nha mẹ, con sẽ nhớ mẹ lắm! Nhỏ nói mà gần như sắp khóc.
Khẽ xoa đầu nhỏ bà nói:
- Cái con bé này, mẹ đi chứ có phải đi chết luôn đâu, không có mẹ ở nhà các con phải tự biết chăm lo cho mình, không được cãi nhau, nghe chưa?
Còn con_ nhìn về phía anh_ vợ con còn nhỏ chưa hiểu biết mọi chuyện, con phải nhường nhịn, không được bắt nạt nó, mẹ biết con làm gì là chết
chắc với mẹ. Bà đe doạ.
- Vâng, con biết rồi mẹ, anh ỉu xìu đáp.
Nhỏ ôm lấy bà, những giọt nước mắt cứ thế tuôn ra, lại phải xa 1 người
mà mình yêu quý, nhỏ chẳng muốn tí nào. "Mẹ đi rồi, anh có đối sử tốt
với mình như lời anh nói? trước đây vì mẹ mà anh cưới mình liệu bây giờ
không có mẹ ở đây nữa anh sẽ bỏ mình như vứt 1 đống rác?, chắc như vậy
thôi, mình chẳng là gì của anh cả" nhỏ chợt thấy lo lắng, khẽ dụi đôi
mắt còn ướt đẫm, nhỏ nói với bà:
- Mẹ đừng lo, con sẽ chăm sóc anh ấy chu đáo, mẹ nhớ bảo trọng nha, không được làm việc quá sức đâu
đó! Mẹ về thăm bọn con sớm sớm nha!hức...hức!
- Rồi, mẹ hứa
với con, được chưa? Thôi nín đi, mai còn tiễn mẹ ra sân bay nữa! Nhìn
nhỏ như vậy bà chẳng biết phải làm sao, bà cũng quý nhỏ lắm chứ, cô con
đâu bé bỏng của bà sinh ra đã phải chịu nhiều thiệt thòi, bà chỉ mong
rằng con trai mình sẽ bù đắp lại cho nó thôi, nhưng sao điều đấy bà cảm
thấy xót xa quá.
- Dạ! Nhỏ đáp mà mắt vẫn còn rưng rưng nước mắt.
Cuộc sống vẫn thế tiếp diễn, đã 1 tuần trôi qua kể từ ngày bà Mai Hàn
sang nhật, nhỏ và anh tuy là sống chung nhà, nằm cùng phòng nhưng rất ít có thời gian nói chuyện, hằng ngày anh đã phải đi từ sáng sớm và tối
khuya mịt mới về nhưng như thế nhỏ lại cảm thấy dễ chịu hơn, vì có đối
mặt với anh nhỏ cũng chẳng biết nói gì, còn anh thì vẫn coi nhỏ như là
cái kim trong mắt.
Chợt nhìn qua lớp kính cửa sổ trong phòng,
trên tít ngọn cây kia 2 con chim bố và mẹ đang sải rộng đôi cánh để che
mưa cho các con của mình nằm trong chiếc tổ nhỏ bé, lòng nhỏ lại nhen
nhóm lên ước mơ về 1 gia đình hạnh phúc, nghĩ về thực tại nhỏ khẽ mỉm
cười chua chát, lắc đầu xua đi những suy nghĩ nhỏ lại bắt tay vào những
công việc của 1 ngày mới.
Hôm nay cũng giống như bao ngày
khác, những tia nắng đầu tiên lọt vào phòng là lúc nhỏ thức dậy, nhưng
đối với nhỏ đây lại là 1 ngày đặc biệt bởi vì hôm nay chính là ngày nhập học đầu tiên tại ngôi trường mới, 1 mình đi bộ tới trường ( vì nhà gần
trường vả lại đi bộ cho khoẻ người, hehe) trong lòng với bao cảm xúc:
hồi hộp, lo lắng... Ngơ ngác bước vào cổng, nhỏ thật sự ngạc nhiên về
quy mô ở đây, phải nói thế nào nhỉ? Rất đẹp và lộng lẫy, đây chính là
môi trường lý tưởng thu hút tất cả các bạn sinh viên không những trong
nước mà còn cả ngoài nước, mải ngắm nghía mà quên mất nhiệm vụ mình tới
đây làm gì, không biết khoa tiếng anh kinh tế quốc tế nằm ở đâu đây? Nhỏ loay hoay mãi mà không tìm ra, chợt thấy có người lướt qua bên cạnh,
nhỏ vội chạy lại hỏi:
- Xin lỗi, bạn có thể cho mình hỏi tí được không?
- Ừ, bạn muốn hỏi gì? Anh chàng khẽ nheo mắt nhìn người con gái xinh đẹp đang đứng trước mặt mình.
- À, mình là sinh viên mới, bạn có thể chỉ cho mình khoa tiếng anh kinh tế quốc tế nằm ở đâu được không?
- oh, vậy mình học cùng khoa rồi, đi theo mình nhé! Anh chàng vui vẻ đáp.
- Thật sao? Cám ơn bạn nha! Hihi!
- Ừ, không có gì đâu, mình cũng đang tới đó mà.
Cứ như thế tiếp tục nói chuyện suốt quãng đường tới giảng đường, ngạc
nhiên hơn hai người lại học cùng lớp, chẳng mấy chốc mà 2 người trở
thành bạn thân ( cái này nhỏ nghĩ thôi nha chứ người ta tớ ứ biết, hihi) qua tiếp xúc nhỏ biết được bạn mình tên Gia Hoàng, là con trai duy nhất và cũng chính là người thừa kế của tập đoàn Friends - Tập đoàn hoạt
động chủ yếu trong lĩnh vực nhà hàng và khách sạn.
- Tiểu
Quân, mình đưa cậu về nhé! Gia Hoàng hỏi khi kết thúc buổi học, nói là
buổi học chứ thực ra ngày đầu tiên chủ yếu là để làm quen giữa các thầy
trò thôi.
- Thôi phiền cậu lắm, tớ đi bộ được rồi. Nhỏ đáp.
- Có gì đâu, chẳng lẽ cậu không xem mình là bạn? Vả lại tớ cũng chỉ
muốn biết nhà cậu ở đâu thôi mà. Gia Hoàng tiếp tục nài nỉ.
- Nhưng...nhưng mà..! Chưa để nhỏ nói hết câu Gia Hoàng đã vội nói tiếp:
- Đợi mình vào lấy xe tí nhé! Đứng yên đấy. Nói rồi cậu chạy vụt ra bãi để xe để lại mình nhỏ đứng thẫn thờ giữa cổng trường.
5 phút sau Gia Hoàng bước ra cùng chiếc Novor màu trắng. Nhỏ còn chưa biết phải làm gì thì đã nghe giọng nói của cậu vang lên:
- Lên xe đi!
- Mình...mình tự về được rồi, nhỏ lý nhí đáp.
- Thôi lên đi nào, liếc nhìn đồng hồ, cậu nói tiếp: cũng muộn rồi đấy.
Nhỏ hết cách, đành ỉu xìu ngồi lên xe, đọc địa chỉ nhà cho Gia Hoàng đưa về.
Đến trước cửa nhà, bước xuống xe, nhỏ nói với cậu:
- Cám ơn cậu đã đưa tớ về nhé!
- Thôi cậu vào nhà đi, không có gì đâu, mai gặp lại, bye nhé!
Nhìn chiếc xe khuất khỏi tầm mắt nhỏ mới chậm rã
