụ hôn được chuyển từ môi tôi xuống dần tới cổ tôi. Những điểm anh chạm
vào đều trở nên nóng rực. Ngay lúc đó, não tôi bắt đầu phát ra hàng
loạt tính hiệu cảnh báo. Tôi cố gắng kiềm chế cảm giác mãnh liệt đang
trào dâng trong người, nặng nhọc thốt lên:

- Không đúng, dừng lại đi!

- Anh muốn em! – Giọng nói của anh lúc này đã khàn đặc, ánh nhìn cũng trở nên đầy dục vọng

- Thanh Phong, em không phải Lan Linh!

Câu nói đó của tôi quả nhiên có sức ảnh hưởng. Anh đột nhiên dừng lại, ngước mắt lên nhìn tôi. Anh đúng là đã xem tôi là Lan Linh. Anh say
rồi, chỉ có khi say anh mới nhầm lẫn như vậy. Tôi mới có một chút cơ
hội nhận được sự dịu dành của anh. Tôi nắm chặt ga giường, cố gắng cắn
chặt môi, ngăn tiếng nấc chuẩn bị bật ra. Tôi nhắm mắt lại, nói khẽ:
“Anh về đi!”.

Tôi cảm nhận được nụ hôn của anh đặt trên mi mắt tôi, anh nhẹ nhàng vòng
tay ôm lấy tôi. Hơi nóng trên người anh dù cách một lớp quần áo vẫn
chuyền sang cho tôi, nhưng lại khiến toàn thân tôi run rẩy.

- Xin lỗi!

Dù tôi không hề mở mắt nhưng tôi vẫn có thể nhận thấy vòng tay ôm mình lơi đi. Anh ngồi dậy, bước xuống giường

“Cạch”

Tiếng cửa mở làm trái tim tôi rớt vào hầm băng lạnh giá. Tôi mở mắt,
nhìn qua chỗ trống bên cạnh. Tôi thật sự mệt mỏi với trò cút bắt tình
yêu của anh ta rồi. Tôi co người lại, chờ đợi nỗi đau đớn từ từ kéo
tới. Tôi cho phép bản thân khóc một trận quên trời quên đất. Nước mắt
của tôi sẽ vì anh rơi một lần cuối cùng, sau đêm nay tôi sẽ không rơi
lệ vì ai nữa. Tôi cứ khóc đến khi mệt mỏi mà ngủ thiếp đi.

Mưa bên ngoài vẫn còn nặng hạt, từng đợt từng đợt trút xuống. Gió vẫn
gào rú, bi thương, thống khổ. Tiếng sấm đánh oành một cái làm tôi giật
mình thức dậy.

Tôi ngồi dậy, cảm thấy không khí xung quanh thật khó thở. Chính vì thế trong đêm khuya đó, tôi đã làm một việc hết sức khôi hài là thay toàn
bộ ga giường và áo gối. Sau đó tắm rửa thật sạch sẽ. Tôi không muốn mùi của anh ta còn vương vấn xung quanh mình. Bây giờ không phải là tôi
không thể yêu mà chính là không muốn yêu nữa.

——————————————

Sáng sớm, tôi xuất hiện ở công ty với cặp mắt sưng húp và quầng thâm
dưới mắt. Đúng giờ, con người đầy nguyên tắc đã có mặt. Tôi ngồi ngay
ngắn trên bàn, chờ chỉ thị của sếp. Ngoan ngoãn đến đáng thương!

- Một tách cafe nóng! Lịch hẹn của ngày hôm nay! – Sếp ra lệnh trước khi đóng sập cửa trước mặt tôi

Con người này quả thật thay đổi thái độ như trở lòng bàn tay mà. Cứ như là vừa nằm mộng vậy. Tôi nhanh chóng pha cafe, in lịch hẹn đem vào
phòng cho sếp. Khi tôi đặt cafe lên bàn, anh ta vẫn đang cúi đầu đọc
tài liệu, không hề có ý định sẽ ngước lên nói cảm ơn như mọi khi.