Old school Swatch Watches
Hôn Nhân Sắp Đặt

Hôn Nhân Sắp Đặt

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 321835

Bình chọn: 9.5.00/10/183 lượt.

r/>
- Đấy, lại tôi nữa.

- à, ừ... Tại...tại người ta chưa quen chứ bộ. Nhỏ chu mỏ lên cãi.

- Thôi được, không quen rồi sẽ quen. Khuya rồi đi ngủ thôi, niếu không phiền cô ngủ ở ghế sô pha nhé?

- Anh.. Anh không cho em ngủ trên giường được sao?

- Chẳng lẽ cô muốn ngủ với tôi. Anh phán 1 câu làm nhỏ cứng họng.

- không, không, vậy em sẽ ngủ ở ghế.

Sáng hôm sau nhỏ dậy từ sớm để làm bữa sáng, nhìn anh ngủ ngon lành trên giường nhỏ cũng không nỡ đánh thức anh dậy.

Thấy bà Mai Hàn đi xuống lầu, nhỏ nhanh nhảu chào:

- Sao mẹ dậy sớm thế ạ?

- Sớm gì nữa con, con đang làm gì thế? Bà vui vẻ đáp.

- Dạ!
Con đang nấu bữa sáng. Mẹ ngồi đợi con lát nhé! Nói xong nhỏ tung tăng
chạy vào bếp. Bà Mai Hàn mỉm cười hạnh phúc, có cô con dâu hiếu thảo,
đảm đang như thế thì còn gì bằng.

Làm song bữa sáng định lên phòng gọi đã thấy anh đứng lù lù trước mặt.

- Em nấu bữa sáng xong rồi, anh vào ăn kẻo nguội. Nhỏ tươi cười nói với anh.

- Ừ. Anh lạnh lùng đáp.

bữa sáng kết thúc, 2 người chào tạm biệt bà Mai Hàn để lên đường đi
hưởng tuần trăng mật, nhỏ háo hức lắm vì chưa bao giờ được đi du lịch
mà. Vui vẻ mở cửa xe phía trên chợt nhỏ khựng lại, ghế đó đã có người
ngồi và không ai khác người đó chính là Kiều Phương. Thấy nhỏ trần chừ
mãi không chịu bước lên xe, tức giận anh quát:

- Cô có lên không thì bảo?

- À Ừ..! Nhỏ đành lặng lẽ mở cửa sau bước vào trong tâm trạng buồn bã, còn Kiều Phương thì mỉm cười thích thú.

Trên đường đi chỉ có tiếng nói chuyện của anh và Kiều Phương còn nhỏ
chả biết nói gì, cũng chả ai quan tâm đến sự hiện diện của nhỏ ở trên
xe. Đưa ánh mắt xa xăm nhìn qua cửa xe, nhỏ lại cảm thấy buồn hơn, một
nỗi buồn da diết, khó tả, thấy tủi thân khi nghĩ đến mình, nhỏ khẽ thở
dài rồi đi vào giấc ngủ lúc nào không hay.

- két!!!! Chiếc xe
phanh lại làm nhỏ giật mình tỉnh ngủ, khẽ dụi mắt, nhìn mọi vật xung
quanh rồi theo anh và Kiều Phương bước vào khách sạn.

3 người
cùng thuê phòng trong 1 khách sạn 4 sao ở gần bãi biển Nha Trang, nói là tuần trăng mật của nhỏ và anh nhưng thật ra là cuộc hẹn hò của anh và
Kiều Phương thì đúng hơn, có cô dâu nào như nhỏ không nhỉ? Đi hưởng tuần trăng mật mà chồng dắt theo người tình, mình chỉ là tấm bia đỡ đạn cho
cuộc đi chơi của người ta trở nên "hợp pháp" thôi, nhỏ thầm nghĩ rồi nở
nụ cười đau khổ xách theo đống hành lý bước vào phòng nhìn sang thấy anh và Kiều Phương sánh đôi đi bên nhau nhỏ cũng không khỏi chạnh lòng. Sau khi tắm xong, nhỏ định sang rủ anh cùng đi ăn thì đã thấy anh và Kiều
Phương đứng trước cửa phòng mình:

- Tôi và Kiều Phương ra ngoài 1 lát, cô tự lo cho bản thân đi nhé! Nói xong anh nắm tay Kiều Phương bước đi.

Nhỏ biết trước chuyện này sẽ sảy ra nên cũng không mấy ngạc nhiên. Sau
khi dùng bữa trong khách sạn xong, cảm thấy nhàm chán nhỏ cũng muốn ra
ngoài thay đổi không khí, 1 mình lang thang trên bờ biển, nhìn quanh
thấp thoáng vài đôi tình nhân đang cùng ngắm mặt trời lặn, sao nhỏ thấy
mình cô đơn quá, ước mong được ra biển ấp ủ bấy lâu nay trong nhỏ giờ đã thành hiền thực mà sao nhỏ lại cảm thấy không vui? Không biết giờ này
anh đang làm gì? Ở đâu? Những ý nghĩ đó chợt loé trên đầu nhỏ. Khẽ thở
dài rồi tiếp tục bước đi 1 cách vô thức, nhỏ cũng chằng biết mình đang ở đâu, đi đâu, về đâu nữa, có thể nói nhỏ đã hoàn toàn mất phương hướng,
hoàng hôn buông dần thay vào đó là bóng đêm đang chuẩn bị bao trùm lên
toàn bộ thành phố biền. Dưới ánh sáng yếu ớt mờ ảo của những tia sáng
còn sót lại trong ngày, bóng dáng nhỏ bé ấy vẫn tiếp tục bước trên bờ
biển trải dài, những tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ cùng tiếng gió thổi vi vu
tạo nên khúc nhạc du dương như tiếng lòng của 1 ai đó. Nhỏ cũng không
biết mình đã đi được bao lâu nữa chỉ biết là đôi chân đang mỏi nhừ và
hơi đau. Muốn quay lại về khách sạn nhưng đã quá muộn, xung quanh chả
thấy ai, điện thoại cũng không mang theo mà trời lại tối sắp không nhìn
thấy đường nữa, nhỏ sợ, nhỏ muốn khóc lắm, nhỏ lại nhìn thấy hình ảnh
của anh xuất hiện trong tâm trí mình. Chợt có tiếng bước chân và giọng
nói quen thuộc bên tai

- Cô làm gì ở đây mà không về khách sạn hả? Có biết đi ra đây giờ này là nguy hiểm lắm không? Khi anh cùng Kiều Phương trở về khách sạn, qua gõ cửa không thấy nhỏ đâu, xuống lễ tân
hỏi cô nhân viên mới biết là nhỏ ra ngoài, đợi mãi không thấy nhỏ về,
anh đâm ra lo lắng, không đợi được nữa đành phải ra ngoài tìm.

- Hức...hức...hức...! Em sợ lắm, em bị lạc..hức hức. Theo phản xạ nhỏ chạy đến ôm anh khóc ngon lành.



Anh cũng vòng tay qua ôm nhỏ vào lòng an ủi:

- không sao rồi, lần sau không được phép ra ngoài khi không có tôi đi bên cạnh nghe không?

- dạ. Hức...hức!

- Thôi nín đi, tôi ở đây rồi. Xoa đầu nhỏ anh an ủi. Không biết vì mệt
hay vì vòng tay của anh quá ấm áp mà nhỏ ngủ luôn, thấy như vậy anh cũng không nói gì thêm, nhẹ nhàng bế nhỏ lê