n xe phi thẳng đến khách sạn, khẽ đặt nhỏ nằm xuống giường, biết nhỏ vẫn đang yên giấc, anh mới quay lưng bỏ đi.
Những tia nắng ấm áp lọt vào cửa sổ phòng làm nhỏ thức giấc, chưa bao giờ nhỏ có thể ngủ ngon đến thế, nghĩ lại chuyện tối qua sảy ra nhỏ còn cảm thấy hơi ngượng, nằm trong vòng tay chắc khoẻ, ấm áp của anh nhỏ thấy hạnh phúc và bình yên lạ thường. Nhìn lên đồng hồ đã
hơn 8h, chạy nhanh như bay vào phòng tắm khoảng 20 phút sau thì nhỏ cũng làm xong vệ sinh cá nhân, bước ra khỏi phòng cùng với cái bụng đang
đánh trống kêu oan vì từ tối qua tới giờ chưa ăn gì, sang phòng anh gõ
cửa mãi chẳng thấy đâu nhỏ đành 1 mình đi xuống dưới. thấy anh và Kiều
Phương đang vui vẻ ăn uống, nhỏ lại cảm thấy thấy buồn, không muốn làm
phiền đến 2 người, nhỏ lẳng lặng ngồi xuống bàn bên cạnh mà thưởng thức
bữa sáng 1 mình. Lúc nào cũng vậy, cũng chỉ 1 mình nhỏ là cô đơn thôi,
người ta có đôi, có cặp hạnh phúc thế còn gì? Nhỏ khẽ nở nụ cười chua
chát rồi ăn tiếp bữa sáng của mình.
Lặng lẽ quan sát từ khi
nhỏ bước xuống, anh cảm thấy có lỗi khi làm chồng mà lại bỏ rơi cô vợ
mình nhưng còn Kiều Phương nên anh chẳng thể làm gì hơn, Kiều Phương cố ý sắp đặt chuyến đi hưởng tuần trăng mật thành cuộc đi chơi của mình vì
muốn làm cho nhỏ tổn thương rồi tự động rời xa anh. Có thể nói kế hoạch
của cô đã và sẽ tiếp tục thành công nếu như không có cuộc điện thoại
này:
- Vâng! Tôi biết rồi, tôi sẽ về ngay. Tít tít tít, tắt
điện thoại, anh quay sang nói với Kiều Phương: "chúng ta phải về thôi,
công ty có chuyện gấp cần anh giải quyết" và cũng không quên qua bàn nhỏ để thông báo.
Cuộc hưởng tuần trăng mật kết thúc sớm hơn so
với dự định, nhưng không sao, không còn phải chứng kiến cảnh tình cảm
của 2 người là nhỏ thấy vui rồi.
Vừa đưa nhỏ tới nhà, anh đã
phải chạy đến công ty để giải quyết công việc, nhìn theo bóng dáng chiếc BMV màu xám ( chả biết xe gì, hãng nào nữa, hehe) đi khuất nhỏ mới bước vào chầm chậm vào.
- Các con có chuyện gì sao mà về sớm vậy?
Mẹ tưởng phải đến tuần sau chứ? Tiếng Bà Mai Hàn từ trong nhà vọng ra
làm nhỏ giật mình.
- dạ, hình như là Công ty có chuyện gì đó
con cũng không rõ nữa nhưng có vẻ hơi nghiêm trọng mẹ à, bọn con phải về gấp quá nên...nên... Chưa kịp mua quà gì cho mẹ hết. Con...con xin lỗi! Nhỏ thật thà nói.
Nhìn bộ dạng của nhỏ lúc này làm bà Mai Hàn cảm thấy buồn cười khẽ nhíu đôi mắt vẻ tức giận bà đùa:
- Đấy, tôi biết ngay mà, anh chị đi với nhau vui vẻ rồi thì làm gì còn thời gian mà nhớ tới bà già này nữa.
- Không..Không phải thế đâu mẹ, bọn con...bọn con...!Nhỏ ấp úng nói
không nên lời, "chắc mẹ giận thật rồi, làm sao đây? Hix hix"nhỏ nghĩ.
Đến lúc này thì bà Mai Hàn không nhịn được nữa cười ha hả nhìn cô con dâu đang đứng trước mặt mình.
- haha...haha! Nhìn con kìa buồn cười chết đi được. Haha..haha! Rồi
Chỉnh lại tư thế bà nói với giọng nghiêm chỉnh: Mình là 1 người nhà mà
con cứ khách sáo thế là mẹ giận thật đấy, thôi không đùa với con nữa,
giờ cùng mẹ đi chợ về làm bữatối nhé! Không biết các con về nên mẹ chưa
chuẩn bị gì hết.
Giờ nhỏ mới thật sự hoàn hồn, định rụng tim vì sợ rồi chứ, không suy nghĩ nhiều, nhỏ vội đáp:
- Dạ, mẹ đợi con tí nhé! Nói xong nhỏ chạy vội lên phòng cất hành lý rồi đi chợ cùng mẹ chồng.
*siêu Thị BigStar*
Hiện tại, 2 mẹ con nhỏ đang trên tầng 9,
nói là đi chợ cho vui nhưng thật ra là đi siêu thị ( bệnh nhà giàu,
chẹp, chẹp mình thì nghèo thúi ruột đây) tung tăng mua đồ cùng mẹ, nhỏ
vui lắm, lần đầu được vào siêu thị lớn như thế này cơ mà, mỗi lần đi
ngang qua nhỏ chỉ dám đứng nhìn từ ngoài thôi chứ quy mô, cơ cấu bên
trong thế nào làm sao nhỏ biết được, đang định với lấy hộp sữa trên bậc
cao nhất, vì điều kiện về chiều cao không cho phép nên nhỏ phải khiễng
chân lên... 3cm...2cm...1cm... Sắp chạm tới rồi thì nó lại bị bàn tay
của ai đó cầm lấy trước, nhìn sang cái con người vô duyên cướp đồ mình,
nhỏ ngạc nhiên nói:
- ủa, sao anh lại ở đây?
- Thì cũng như em thôi. Vũ Duy đáp rồi đưa hộp sữa ra trước mặt nhỏ: cho em này!
- vâng, cám ơn anh! Nhỏ nhẹ nhàng cầm lấy.
- Em đi 1 mình sao? Vũ Duy chợt hỏi.
- Không, em đi cùng mẹ nữa, nói xong nhỏ chỉ tay về phía bà Mai Hàn.
- Vậy à? Dẫn anh sang đó nhé, lâu rồi anh chưa gặp bác.
- Dạ, nhỏ đáp rồi cùng Vũ Duy bước đến gần bà.
- Cháu chào bác! Nở nụ cười thật tươi, Vũ Duy nói.
- Duy hả con, dạo này bận lắm hay sao mà không thấy sang thăm bác vậy? Bà Mai Hàn cũng mỉm cười đáp.
- Dạ, cũng chút chút ạ, Bác mua đồ xong chưa?
- chắc đủ rồi con.
- Vậy qua kia tính tiền rồi cháu đưa bác và Tiểu Quân cùng về nhé!
- Phiền con quá! Bà Mai Hàn khẽ lắc đầu tỏ vẻ không đồng ý.
- Không có gì đâu bác, dù gì cũng tiện đường mà! Vũ Duy đáp rồi liếc
nhìn sang phía nhỏ còn Nhỏ thì đang chìm đắm trong những suy nghĩ mà
chẳng cần quan tâm họ nói