chính ba can thiệp vào chuyện quy hoạch kia
đúng không?”
Ông Thụy cũng trả lời không hề vòng vo: “Sao nữa? Đúng là ba
đứng sau việc này. Tại sao con lại phải can thiệp?”<>
“Vì sao lại phải gây khó dễ cho một cô gái? Cửa tiệm đó là tất
cả tâm huyết và sự nghiệp của cô ấy đó ba. Ba làm ơn để người ta yên đi!”
“Theo những gì ta đã tìm hiểu thì chủ sở hữu của căn tiệm đó
chính là con?”
Vĩnh Uy hiểu rằng ba anh đã biết tất cả những gì ông muốn biết.
“Đúng vậy ạ.”
“Lòng tốt của con lại đi quá giới hạn rồi.”
“Không đâu, ba nhầm rồi, không phải là lòng tốt hay thương hại.
Con yêu cô ấy. Con đã tìm được người phụ nữ của đời mình và ba nên chúc mừng
con vì điều đó.”
“Ồ đúng vậy đáng ra ba phải chúc mừng về việc con đã kiếm được
cho mình một người phụ nữ cộng thêm cả đứa con ngoài giá thú của cô ta nữa.”
Đôi mắt anh đục mờ lạnh giá, bàn tay nắm chặt khiến các khớp
xương kêu răng rắc. “Con coi thằng bé như con trai mình, điều đó sẽ không thay
đổi. Và con nhất định sẽ kết hôn với cô ấy. Ba mẹ hãy chờ ngày con đưa cô ấy về
ra mắt nhé!”
Nói rồi anh quay ngay bước đi nhưng được vài bước chợt đứng
lại nói với ra sau: “Ba còn nhớ năm năm trước con đã nói điều gì không? Đó là,
con sẽ không để cho ai can thiệp vào quyết định của mình một lần nữa.”
Vĩnh Uy tiếp bước nhưng chạm mặt mẹ anh ở lối vào, nhìn dáng
hình tiều tụy lo nghĩ của bà anh cũng thấy rất xót xa, nhưng không thể làm
khác. Đặt tay lên vai mẹ Vĩnh Uy thì thầm: “Mẹ nhớ giữ gìn sức khỏe. Con đi
đây!”
“Uy! Con…” Mặc cho bà Ngọc Kim gọi theo với giọng xúc động
nghẹn ngào nhưng anh vẫn không hề dừng bước.
***
Phố sầm uất, người người qua lại trong không khí tươi mới
tràn đầy sức sống. Lệ Na ngang qua một cửa hiệu thời trang nam, cô chợt mỉm cười
khi nghĩ đến Vĩnh Uy. Mọi chuyện khó khăn dường như đã lắng dịu, cô lại được sống
những ngày thanh thản, tất cả là nhờ anh.
Cửa hiệu với không gian bóng lộn và màu xanh dương chủ đạo rất
nam tính, các kệ giá gọn nhẹ bày biện đồ phụ kiện trông khá trang nhã.
Na lần tìm, xem xét từng chiếc cà vạt một. Cô thử tưởng tượng
xem anh sẽ hợp với màu gì ngoài màu trắng xám trông rất lạnh.
Gần ngay cạnh có một người đàn ông trung tuổi cũng đang lựa
màu ca vát phù hợp. Na liếc nhìn anh ta một cái, người đàn ông cũng nhìn lại
cô. Khi Na quay lại với việc của mình thì hình như anh ta vẫn nhìn cô với vẻ
phân vân suy nghĩ.
Khi đã chọn được màu ưng ý Na mang ra quầy thu ngân và yêu cầu
gói lại thì người đàn ông ấy cũng theo cô. Anh ta đặt vài chiếc ca vát lên để
tính tiền, rồi quay sang hỏi cô: “Xin lỗi! Cô là cô Lệ Na phải không?”
Lệ Na ngạc nhiên nhìn người này, giờ nhìn kỹ cũng thấy anh
ta trông khá quen.
Anh ta nói: “Cô không nhớ tôi à? Tôi trước là lái xe riêng
cho tổng giám đốc Hòa, ba cô.”
“Đúng rồi. Thảo nào tôi thấy anh rất quen.”
Họ hỏi thăm tình hình sức khỏe và cuộc sống của nhau rồi
cùng đến một quán café ngay gần đó để trò chuyện. Na thấy rất mừng khi gặp lại
một người đã từng hết lòng tận tụy và luôn nhớ đến cha cô.
Người lái xe nhấp nhẹ ngụm café rồi đặt cốc xuống, anh hỏi đầy
quan tâm: “Chắc thời gian qua cô sống rất vất vả? Trông cô gầy hơn và khác xưa
quá khiến suýt nữa tôi không nhận ra. Hà, cô biết không, hồi xưa chắc cô không
bao giờ để ý tới mấy thằng làm công như chúng tôi đâu nhưng chúng tôi thì thán
phục cô lắm. Cô y như một vị công chúa kiêu kì vậy đó.”
Na cười bẽn lẽn: “A. Ngại quá. Anh thông cảm, hồi đó tôi còn
trẻ dại nên không hiểu chuyện.”
“Không sao. Như vậy mới cá tính. Hôm nào tôi sẽ đưa các cháu
đến quán cô.”
“Rất hoan nghênh ạ! Thế còn anh, sau khi không làm cho ba
tôi nữa anh đi làm ở đâu? Công việc vẫn ổn định chứ?”
“Hiện giờ tôi đang lái xe cho một doanh nghiệp tư nhân, cuộc
sống cũng tạm ổn.” Anh trầm ngâm: “Nhưng dù có làm cho bất cứ ai tôi cũng không
thấy ai tốt như tổng giám đốc Hòa. Ông là một người tốt bụng, luôn quan tâm đến
cấp dưới.”
Nhắc đến cha Na cũng cảm thấy trong lòng xúc động vô cùng.
Người lái xe nói tiếp: “Ba cô thương cô lắm, ông lúc nào
cũng nhắc đến cô.”
Na nói nghẹn ngào, cô cố xua đi nỗi trống vắng, tiếc thương
người cha đã khuất: “Vâng! Chỉ có tôi luôn làm ba buồn lòng.”
Anh ta cảm thán: “Chỉ trách số trời đã khiến ba cô không gặp
được người tốt. Cuộc đời thật đáng buồn, có những người chỉ vì đồng tiền mà trở
nên máu lạnh không một chút tình người.”
“Tôi cũng nghe qua việc bên đầu tư nhất định từ chối hợp tác
nên công ty nhà tôi mới không tránh khỏi phá sản.”
“Vâng. Kể ra thì dự án đó đúng là hơi mạo hiểm, nhưng họ
cũng tuyệt tình quá, khi mà ba cô đã cầu xin hết lời. Hơn nữa tôi tin tưởng ở tổng
giám đốc. Ông nhất định sẽ không để bên họ phải chịu thiệt thòi.” Người lái xe
vẫn liến thoắng, đã bao năm rồi nhưng anh ta vẫn cảm thấy nỗi bức xúc như mới
ngày nào. “Bên Cao Kiến mạnh như vậy, đối với họ
