ựa lưng vào nệm trắng, ho húng hắng.
Dương Lạp và Trân Trân chạy vội vào ôm chầm lấy mẹ, nức nở khóc:
- Mẹ, có chuyện gì với mẹ vậy?
Bà nhìn hai đứa con cười
hiền hậu rồi lại ho sằng sặc, bà lấy chiếc khăn bịt chặt mồm, rồi nhanh chóng
dấu chiếc khăn ra sau. Dương Lạp phát hiện một vệt máu đỏ trên chiếc khăn trắng
tinh, cô lo lắng:
- Mẹ sao vậy? Mẹ bị bệnh sao?
Bà nhìn hai đứa một hồi
lâu rồi nói:
- Mẹ không sao cả. Tuổi già thôi!
- Không thể!
Trân Trân hét lên. Rõ
ràng người mẹ rất xanh xao, khuôn mặt trắng bợt thế kia cơ mà.
- Thôi nào, hôm nay...mẹ có chuyện...muốn nói
với...các con.
- Vâng.
Một khoảng im lặng giữa
họ. Một lúc sau, bà cười dịu dàng, vuốt tóc hai đứa trẻ:
- Đừng buồn, mẹ nhớ các con rất kiên cường cơ mà? Thời
gian cũng đã...hết rồi.
Nói rồi bà lại ho dữ dội,
Dương Lạp vỗ vỗ vào lưng bà rồi vòng tay đỡ lấy đầu bà, ngả nằm xuống giường,
cô hết sức bối rối:
- Mẹ...thời gian đã hết là sao?
Nhìn kĩ thì thấy khuôn
mặt bà còn trắng hơn cả chiếc ga trải giường nữa, trắng một cách nhợt nhạt,
dường như sắp cạn kiệt sức sống. Bốn xung quanh phòng sao lạnh lẽo quá, nắng
không còn chiếu rực rỡ trên ô cửa sổ nữa, bù lại, mây đen lại kéo đến đen kịt,
rõ ràng vừa rồi trời rất nắng mà...Bà vẫn mỉm cười, nắm tay Dương Lạp:
- Tiểu Lạp của mẹ...Con là đứa bé ngoan, mẹ biết những
điều đang xảy ra với con, nhưng con đừng mất hi vọng, tương lai còn dang rộng
phía trước mà...Hãy cố gắng lên...
Rồi bà lấy tay còn lại
nắm lấy tay Trân Trân:
- Cả Tiểu Trân nữa, mẹ biết con rất đa cảm, và Chu
Thiên là chàng trai tốt, trong thời gian con không có ở đây, nó đã giúp đỡ ta
rất nhiều. Con hãy trân trọng nó nhé...
Tại sao những lời mẹ nói
giống như trăng trối vậy? Bất thức họ rơi nước mắt, mẹ lại ho, lần này cơn ho
kéo dài hơn. Hai cô gái im lặng, họ nghe tim mình đang đập rất mạnh. Chuyện gì
đang xảy ra? Bà gượng dậy, Trân Trân phải chạy lại đỡ mẹ:
- Có lẽ...- Bà ngập ngừng.
- Có lẽ ta không còn sống lâu được nữa...
- Mẹ! - Hai cô gái cùng đồng thanh.
- Im lặng nghe ta nói nào...khụ khụ! - Bà lại ho.
- Trại mồ côi An Dương, có lẽ ta sẽ nhờ " người
đó" trông nom dùm rồi.
- Người đó? - Dương Lạp ngạc nhiên.
- Chính là mẹ con. Hoàng Hậu Thái Hoa.
Cô sững người, sao bà ta
lại liên quan đến chuyện này, mọi điều bí mật trước giờ cô không hề biết.
- Trước giờ, vốn trại mồ côi không thể tồn tại được vì
nó đã quá tồi tàn, có lúc ta tưởng không thể chống đỡ nổi nữa thì mẹ con đã
viện trợ tất cả mọi khoản chi phí. Nên trại mới được như bây giờ.
- Sao bà ta lại làm thế? - Trân Trân hỏi.
- Điều đó ta cũng không thể biết được...Nhưng bà ấy...là
ân nhân của lũ trẻ...và cả ta...
- Vậy tại sao...bà ta...lại bỏ rơi con...và anh Phong?
- Dương Lạp đã không thể kiềm chế trước những thắc mắc trong lòng.
- Vì hoàn cảnh ép buộc thôi con...Lúc ba con mất, bà
ấy đã rất suy sụp, nhưng khi gặp được Bệ Hạ bây giờ, bà ấy dường như tìm được
tình yêu ban đầu, và hai người đã rất yêu nhau. Cho đến khi Cố Hoàng Hậu mất,
bà ấy đã đồng ý tái hôn với Bệ hạ nhưng Thái Hậu lại không đồng ý đem hai con
theo...Họ muốn mẹ con là gái đồng trinh...
- Vậy ư? - Giọng Dương Lạp tuyệt vọng, cô đã chờ bà ta
như vậy, mà bà ta nỡ lòng nào bỏ đi tìm hạnh phúc riêng.
- Con hãy tha thứ cho bà ấy...khụ khụ...
- Không...bà ta...không xứng...hu hu hu hu...
Dương Lạp chợt khóc lớn,
cô cảm thấy bao uất ức cứ thế tuôn trào theo dòng lệ mặn đắng. Sự héo mòn chờ
đợi của một đứa trẻ mồ côi với mẹ của nó...ai có thể hiểu được, không đứa trẻ
nào không ham muốn tình yêu của cha mẹ, nó là tất cả, là thứ duy nhất an ủi tâm
hồn non nớt của chúng. Vậy mà...vậy mà họ lại nhẫn tâm, nhẫn tâm dứt bỏ đứa con
mang nặng đẻ đau của mình để đi tìm thứ hạnh phúc ích kỉ bản thân, như vậy đâu
xứng đáng làm cha mẹ...
Trân Trân ôm lấy Dương
Lạp khóc theo, chính bản thân cô gái bên ngoài luôn tỏ ra mạnh mẽ này cũng vô
cùng yếu đuối, cô cũng như Dương Lạp, ba mẹ cô đã không một lời mà bỏ rơi cô.
Cho đến bây giờ, cô còn không biết họ là ai nữa. Điều đó thật quá bất công.
Bây giờ Dương Lạp mới để
ý, toàn thân và mặt mẹ ướt đẫm mồ hôi, đôi môi trắng bệch, dường như bà đã rất
cố gắng để nói rõ từng câu, từng chữ cho hai đứa. bỗng một chàng ho dài và dữ
dội, máu hộc ra từ miệng bà, ướt đẫm tấm nệm phía dưới...
- Cấp cứu, gọi cấp cứu...
Tiếng gọi thảm thiết của
hai cô gái khiến cả bệnh viện rối tung lên, người người nườm nượp chạy kín cầu
thang. Và mẹ cô được đưa vào phòng cấp cứu, hồi hộp, tim đập loạn nhịp, hai cô
gái thở hổn hển ngồi tại băng ghế người nhà, họ không ngừng khóc, đến khi ngủ
thiếp đi vì quá mệt mỏi...
Trong tiềm thức mình, hai
cô không ngừng khấn vái trời phật sẽ cho mẹ qua khỏi, sẽ không cướp mẹ ra khỏi
cuộc đời này...
Tiếng cửa
